Trang Hạ

Bởi tất cả những gì hoàn hảo, tốt đẹp của đời sống này không phải bao giờ cũng được bao gói một cách lộng lẫy!

Archive for the month “Tháng Hai, 2012”

Wave tầu

Sinh Nhím vài hôm, hàng xóm dắt hộ vào tận sân cái Wave tầu, vì hàng xóm chính là cửa hàng bán xe. Thấm thoắt đã mười hai năm. Không hiểu sao sinh đứa nào xong cũng mất nguyên một năm “nằm ổ” yên ắng, không chinh chiến nơi nào, rồi đến khi hoàn hồn, thấy như một người khác.

Nhím đã mười hai tuổi, Wave tàu biến mất lúc nào chả biết. Không biết ai mang cho, không biết cho ai, chỉ là một hôm, hồi đang mang bầu đứa thứ ba, tự nhiên ngẫm nghĩ hỏi người nhà, ơ có cái xe Wave tàu nhà mình lâu lâu không thấy đâu nhỉ?

Mọi người bảo, cho từ lâu rồi. Phụ nữ ở trong nhà mà chẳng quán xuyến cái gì cả! Thiếu nguyên cả một cái xe máy to đùng thế mà bao lâu mới nhận ra, ặc ặc ~!

Thế là mình buồn rầu. Mình nhớ rằng cái xe đã lên bờ xuống ruộng với mình bao lần. Có năm đâm xe cả chục lần, ông chồng phát điên lên bảo, tại sao lại chạy ẩu thế nhở? Mình đồ là ông ấy chẳng xót vợ mà chỉ sợ lịch sử lặp lại. Vì ngày xưa, mình đã yêu một người đâm xe vào mình, sau lấy luôn làm chồng!

Hồi mới sang báo Tiền Phong, chuyến đi xa nhất cũng chỉ loanh quanh Bắc Giang Hải Dương Nam Định, xa nhất cũng chỉ độ trăm cây trở lại. Hồi đó vẫn nghĩ, wave tàu đi được mấy độ đường mà nát?

Kết cuộc, cái wave tàu chả chắc đi mấy độ đường mà nát ấy, đã chạy loằng ngoằng khắp Đồng Nai, Quảng Nam, Phú Yên, Hà Giang, lên biên giới Việt Lào, xuống biển Nghệ An, ra cửa biển Đồng Châu của Thái Bình. Đêm Phú Yên lên mạng hỏi thử có ai đang ở thị xã Tuy Hòa hay chăng, mà họ tối nay cũng thấy cô đơn chăng? Gặp ngay cha Nguyễn Xuân Diện lỡm, bảo anh đang ở số 75 đường XXX của Tuy Hòa đây, mình bảo cứ chờ ở đó nhé, có người sẽ đi wave tàu đến ngay để uống rượu. Hóa ra…

Xong rồi cha này lặn mất tăm nick, chắc sợ mình mắng!

Từ Phú Yên, xe máy chạy lọc cọc ra Tiên Phước – Quảng Nam.

Wave tàu ì ạch chạy chầm chậm chầm chậm đèo lên đến Hoàng Su Phì. Wave tàu đã chạy trên đèo Mã Pí Lèng mà nhìn xuống dòng Nho Quế bé như một dòng nước tẻo teo. Wave tàu hai lần chạy từ Hà Nội tới tận Cửa Đạt (Thanh Hóa) xong lại chạy từ đập về nhà, theo đường Hồ Chí Minh.

Trên những đường trường, không bao giờ wave tàu có vấn đề gì với cảnh sát, nhưng wave tàu lại bị tóm vào một sáng tinh sương đi ăn mì tôm. Cảnh sát giao thông Việt Trì lấy bút xóa viết lên yên wave tàu mấy tội lớn, có gạch đầu dòng hẳn hoi:

- Hai người không đội mũ bảo hiểm.

- Xe không giấy tờ.

- Người không bằng lái.

Xong giam xe chục ngày. Lúc lấy về, mình cứ băn khoăn, có nên lấy cồn để xóa chữ đi không? Dẫu sao cũng là kỷ niệm. Xong mình quyết định để. Chẳng hiểu sao một thời gian sau, chắc thấy chướng mắt, ông xã tẩy cái biên bản vi phạm ấy từ lúc nào mà mình chẳng biết.

Nói chung, có rất nhiều thứ xung quanh mình, xảy ra hoặc đã không xảy ra từ lúc nào mà mình không hề phát giác.

Mấy hôm nay cứ nghĩ ngợi, hay là hủy cái vé máy bay chuyến về Sài Gòn – Hà Nội, mình sẽ chọn cái cào cào cũ đang đợi mình, sau đó cưỡi nó từ Tây Ninh về Hà Nội.

Vì vừa hoàn hồn sau một cuộc nằm ổ, mình thấy mình như một người khác. Phát giác ra những điều gì đó đã xảy ra hoặc đã không hề xảy ra trong lúc mình không bận tâm.

Tâm Phan + Trang Hạ trong lễ ra mắt "Hồi ký Tâm Phan" tại Hà Nội 25/2/2012

Bạn đời

Ba mươi Tết, các bà vợ quay cuồng trong vũ điệu của gà – bánh chưng – cỗ Tất niên – hò hét chồng con – lao đầu vào bếp núc.

Mùng một Tết, cuộc chiến của những bà vợ với mâm cỗ Tân niên, tiếp theo những nghi lễ chúc và mừng đầu năm dành cho người thân. Bố mẹ chồng, nhà chồng, nhà bố mẹ đẻ, anh chị em ruột, các đứa cháu ruột, vài đoàn khách hàng xóm ồn ào sang tàn phá đám bánh mứt kẹo và trò chuyện rôm rả, để lại vô số cốc tách thừa và bánh kẹo cắn dở.

Mùng hai Tết là cao điểm bận rộn, nhà nào cũng lắm khách, hoặc bận đi làm khách những gia đình thân, dù bánh kẹo nhà nào chả giống nhau, cỗ nhà nào cũng chừng đó món, người tới thăm tay bắt mặt mừng thực ra cũng vừa mới gặp nhau cách đây vài hôm.

