diễn vai đời
(Trích vài câu trong vở kịch đầu tay, sẽ công diễn trên sân khấu Hoà Bình TPHCM cuối năm nay.)
Nhân vật nữ: (đứng lại sân khấu, diễn một mình, tắt hết mọi ánh sáng, chỉ để 1 ngọn đèn chụp từ trên xuống chỗ cô đang đứng, để nổi bật lên sự cô độc, lẻ loi, tan vỡ của cô, nổi lên bóng tối trên từng góc cạnh khuôn mặt cô sao cho bóng tối có vẻ biểu cảm nhất.).
Tôi là ai? Tôi từ đâu tới? Tôi sẽ đi về đâu? Sao đêm đen phủ kín quanh tôi ngay giữa ban ngày? Ai sẽ đi mãi cùng tôi suốt dọc cuộc đời, gánh giùm tôi cây thập ác của một người đàn bà đẹp? Ai sẽ chỉ là người khách lên tàu thoáng chốc trong đời rồi xuống ngay ở ga kế bên? Anh, anh có ở lại với em không, anh sẽ ở lại chứ? Hay anh sẽ xuống sau khi biết gã đàn ông đó là ai trong đời em? Và em là ai trong đời anh?
Sao tôi luôn gặp những người đàn ông tàn nhẫn, mà tàn nhẫn nhất là người làm tôi yêu, dùng tình yêu để sát thương tôi? Sao tôi phải gặp người đàn ông tự trọng, mà họ dùng tự trọng của họ để giày xéo đời tôi. Vì sao kẻ tham gặp tôi tham hơn, kẻ ác gặp tôi lại ác hơn? Vì sao nhan sắc là của cải nhưng nó không làm tôi giàu có? Ai sẽ trả lời tôi, ai sẽ cởi những nút thắt của số phận? Ai sẽ nắm tay cùng tôi chờ bình minh? Ai sẽ cùng tôi lao vào bóng đêm, hay khi đêm tối, mình tôi phải đối diện bóng đen đời mình?
(để tay xuống bụng, có vẻ lo lắng) Con, mẹ mong con là một chàng trai tử tế. Con đừng là phận nữ, con sẽ phải đau nỗi đau của tất thảy đàn bà khi trở thành đàn bà. Cái đau ấy sẽ ám ảnh suốt đời con. Bởi trong xã hội đàn ông tôn thờ trinh tiết này, đàn bà chỉ có một cơ hội trinh tiết nhưng buộc phải đi tìm nhiều cơ hội hạnh phúc. Ai nói được lần yêu đầu tiên ta được thuộc về người ta yêu dài lâu trọn đời? Mà đàn ông, họ không dám thú nhận rằng, họ đam mê trinh tiết vẹn nguyên chỉ bởi, đàn ông sinh ra đã tan hoang? Và họ chiếm lấy đàn bà như để chiếm đoạt được một giá trị cho mình?
(Quay, sờ lên tóc, lên gương mặt, lên chính thân thể mình như thể một người xa lạ) Tôi đã từng lên toa tầu hạnh phúc, khi ấy có mẹ, có tuổi thơ, có quán chè bác Ba, có những người bạn khu ổ chuột không bao giờ giả dối. Sau đó tôi không có thêm người bạn nào nữa, chỉ có thêm ký ức.
Những người đi qua tôi toàn những gương mặt khát thèm.
Những toa tầu tôi đi qua đều đòi tôi trả giá.
Những hành khách vội vã đi lên chuyến tàu đời tôi chỉ coi tôi chính là hành khách vội vã của đời họ.
Cái chết, cái chết không làm tôi sợ hãi, vì ở đấy tôi đã có mẹ tôi chờ, vòng tay mẹ êm ái! (nhắm mắt, có tiếng ru khe khẽ vọng lên như từ ký ức, rồi giật mình thức dậy!) Không, nhưng con tôi đã bước vào đời tôi. Con là hành khách trọn đời, con yêu dấu ơi, mẹ làm sao có thể đánh cắp mẹ khỏi cuộc đời của con? Mẹ phải sống tốt hơn để xứng đáng là mẹ của con, mẹ phải hát cho con bài hát ấy, à ơi… con nghe không? Mẹ sẽ hát, chỉ đêm nay thôi, mẹ sẽ trả nợ hết quá khứ, rồi mẹ sẽ có bến bình yên, mẹ sẽ cho con một người cha tốt, mẹ sẽ tìm về cho con một thiên đường thơ ấu…