Vì thế nên được dịp mùng ba Tết tụ tập bạn cũ xả stress, đám đàn bà túm được nhau như vớ được vàng, chuyện như pháo rang. Cách đây mười năm, chúng tôi đều là bạn, đều yêu chung một nhóm bạn trai thân nhau hơn ruột thịt, đều lần lượt cưới đám đàn ông giờ đang ngồi hể hả đánh chắn trên tầng ba. Mươi mười lăm năm sau, chúng tôi đều biến thành những bà vợ vừa béo vừa xấu, đều đã ba mươi hoặc hơn, ham kể tội chồng, phải ngồi tầng một với đám bát đũa thừa sau bữa cỗ Tết, và bận rộn trông chừng một đám con nít lố nhố ăn mặc đủ màu sắc đang sung sướng nhảy nhót làm loạn nhà.

Đúng lúc đó thì một quả bom tấn nổ ra trong đám đàn bà lắm chuyện:

Lệnh trên tầng truyền xuống bếp: Pha ngay cho đám đàn ông một ấm nước trà. Các đức ông chồng đang say sưa cuộc sát phạt!

Và tôi, dõng dạc từ chối:

- Không! Hết trà! Hết nước sôi!

1. Cái tội hầu hạ dạ vâng:

Những bà vợ ngồi giữa bếp bàng hoàng, không nghĩ rằng có một kẻ dám chống lại lệnh chồng, mà lại là một yêu cầu rất nhỏ, rất hợp lý, nghe qua ai cũng biết, không bao giờ ngày Tết mà trong gia đình không có trà và nước sôi! Đây chỉ là cớ để bà chủ nhà là mình cãi lệnh chồng mà thôi!

Năm bảy cái miệng những bà vợ đảm đang vội vã tranh nhau bình phẩm, ôi giời ơi, đấy, có mỗi ấm nước trà mà nàng này cũng không thèm chiều chồng, làm vợ thế mới sướng chứ! Đúng là nàng số sướng, thành ra lại được người chồng chiều nàng! Đâu như mình, khổ quá, chiều chồng cơm bưng nước rót, nâng tăm bằng hai tay, ông ấy đòi mua ô tô hay đòi mình nghỉ việc cơ quan ở nhà chạy chợ, mình làm trâu làm ngựa mình cũng làm, thế mà ông ấy vẫn còn đi đánh bạc, chơi gái, về mặt nặng mày nhẹ. Thật tình!

Bà vợ khác rầu rĩ kể khổ ngay, đấy con cái vứt hết cho em, anh ấy đẻ mấy đứa cũng chưa biết cái tã con hình dáng gì, chưa cho con bú được bình sữa nào, đến đây thấy ông xã nhà chị Tết cũng vẫn vừa nói chuyện với bạn vừa cho con ăn thun thút mà em phát thèm!

Một bà vợ nữa mặt nặng như đeo một tấn chì, nói, đấy, em đi đâu cũng phải lôi lũ nhóc đi, đi đánh ghen cũng phải lôi lũ nhóc đi, thế mà cái con “mặt thớt” kia nó có tha cho chồng em đâu, Tết nhất nó cũng lăm le, em phải bám sát ông chồng kè kè thế này, đừng bảo em từ chối ông ấy cái gì, biết tay nhau ngay! Nợ đìa ra đấy ông ấy còn chẳng lo, em thì vừa lăn lưng ra làm trả nợ vừa phải sắm sửa đầu tóc quần áo chạy đua với con bồ kia. Em tận tình hầu hạ dạ vâng, mà đâu có sướng như chị, chồng vừa chăm chỉ vừa chiều chuộng, thế mà chị còn dám nói “Không!” với chồng nữa chứ!

Mình vừa đi pha ấm trà, cho các ông chồng đang đánh chắn trên gác, vừa nói – như thể đã tiên đoán mọi việc:

- Mình đâu có từ chối! Đó chỉ là cách mình gọi ông xã mình xuống đây, ông ấy sẽ tự mang nước lên. Những thứ tự phục vụ này, nguyên tắc của gia đình mình là, tự phục vụ được, thì không ai phải hầu hạ ai cả! Mình biết ông ấy sẽ xuống đây ngay!

Ông xã mình chạy xuống thật, điềm nhiên đón ấm trà nóng, như thể đã tiên đoán mọi việc, mỉm cười với mình và chạy lên với mấy ông bạn nối khố.

Và lúc đó mình mới ngồi xuống, với một ấm trà thứ hai, vừa mới pha, cùng lúc. Mình rót cho những bà vợ khác đang tròn mắt ngạc nhiên, họ cứ tưởng sẽ được thấy ông xã mình cau có khi “mất mặt” với bạn bè. Mình từ tốn nói:

- Còn đây là trà của chúng mình! Nếu các ông ấy có trà nóng, tức là chúng ta cũng xứng đáng được ngồi yên ấm và thưởng thức một ấm trà nóng! Như các ông ấy!

Những bà vợ ngồi ngây ra. Ôi những người bạn gái của tôi, mươi mười lăm năm trước, từng rất xinh đẹp, từng rất được yêu, từng rất được nâng niu.

Vì sao sau mười năm hôn nhân, họ đã nghĩ rằng hầu hạ dạ vâng mới là dấu hiệu một người vợ thực sự? Và thứ chồng muốn là mệnh lệnh?

Và họ càng không hề nghĩ tới việc, pha trà cho chồng thì cũng nên tự pha lấy cho bản thân mình một ấm trà ngon?

2. Hành trình hoàn hảo của vợ:

Có rất nhiều những thứ nhỏ nhặt làm nên một cuộc hôn nhân.

Một ấm trà, một bình sữa cho con, một bữa cơm về muộn, một đề nghị của mẹ chồng, một lời trách móc của bố vợ, một món quà vợ muốn vào dịp sinh nhật, một lần sĩ diện của chồng.

Một lời bình phẩm của bạn bè, một ao ước nhỏ nhoi của con, một ngày đi vắng, một lần giận nhau.

Tất cả những điều nhỏ nhặt ấy lại làm lên một vài thứ rất vĩ đại là hạnh phúc trong cuộc sống, sự cân bằng trong đời sống vợ chồng, sự hài hòa trong tình cảm, sự tôn trọng nhau, phân công công việc trong gia đình. Nó cũng làm nên những thứ trừu tượng hơn như: Quan điểm của chúng ta về đời sống, cách chúng ta nhìn nhận người bạn đời của mình, và yêu người bạn đời của mình.

Bạn đời là hai chữ thật thiêng liêng, nó rưng rưng hơn tên gọi vợ -chồng, nó thắm thiết và sâu nặng hơn tên gọi ông xã, bà xã. Yêu nhau tới mức có thể làm bạn của nhau, làm đầy và làm hạnh phúc cuộc sống của nhau, khiến người kia thấy tự do trong hôn nhân, như thể trong tình bạn, thật hiếm. Bạn đời còn mang theo một hàm ý bao dung. Nếu đòi hỏi trách nhiệm của đối phương, người ta sẽ đặt bạn vào trong các mối quan hệ, gọi tên bạn là chồng, vợ, làm dâu, làm rể, người đàn ông, là người phụ nữ v.v… Chỉ khi bao dung, riêng tư và hạnh phúc, người ta mới gọi là bạn đời.

Và mình biết, có nhiều người không hề yêu  đủ nhiều đối với người đang sống cạnh mình, không làm cho người bạn đời của mình thỏa mãn, thấy hạnh phúc.

Có bao giờ những người bạn gái của tôi nhận ra một sự thật rằng: Chúng ta bước vào hôn nhân với cùng xuất phát điểm, mà thành quả của hôn nhân sao khác xa nhau tới thế?

Mươi mười lăm năm trước, những ông chồng này đều là bạn thân của nhau, tính cách quan điểm tương đồng. Thời tuổi trẻ ngông cuồng, ra đường gây sự đâm chém cũng gọi nhau đi cùng, tâm lý bầy đàn như nhau, cưới vợ xong vẫn đàn đúm, bỏ bê bà xã mang bầu, y như nhau. Đều cùng gia trưởng và sĩ diện như nhau.

Và khi đó, chúng ta cũng đều là những nàng dâu mới vụng về như nhau, tôi còn vụng hơn, nghèo hơn và xấu hơn các bạn. Nhưng sau hành trình làm vợ, hôn nhân đã giúp tôi thành đạt hơn xưa, giỏi giang hơn, kiếm tiền nhiều hơn, và tự do tự tại hơn xưa. Hôn nhân cũng giúp ông xã tôi yêu con yêu vợ hơn, thay đổi giá trị sống, và hài lòng với gia đình hiện nay hơn bao giờ hết.

Trong khi ấy, hôn nhân lại thành trách nhiệm của những bạn bè tôi, mà họ thực sự không hài lòng với người đàn ông mà hôn nhân đã nhào nặn lên cho họ, từ người bạn trai yêu họ tha thiết ngày xưa. Và người đàn ông bây giờ của họ cũng vẫn là những chàng trai gia trưởng, sĩ diện, vô tâm mà tôi gặp mười năm trước. Vì sao vậy?

Thực ra, trong lúc những người bạn gái ngồi kể khổ, than thở gánh nặng chồng con gia đình, xả stress, tôi cũng giấu trong lòng một niềm trăn trở.

Tôi chỉ nghĩ về tình yêu. Tôi luôn nghĩ đến tình yêu.

Tôi chỉ quan tâm việc ông xã có yêu tôi không. Và tôi có đủ yêu ông xã không, để nán lại trong cuộc hôn nhân này? Đó mới là những điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Chứ tôi hoàn toàn không hề nghĩ gì về việc đánh bạc, tiền nợ, con quấy, chồng có bồ, đại tu nhan sắc bản thân v.v… như những cô bạn kia.

Tôi không lo giữ chồng, vì chồng còn phải lo giữ tôi mới đúng. Nguy cơ sa ngã của chúng ta như nhau kia mà!

Tình yêu là thứ khiến chúng ta chia tay nhau rồi còn quay lại. Tình yêu bằng cách này hay cách khác khiến ta vừa thay đổi vừa hạnh phúc. Chứ không phải thay đổi chỉ vì đã cưới vợ, đã có con, đã có chồng, phải có trách nhiệm nọ kia.

Nhưng nói thế nào cho những bà vợ đang khao khát trở thành vợ đảm, vợ hoàn hảo, vợ làm chồng thỏa mãn sĩ diện, vợ hầu hạ dạ vâng, hiểu được điều đó? Mà không mang tiếng là dạy đời? Đâu phải họ không yêu chồng? Họ còn yêu và chiều chồng gấp nhiều lần tôi là khác! Chỉ là cách của chúng ta khác nhau mà thôi.

Nhưng sự thực tàn nhẫn cho chúng ta biết rằng: Nếu bạn không hề được cảm thông và chia sẻ từ một việc nhỏ nhất, như pha bình sữa cho con, như chạy lên chạy xuống mấy tầng nhà để tự lấy trà, như nấu một bữa cơm, thì có khả năng rất lớn, là khi phải đối diện với những vấn đề lớn hơn của hôn nhân, như ngoại tình, như sự tôn trọng, như kiếm tiền và nuôi con, bạn có nguy cơ phải đón nhận những sự hụt hẫng lớn lao hơn, mà thôi.

Chỉ bởi, bạn đã khiến người đàn ông sống bên cạnh bạn đánh mất thói quen rằng, bạn đang cần đến đôi bàn tay và sự chia sẻ của anh ấy, từ rất lâu rồi.

Từ cái lúc, bạn tự nhận những thứ lặt vặt là bổn phận vô điều kiện của một người vợ, bất chấp chúng ta chỉ có cùng thời gian 24 giờ một ngày, bất chấp chúng ta cũng có những nhu cầu nhỏ nhặt mong được chiều chuộng y như anh ấy!

Vậy đừng phàn nàn khi người chồng bắt đầu cư xử những điều lớn lao với thái độ mà họ vốn có trước những điều vụn vặt. Họ chỉ sống theo quán tính mà thôi. Và chính người vợ hầu hạ dạ vâng mới là người đã tạo nên quán tính ấy!

Hãy để anh ấy trở thành người chồng mà bạn yêu và có thể yêu, chứ đừng khiến anh ấy trở thành chủ nhân của đời bạn.

3. Hành trình hoàn hảo của chồng:

Tôi nhớ lại những sự chỉ trích tôi đã phải chịu đựng, rất phũ phàng, khi tôi để chồng nuôi con một mình. Để tôi đi tìm kiếm những gì tôi muốn có. Thị phi đến từ người thân, bạn bè, hàng xóm.

Và tôi luôn biết giờ đây điều đó đã thay đổi, đến lượt ông xã tôi phải chịu đựng những chỉ trích rất phũ phàng, từ người thân, bạn bè, hàng xóm, khi giờ đây đến lượt tôi một mình nuôi gia đình.

Nhưng điều quan trọng nhất là, trong tất cả những hành trình đó, chúng tôi đều hạnh phúc và tự do. Chúng tôi đều tự nguyện lựa chọn. Chúng tôi đều cùng trưởng thành, đạt được những thành tựu mới mà nếu như không cưới nhau và chung sống, sẽ chẳng hề có.

Vậy, việc xã hội cảm nhận thay ta về… cuộc hôn nhân của ta, có quá quan trọng không? Việc được người khác tung hô là ta rất chiều chồng, ta rất chiều vợ, liệu có quan trọng không? Tôi nghĩ là không. Điều quan trọng là ta có gì trong trái tim và trong cuộc đời ta.

Vào lúc tôi dọn dẹp nhà cửa, xong rồi lên mạng chát chít, làm những việc tôi thích, thì những người bạn gái tụm lại tán chuyện, kêu ca về việc ông xã ham chơi, cứ gặp bạn cũ là sát phạt nhau trên chiếu bạc, bỏ mặc con cái cho họ, thậm chí, có một người bạn gái buồn rầu ngồi riêng một góc chỉ vì đứa con ốm nặng đang quậy phá ở tầng dưới mà ông chồng vẫn bỏ mặc chẳng bận tâm, yên tâm “ngồi đồng” ở tầng trên quên giờ giấc.

Nhưng họ ngồi yên và chịu đựng, mà không hề làm gì!

Những người vợ không hề lên tiếng với chồng rằng, em ghét bài bạc tụ tập của anh! Người vợ không lên tiếng rằng, em đang sốt ruột lắm đây mà phải ngồi chờ anh, trong khi khách khứa nhà mình bỏ mặc, con mình đang ốm, năm mới chưa đi chúc Tết đủ mấy nhà cần đi. Họ không hề bảo chồng rằng, em đang cần anh giúp em chăm con.

Tôi nghĩ ngược lại, chiều chồng không có nghĩa là chịu đựng chồng. Nếu người vợ không nói cho chồng biết mình cần gì, làm sao người chồng có thể tiên tri nổi những điều vợ muốn? Tôi nghĩ, nếu muốn, bạn có thể mang con về trước, làm việc mà bạn muốn làm, hoặc đơn giản nhất là về ngôi nhà của mình, rửa sạch lớp son phấn trên mặt đi, nằm lăn ra giường tự thưởng cho mình mười lăm phút nghỉ ngơi mà bạn cần?

Những ông chồng có cần những người vợ trong lòng phiền muộn và khó chịu nhưng vẫn tỏ ra bề ngoài là chiều chồng và lịch thiệp không? Tôi nghĩ là không.

Phải chăng, có những điều rất nhỏ nhặt, chúng ta đã tự làm khó nhau? Ai xích chân bạn ở trong cái bếp nhà tôi, chỉ vì bạn đã cưới chồng, đang chờ chồng?

Nếu đã không thỏa thuận với chồng được về vụ… tụ tập sát phạt tiêu khiển phí thời gian, thì nghĩa là đã (hoặc có thể) chấp nhận thú vui đó của chồng. Hôn nhân không có đúng sai, không có thắng thua, chỉ có việc, bạn có chấp nhận hay không chấp nhận nổi mà thôi. Nếu không chấp nhận được, hãy nói với chồng. Nếu chấp nhận được, hãy coi mọi việc nhẹ nhàng.

Tập cách nói với người chồng về cảm giác của bạn, những gì bạn đang cảm nhận. Đó là cách giải thích hoàn hảo cho những lựa chọn của bạn tiếp theo.

Chúng ta đang là bạn đời, chúng ta đang sống cùng nhau và tìm kiếm hạnh phúc khi ở bên cạnh nhau. Sự bình đẳng ấy chỉ có được khi ta không chia ngôi ra thứ bậc là Chồng và Vợ. Bởi nếu chia ra, giới tính sẽ khiến ông xã chối đây đẩy việc chăm sóc con, việc chia ngôi thứ thường dẫn tới việc chồng chúa vợ tôi, hoặc ngược lại. Mà cả hai trường hợp ấy, chẳng cái nào có khả năng mang lại cho bạn hạnh phúc.

Không phải hôn nhân là một quá trình thỏa hiệp lâu dài sao, mà trong đó, chúng ta thay đổi để sống cùng nhau lâu dài hơn nữa về sau? Và ta, hoàn toàn có thể thỏa thuận để rồi kết quả là, lúc nào cũng cảm thấy hôn nhân là ràng buộc và nghĩa vụ, ngay cả vào lúc đang đi chơi Tết ở nhà bạn thân. Và ta cũng có thể thỏa thuận để luôn thấy, hôn nhân không hề cản trở chúng ta phát huy bản thân, làm những việc mình có năng khiếu nhất.

Tôi nghĩ, ông xã tôi hẳn sẽ rất sung sướng nếu bỗng nhiên, sáng mai ngủ dậy, tôi có thêm đức tính của một bà vợ chiều chồng vô điều kiện, theo kiểu hầu hạ dạ vâng. Nhưng nếu để đánh đổi tôi lấy một bà vợ hầu hạ dạ vâng, thì tôi tin là ông ấy không!

Vì thực ra, chính ông ấy – bằng hôn nhân – đã tạo nên con người tôi bây giờ! Một người vợ mà ông ấy có thể làm bạn đời, không phải vậy sao?

Trang Hạ

2012

Cái tội hầu hạ dạ vâng

http://trangha.wordpress.com/2012/02/21/ban-doi/

Làm mẹ ba con, hạnh phúc không tự đến

Chỉ hai năm nay, tôi có tới gần một tá bạn gái, người quen lứa tuổi 7X báo tin họ trở thành… mẹ ba con! Họ đều là những người có chút tiếng tăm trong xã hội, có tiền, có địa vị, tài hoa và học vấn, bỗng dưng vào lúc tuổi ba mươi tiến dần tới bốn mươi, lại thèm… làm mẹ thêm một lần nữa. Mà họ đều không phải những người “nhẹ dạ” lỡ nghe đàn ông xui dại, càng không phải những người làm mẹ dễ dãi nuôi con theo kiểu “trời sinh voi sinh cỏ”. Sinh con thứ ba bao nhiêu gánh nặng, mà với phụ nữ đô thị, sự nghiệp với thú vui chiếm không ít thời gian, thời gian đâu làm mẹ để yêu cho đủ ba đứa nhóc?

Rồi đến lúc chính bản thân tôi cũng quyết định mang bầu bé thứ ba, đúng vào thời điểm khó khăn nhất của cuộc sống: Chuyển tới một thành phố mới, bắt đầu một sự nghiệp mới, kiếm một ngôi nhà mới và sinh một đứa con mới, tất cả chỉ trong thời gian hơn nửa năm!  Đó là những việc mà người khác có khi muốn làm được sẽ phải mất cả đời.

Và một bà mẹ vốn chỉ định sinh một đứa con duy nhất như tôi, rốt cuộc chớp nhoáng trở thành mẹ của ba đứa con thơ. Sức mạnh nào khiến một phụ nữ sống giữa bão giá và cuộc sống nhiều đòi hỏi vật chất của thế kỷ hai mốt, có đủ can đảm trở thành… mẹ ba con?

 

Từ chuyện 8X ba con đến chuyện 6X chửa nốt!

Tuần trước, cô gái 8X đến giúp việc nhà tôi mới được hơn tháng, bỗng hoảng hốt thông báo: “Chị ơi, em đã mang bầu!”.

Mới ngoài đôi mươi, cô đã là mẹ của hai con nhỏ. Đứa thứ ba mới hoài thai, nằm ngoài dự tính của cô, và của tất cả mọi người, kể cả chồng cô. Chồng cô làm ầm lên, rằng sao mới cho vợ lên thành phố đi làm mấy tuần mà đã… mang bầu là sao nhỉ! Và ông chồng hăm dọa: “Về đây rồi mày biết tay tao!”

Cô gái 8X không định phá thai, bởi làm thế, tình ngay lý gian, người ở quê ác mồm lắm, sẽ thị phi suốt đời cô, nói cô ra thành phố làm cái nghề gì mà… chửa! Mà sinh con ra để chứng minh là con mình đàng hoàng, thì cắm mặt vào con cái cơm nước, cô coi như không còn cơ hội nào khác đi ra khỏi lũy tre làng, cũng chả kiếm đủ tiền để nuôi gia đình. Cô nói, kể cả chồng có xin lỗi vì lỡ lời, hay làm găng lên hai vợ chồng bỏ nhau, cô cũng quyết giữ lấy đứa bé để sinh nó ra, cho chồng và họ hàng làng xóm phải chống mắt lên xem nó giống ai! Đứa bé giờ không phải là đứa bé nữa, nó đã là danh dự của cô!

Tôi gói ghém đồ đạc cho cô gái về quê, đường xa cả trăm cây số, lòng thắt lại. Tôi không hỏi cô ai là bố đứa bé (tôi càng không hỏi chồng tôi, ai là bố đứa bé?), dù ngay cả chồng cô cũng hoài nghi điều đó. Vì tôi tin đứa bé là con của chính vợ chồng cô, hơn thế nữa, dù cuộc đời này xếp đặt thế nào, thì tôi nghĩ đứa bé vẫn luôn luôn là con của chính cô mà thôi. Tuy nhiên, tôi vẫn bảo người thiếu phụ đáng thương: “Hãy nghĩ kỹ trước khi làm mẹ thêm một lần nữa!”.

Bởi, cô sẽ thành bà mẹ ba con thụ động, ngoài dự định cuộc đời. Ai biết được liệu đứa bé sẽ hủy hoại đời cô? Trên thực tế, nó đã hủy hoại đời cô ngay từ bây giờ, khi cô rắp tâm dùng nó làm vũ khí chống lại xã hội cổ hủ lắm điều tiếng ở nhà quê.

Hàng xóm trong ngõ nhà tôi vừa chào đón thêm một bé gái mới chào đời. Bé là con thứ ba. Nhưng mẹ của bé lại không phải là bà mẹ ba con. Vì bà mẹ 6X ba con ấy ngay từ lúc rời bệnh viện ôm đứa trẻ sơ sinh về nhà, đã lên kế hoạch để trong tương lai trở thành bà mẹ bốn con. Lý do: Ông chồng cúng bái xem bói suốt ngày, rất mê tín và gia trưởng. Họ có ba con gái, nên sẽ đẻ thêm lần thứ tư để kiếm con trai nối dõi!

Ông hàng xóm của tôi cho rằng, vợ ngoài bốn mươi vẫn chửa đẻ tốt. Và bà hàng xóm cũng nghĩ rằng, đẻ con cho chồng thì có gì mà phải xấu hổ, nhất là khi, nếu không đẻ được thằng cu, bốn mẹ con chị sẽ ra đường.

Bà mẹ chồng nhà hàng xóm lại luôn miệng xúi rằng, ngày xưa chúng tôi khổ sở thế mà còn nuôi được bốn năm đứa, giờ các chị sướng rồi, chả có lý do gì mà thoái thác việc làm mẹ! Nào là thuê Osin để trốn nghĩa vụ làm dâu, cho đến việc lấy cớ lương ít, con cái khổ. Ngày xưa tôi mà không đẻ cố thì giờ lấy đâu ra chồng cho chị ôm ấp?

Những áp lực vô hình và hữu hình ấy, đã khiến nhiều người phụ nữ bất đắc dĩ trở thành mẹ ba con. Mà trong số đó, có rất nhiều người sinh con thứ ba chỉ để tìm kiếm đứa con trai, cho vui lòng chồng. Thật thế, hồi tôi mang bầu bé thứ ba, các bác sĩ khám thai ở Hà Nội hay ở TP.HCM đều thắc mắc, tại sao tôi đã có đủ nếp đủ tẻ vẫn sinh con thứ ba? Theo các bác sĩ cho biết, họ gặp tới 90% sản phụ sinh con thứ ba chỉ vì tìm kiếm con trai. 10% còn lại là đã có hai con trai, muốn sinh thêm bé gái, hoặc hiếm hoi là những người “vỡ kế hoạch” trót mang thai ngoài ý muốn.

Hóa ra, nếu sự thật như thế, thì có bao nhiêu bà mẹ ba con đã thực sự sinh con vì sự khao khát của chính bản thân mình và cuộc sống hạnh phúc của chính đứa con ấy? Bao nhiêu người không bị áp lực giới tính, không phải là một cuộc chạy đua tìm kiếm giới tính thai nhi, hoặc không… bỗng dưng phát hiện mang bầu?

Tôi cũng là mẹ ba con, nhưng tôi tin rằng, làm mẹ ba con không đơn giản chỉ là mang thai thêm một lần nữa, hay mỗi bữa cơm từ sau mâm bát sẽ thêm một suất ăn, hay có đủ lương nuôi con ăn học không! Mà vấn đề là, bạn có đủ tư cách để làm mẹ ba con hay không?

Như người thiếu phụ 8X sắp ba con kia, cô ấy còn không thể bảo vệ chính bản thân mình, thì liệu mang được gì cho đứa con trong tương lai? Người chồng và xã hội nhỏ bé nơi làng quê ấy có thể giày xéo sỉ nhục được cô, chỉ vì chính cô đã cho họ cơ hội để làm việc đó! Khi cô không đủ dũng cảm bỏ chồng bỏ quê để đi tới một cuộc sống có thể mang cho chính mình và hai đứa con cuộc sống tốt hơn, thì chắc gì cô mang được cái gì tốt đẹp hơn cho đứa con thứ ba? Và, tất cả mọi đứa bé bất đắc dĩ được sinh ra sẽ không bao giờ mang lại cho mẹ nó một cuộc sống tốt đẹp hơn. Bởi đơn giản, “bất đắc dĩ” tức là người mẹ ấy chưa sẵn sàng làm mẹ (hoặc chưa chuẩn bị để làm mẹ một lần nữa).

Và một điều quan trọng hơn hết, đó là, người mẹ sinh con ra không phải để yêu thương nó, cho nó hạnh phúc, mà sinh ra để đạt một mục đích nào đó, là có lỗi. Như sinh con ra để nó chứng minh giá trị của người mẹ, hay sinh con ra để hy vọng nó sẽ là con trai, khác gì người mẹ đang ăn bám vào giới tính của đứa con ấy?

Một ngày, người hàng xóm nhìn thấy tôi dắt lũ trẻ nhà tôi đi qua, chị cứ trầm trồ xoa đầu hai thằng con trai của tôi và nói:

- Mẹ mày thật sướng, mẹ mày đã có tận hai thằng cu! Còn bác thì vẫn phải phấn đấu!

Tôi hỏi:

- Thế nếu lần thứ tư sinh con là con gái, thì chị tính sao?

Chị hàng xóm trả lời:

- Thì đành phải chấp nhận, năm mẹ con cuốn gói ra khỏi cái nhà này!

Tôi nói dè dặt:

- Chị có nghĩ như thế là chị đang sống bám vào hy vọng đứa con trai của tương lai (mà thậm chí có thể sẽ không xuất hiện)? Sao chị không lo cuộc sống độc lập cho bốn mẹ con ngay từ bây giờ, khi mà bây giờ mẹ con chị đang đứng ở vị trí dự bị để anh ấy… thải ra khỏi cuộc sống của anh ấy? Đằng nào chị chả phải tự nuôi chúng? Với phụ nữ mình thì con nào chả là con. Còn hơn là chị cứ nuôi cho anh ấy một hy vọng rằng, tương lai chị sẽ đẻ nữa!

Chị hàng xóm giận dữ:

- Những người có nếp có tẻ, nói thế nào chả được!

Hóa ra, rất nhiều người đàn ông có lỗi với đàn bà. Vì đã bắt họ sinh đứa con không phải vì tình yêu, mà vì tìm kiếm một cơ hội sống sót tiếp trong đời người đàn ông. Ở điểm này, có lẽ không phải chỉ là bi kịch của riêng những người mẹ ba con quanh ta.

 

Nhưng hạnh phúc sẽ đến với người xứng đáng làm mẹ ba con

Một ngày, tôi ngồi quán cà phê với ba bốn bà mẹ ba con. Mọi người đều than, con làm mình hạnh phúc bao nhiêu thì xã hội làm người mẹ ba con thấy khó sống bấy nhiêu.

Một chị nổi tiếng hoa khôi, tài giỏi và cũng… giỏi kiếm tiền thì cho biết, kể từ ngày chị mang bầu bé thứ ba đến giờ, ba năm qua chị đã chuyển qua năm cơ quan, từ nhà nước chuyển ra tư nhân, rồi từ vị trí quản lý trở thành nhân viên làm việc dự án độc lập. Đứa đầu đã đi du học nước ngoài, con thứ hai học trường quốc tế cả ngày, chị vừa làm việc ở nhà vừa ôm bé út, cuộc sống thỏa mãn cả vật chất lẫn tinh thần, không kêu ca vào đâu được nữa. Thế nhưng, chị vẫn nhớ mãi sự tổn thương khi bị cơ quan cũ sa thải. Chị nói:

- Chúng ta đều là những người có học, ở nước ngoài về có vị trí xã hội, có tài có tiền, thế mà chỉ vì muốn được làm mẹ thêm một lần nữa, bị bao nhiêu sức ép, trong khi chúng ta sẽ làm mẹ của của một bé được chăm sóc đầy đủ, cuộc sống tiện nghi, cho bé môi trường giáo dục tốt nhất của xã hội. Vậy đứa bé sinh ra trong nhà tôi sẽ nâng cao chất lượng dân số cho xã hội, bé có nhiều cơ hội để khỏe mạnh thành đạt hơn một đứa bé con thứ ba, tư, năm, sáu của một gia đình nghèo nơi vùng hẻo lánh không đủ ăn chứ đừng nói tới những chăm sóc khác.

Một chị bạn tôi 6X cũng vừa làm mẹ ba con được… vài ngày, vì đã xin một đứa bé bị bỏ rơi ở ngoài đường về nuôi. Chị đang hoàn tất thủ tục giấy tờ với địa phương để nhận nuôi con, chạy qua quán cà phê ngồi vội một lúc, chị nói:

- Tớ tình nguyện làm mẹ ba con, coi như từ giờ mình chỉ chạy xe máy bởi đã xác định rằng, tiền mua ô tô là để nuôi nó từ giờ đến khi nó lớn 18 tuổi. Hy sinh nhiều thứ nhưng có được một đứa con để yêu thương, xứng đáng chứ! Làm mẹ thật hạnh phúc, nhiều khi chỉ mong con cái mình sẽ… đừng lớn tiếp nữa, hãy cứ bé thơ trong vòng tay mình!

Tôi kể chuyện cô giúp việc nhà tôi sẽ sinh đứa con thứ ba trong nước mắt, và nói:

- Tớ thật may, tớ gặp một người đàn ông mà mình yên tâm chọn anh ấy làm bố của con mình. Cái điều làm cho tớ dũng cảm quyết định hy sinh nhan sắc và sự nghiệp để… làm mẹ chuyên trách, là cảm giác an toàn ở bên người đàn ông, và cảm giác hạnh phúc ngây ngất khi được làm mẹ, khi sẽ nuôi con bằng tất cả những gì tốt nhất ta có thể. Hạnh phúc cả khi con khóc và cười. Chứ không phải con cười mẹ khóc.

Và tôi nói thêm, chính vì lý do đó, tôi đã không hề thoáng qua ý nghĩ sẽ hỏi chồng rằng, con của cô giúp việc là con ai!

Bởi nếu một người đàn ông, có một giây phút nào đó, ta không thấy được cảm giác yêu thương và cảm giác an toàn mà họ mang lại, thì chắc chắn ta đã không sinh con tới lần thứ ba với họ.

Bạn tôi, người mẹ ba con sớm nhất đám bạn, giờ bé út đã vào lớp một, thì nói:

- Hồi tớ mới sinh bé, cũng phải khốn khổ bảo vệ con trước sự công kích của xã hội. Người thì bảo là mình “vỡ kế hoạch”, người thì cho rằng đứa thứ ba là của nợ không mong muốn, làm trì trệ xã hội, tăng dân số, tăng gánh nặng cho… họ! Nhưng phụ nữ, lại là phụ nữ thành đạt thì có khi cũng chỉ dám sinh đến đứa thứ ba là cùng. Trong khi mấy ông đàn ông, họ mà thành đạt thì có lẽ năm bảy con cũng chẳng ai biết. Có ông dương dương tự đắc mười mấy con, lên báo suốt đó thôi. Mấy ông ấy mới là nguy cơ của xã hội! Nên thực sự, đàn ông mới là những người… đẻ giỏi!

Thực ra, ba con hay con đầu lòng cũng không khác gì nhau, vì hạnh phúc chỉ đến nếu chúng ta thực sự yêu thương và hiểu giá trị của yêu thương. Và rồi, chính tình yêu ấy mang lại cho chúng ta sức mạnh.

Cũng là người

Sáng viết vài dòng, đã quyết định cả năm nay mình chỉ viết văn bằng tiếng Hoa, thế mà cuối cùng một đồng chí vừa gọi điện, đề nghị mình viết nó sang tiếng Việt. Vì có lý do để làm việc đấy! Thì đây, Trang Hạ tự dịch Trang Hạ sang… tiếng Việt nè:

~~~~~

Ngoại tình và chơi gái, đàn ông có vẻ thành thạo hai môn thể thao này? Chồng bạn thạo môn nào?

Cuối tuần, tôi thường mở các trang tâm sự trên báo mạng, xem chị em thủ thỉ cái gì. Thường không hiểu sao, tôi rất tức giận khi đọc những bài tâm sự kiểu như:

1- Người yêu em bảo vì em giữ gìn trinh tiết cho ngày cưới, nên anh ấy phải đi chơi gái, ai chả có nhu cầu, giờ anh xin em tha thứ, em mới là tình yêu của anh. May quá chỉ là bóc bánh trả tiền. Anh nói con kia chỉ là con đĩ. Em xin hỏi làm thế nào để… quên vụ này đi để cưới anh ấy?

Tôi nghĩ thầm, cô chấp nhận lý do đó của người đàn ông, đúng không? Nghĩa là chấp nhận lý do về sau chồng đi chơi gái vì tôi đang mang thai (cả đời vài bận), chồng đi chơi gái vì tôi đang đến tháng (tháng vài bận), chồng đi kiếm cave vì tôi không biết mát-xa (ngày vài bận, he he, khác gì, cũng là cớ thôi mà!) Làm tôi nhớ tới một bạn gái trẻ trên mạng, bạn ấy bảo, bạn ấy có tật xấu là không dùng chung chim với con nào, kể cả con hoa hậu!

2- Chồng em có bồ, có hai bồ, còn vài mối quan hệ đồng nghiệp lằng nhằng lúc đi công tác, lại còn bia ôm mát xa đủ kiểu. Nhưng anh nói đó là những đứa “qua đường” mà thôi còn vẫn chăm lo cho vợ con đầy đủ. Em nên làm thế nào?

Tôi muốn nói, sao em không làm ngược lại, em hãy bước xuống vỉa hè và qua đường đi! Trở thành những người như đồng nghiệp hay bồ của ông ấy, để xem phản ứng của người đàn ông yêu vợ thương con ấy ra sao? Hay cố tình không biết, sau lưng em, chồng em gọi em là “con” vợ?

3- Người yêu em sắp cưới nhưng vẫn có bồ, còn ngủ với một con vợ đối tác (vì đối tác đang cầu cạnh anh ấy), thậm chí khoe chiến tích với bạn bè, một ngày phục vụ ba bà! Em nên làm thế nào để anh ấy thôi hai con kia đi, chỉ… mỗi em thôi, vì đã lỡ để một số tài sản cho anh ấy đứng tên, giờ mất cả chì lẫn chài? (Sorry bạn nào nhận ra câu chuyện của bản thân bị tôi nhắc tới!)

Tôi nghĩ, không có hai con này thì sẽ có hai con khác xuất hiện. Không có con đàn bà cầu cạnh này thì sẽ có người phụ nữ bị rơi vào thế yếu khác xuất hiện trước mặt chồng bạn. Hoặc xuất hiện người đàn bà mà anh ta có thể lợi dụng cả tiền lẫn sex (như bạn). Bạn được cưới có khi chỉ vì bạn giàu có hơn mà thôi, thế thì bạn lo gì vấn đề tình dục bừa bãi của chồng? Bạn cũng cần gì phải giữ chồng? Bạn chỉ cần lo mà làm giàu nhiều hơn thôi.

4- Anh ấy nói đó là “bóc bánh trả tiền”. Em lo âu không biết trong tương lai còn xảy ra nữa không?

Nghĩa là, bạn nghĩ “bóc bánh trả tiền” thì coi như tư cách người đàn ông vẫn sạch?

Không, tôi nghĩ, nhớp lắm.

~~~~~

Tôi không nói đến những người đàn ông ngoại tình chỉ vì thèm bướm lạ.

(Mình dùng từ ngữ có tệ lắm không nhỉ? Có đúng bản chất không nhỉ?)

Tôi đã gặp những người đàn ông có sở thích sưu tập bướm. Bất kể đó là ai. Xấu hay đẹp, già hay trẻ, có chồng hay chưa, chỉ cần ở trong phạm vi mà ông ta có thể quờ tay. Hoặc những người ngoại tình chỉ vì nhu cầu tình dục đơn thuần, không ràng buộc nghĩa vụ tình cảm.

Tôi đã gặp những người vợ biết hoặc không hề biết chồng ngoại tình. Hoặc chưa phát hiện ra. Tôi cũng gặp những gia đình chia tay nhau vì ngoại tình, và những gia đình đóng cửa không vạch áo cho người xem lưng.

Tôi có quen một gia đình, sau khi người chồng đi ngoại tình, cô vợ đã trả thù bằng cách ngoại tình với chính ông chồng của tình địch mình. Rốt cuộc, cả hai gia đình đều tan nát, họ bỏ nhau.

Rồi sau đó, họ cưới người tình. Chồng người này lấy vợ người kia, hai cặp vợ chồng hoán đổi. Cuộc hôn nhân thứ hai cho đến nay đã lâu hơn cuộc thứ nhất.

Nên tôi nói về ngoại tình và chơi gái, nhưng thực ra, tôi đang nói về tình yêu và giá trị của một người đàn ông. Từ mối quan hệ của đàn ông với đàn bà, có thể nhận ra đẳng cấp của người đàn ông ấy, giá trị thật của người đàn ông ấy.

Anh có thể là một người đàn ông thành đạt, giỏi và giàu, nhưng anh không coi người phụ nữ trong tay anh ra gì, không coi người phụ nữ nằm dưới anh ra gì, anh ích kỷ và khiến họ thiệt thòi, tổn thương, dù chỉ bằng một lời nói “Con đấy chỉ là con đĩ!”, thì người đàn ông ấy, không thể tử tế với phụ nữ ngay dù chỉ một lời nói, có giá trị thực sự như thế nào?

Tôi lại đã gặp (không chỉ một người) đàn ông thân phận thì là lưu manh nhưng ứng xử với đàn bà còn hơn cả thượng lưu. Vào thời điểm 2006, có một người đàn ông ở Hà Nội đến tìm tôi nhờ tôi một việc, giúp đỡ một cô gái điếm mà cách đây hơn hai mươi năm, ông ta đã chơi gái tại TPHCM, giờ đang có một việc nhỏ cần hỗ trợ. Đó là người đàn ông xăm trổ từ cổ đến tận mắt cá chân, năm mươi năm tuổi đời có gần 30 năm trong tù (đi tù ở miền Bắc từ khi vị thành niên, hết án này lại án khác.) Nhưng dù chẳng tình cảm gì, chỉ là chơi gái thôi, nhưng khi cô kia có một chút khó khăn thì ông này đã tìm cách kín đáo giúp. (Và tìm được đến tôi thì chứng tỏ cũng đã hỏi han tìm kiếm qua nhiều nguồn, phải có tâm mới làm được, chứ không phải là người được chăng hay chớ). Cái ông xe ôm đó, nói xin lỗi, đối xử với cô gái điếm qua đường, giờ đã là điếm già, tôi nói cư xử thượng lưu, có quá lời không?

Tôi vẫn tin chắc chắn rằng, nếu bạn là phụ nữ đích thực, thì giá trị của một người đàn ông không nằm ở chỗ anh ta có bao tiền trong ví, có title thế nào trên danh thiếp, mà là anh ta đối xử với bạn ra sao. Hoặc rộng hơn là, đối xử với phụ nữ ra sao, dành cái gì cho người đàn bà.

~~~~~

Ngoại tình vẫn còn tốt hơn chơi gái, là bởi, tình dục được đánh đổi bởi tình yêu luôn luôn tốt hơn là tình dục được đánh đổi bởi vật chất, quyền, lợi lộc, chức tước, tiền.

Nếu người đàn ông của bạn tin rằng, một xưởng tình dục như bia ôm, gái gọi có thể mãn nguyện được nhu cầu của anh ta, và mọi người đàn bà đều gắn mác ghi giá tiền trên cổ áo, thì tức là, chỉ cần anh ta trả được cái giá đó, anh ta có thể nhét gì vào người bạn tùy ý.

À xin lỗi, nhét gì vào người cô kia tùy ý! Chứ bạn, bạn là vợ kia mà, bạn cao quý lắm! Bạn còn cả quyền tha thứ cho ông chồng sa ngã nữa cơ!

Và người đàn ông của bạn có thể chà đạp lên mọi phụ nữ trên đời đã đi qua đời anh ta, gọi họ là đĩ, thanh minh là anh ta chỉ bóc bánh trả tiền, thì bạn yên tâm à? Vì bạn nghĩ, bạn là ngoại lệ? Chồng mình chỉ coi rẻ những con khác thôi, chứ vẫn tôn trọng mình?

Tôi nghĩ, chả có ngoại lệ đâu. Thậm chí ngược lại, với một người đàn ông ngoại tình, vợ còn là một partner, chứ với người đàn ông chơi gái, có thể have sex với bất cứ phụ nữ nào nằm ngửa, thì bạn chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ nằm ngửa mà thôi. Có khác chăng, là nằm ngửa hàng ngày, suốt đời anh ta.

Còn gái đĩ, nói xin lỗi, họ cũng là người!

Post Navigation

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 987 other followers