Tàn tật tâm hồn

Bài này viết vào thời điểm chuẩn bị sinh anh Chuột Ú, giờ anh Chuột Ú 4 tuổi, thời gian trôi thật nhanh.

心靈殘障者

上禮拜因開會,搭乘捷運從南勢角往捷運台北車站。上車之後,在捷運開始上路的時候兒,才發現全車廂人家都坐著,只有我一個人在車廂中央靠鋼管站著。

我一直站著,心裡有點奇怪。難道所有坐著的捷運旅客他們一直看不到我一個人站在車廂中間嗎?

下一站上來兩位,看起來很像爸爸和女兒的樣子。老人大概85-87歲,像我爸爸這年齡,抓著柺杖靠捷運門邊站著,他女兒在旁守著他。我們三個人跟著捷運地搖搖擺擺。

我想那時畢竟該上班的都上班了,該忙著去賺錢的都去了,所以捷運旅客人比較少,大家悠閑地觀察車廂窗外月台風景。佔領博愛坐的人正睡著。睡著的人有共同特點,就是臉上顯示幼稚善良,很可愛。

我心裡鼓起了一種莫名其妙的感覺︰難道車廂裡所有人都懷七個月的胎兒?其他男青年也都像那老翁站不穩的?還是他們真的看不見我們?

我坐台北公車和台北捷運的經驗不到三個禮拜,路線還不熟。但是我也知道在公共交通工具的環境中的道德和規定。

我七八年來都騎重型機車,或者越野車出走。城市變成我操場,從沒讓自己被捆住在公車和捷運的束縛狹窄空間。不過最近身體沒有以前那麼好,在快要生孩子的這個月,我才開始學習坐公車和捷運。

如果不是快要生孩子的話,我已經騎越野車去了,不會搭乘捷運。

我可以再活了一百年,或者在台北生活五十年。我生命的時間還很多,不過我今生只有這兩個月需要台北人讓位給我而已。

到中正紀念堂捷運站,一位男青年手拿著三明治和茶杯下車。那女兒扶著爸爸慢慢地走進空位。他們走很慢,一步一步地走向空位。好像他們不相信那空位是屬於自己的。

不過下一站是台大醫院,能坐下不到三分鐘,那兩個人又搖擺地下車。他們是搭乘捷運送爸爸去醫院的。我不到他們那邊留下的空位去入坐,因為下一站我也要下車了。

反正我懷裡的寶貝他也贊同他媽媽的決定︰ 對於一些台北捷運旅客,我們孕婦,老人,病人應該讓位給他們那些心靈殘障者。

(那車號1311從南勢角行駛到捷運台北車站,記不住那天開會是早上10點還是下午2點。)

29/7/2008

Tạm dịch tiếng Việt 10/2012:

Những người tâm hồn tàn tật

Tuần trước, vì phải đi họp dự án, tôi đáp tàu điện ngầm (MRT) từ ga Nan Shi Jiao tới ga xe lửa Đài Bắc. Sau khi vào tàu điện ngầm, mới phát hiện ra trong toa đã hết ghế trống, tôi đành một mình đứng tựa vào cột i-nox giữa toa.

Tôi cứ đứng mãi, lòng thấy buồn bực và kỳ quặc. Chẳng lẽ tất cả những người ngồi trong toa xe đều không nhìn thấy một mình tôi đang đứng giữa toa xe hay sao?

Đến bến sau có hai hành khách mới bước lên toa của tôi, hình như là bố và con gái. Ông bố chừng 85-87 tuổi, cỡ tuổi như cha tôi, chống gậy lắc lư bước vào toa tàu, con gái ông dìu một bên. Ba người chúng tôi đứng lắc lư theo nhịp tàu điện ngầm chạy.

Tôi nghĩ lúc đó, những người phải đi làm thì đã đi làm rồi, những người bận đi kiếm tiền thì cũng đã đi kiếm tiền rồi, nên người đi tàu điện ngầm đã vắng hơn nhiều vào lúc giờ cao điểm, nên mọi người đều nhàn tản ngồi ngắm những bóng trôi qua bên ngoài toa xe. Người đang chiếm mất Ghế Ưu Tiên (ghế dành cho phụ nữ có thai, người già, người tàn tật) thì đang ngủ gật.  Người ngủ gật luôn có một đặc điểm chung, là mang vẻ mặt ngây ngô và lương thiện, trông rất đáng yêu!

Lòng tôi trỗi một cảm giác lạ lùng: Không lẽ tất thảy mọi hành khách trong toa xe này đều đang mang thai sắp đẻ, như tôi? Hay họ thực sự không nhìn thấy tôi và ông già bệnh tật đứng bên?

Kinh nghiệm đi tàu điện ngầm của tôi mới chỉ vỏn vẹn 3 tuần lễ nay mà thôi, ngay cả các tuyến đường tôi còn chưa thuộc. Nhưng tôi cũng biết, những quy định và đạo đức ứng xử khi chúng ta đi trên phương tiện giao thông công cộng.

Bảy tám năm nay tôi toàn cưỡi xe phân khối lớn, hoặc đi xe tay côn. Thành phố là thao trường của tôi. Tôi chưa từng để bản thân mình bị bó buộc và bị ràng buộc với xe buýt hay tàu điện ngầm. Nhưng gần đây mang thai tháng cuối, sức khỏe rất yếu ớt, khi sắp sinh, tôi mới phải học cách đi xe buýt và tàu điện ngầm.

Nếu như không vì sắp sinh con, thì tôi đã cưỡi xe thể thao chạy đi từ đời nào rồi, đi tàu điện ngầm làm gì!

Có thể tôi sẽ sống thọ thêm 100 năm nữa, có thể tôi sẽ sống ở Đài Bắc suốt 50 năm nữa. Tôi tin thời gian để sống của mình còn rất dài, nhưng tôi sẽ chỉ có vỏn vẹn hai tháng này là cần những người đi tàu điện ngầm ở Đài Bắc nhường chỗ mà thôi!

Đã đến ga Đài tưởng niệm Trung Chính, một người thanh niên tay cầm bánh mì săng-đuých và cốc nước trà đi xuống tàu. Người phụ nữ kia dìu bố mình tới ngồi ở chỗ ghế trống bỏ lại. Họ đi rất chậm, từng bước từng bước đi tới chỗ ghế trống. Như thể họ không tin chỗ ghế trống đó là của họ.

Nhưng ga sau đã là Bệnh viện Đại học Đài Loan, họ được ngồi xuống chưa tới ba phút, hai người đã phải xuống tàu. Họ đi tàu để đưa ông cụ đi viện. Tôi không tới ngồi tiếp vào chỗ trống họ bỏ lại, bởi vì, cũng chỉ một ga tiếp theo, là tôi xuống.

Bởi dù sao, đứa trẻ trong bụng tôi cũng đã đồng ý với quyết định của mẹ nó rằng: Chúng ta, những phụ nữ mang thai, người già, người tàn tật, chúng ta nên nhường ghế cho những hành khách bị tàn tật về tâm hồn.

(Hình như chuyến đó mang số hiệu 1311 chạy từ Nan Shi Jiao đi, không nhớ là chạy lúc vắng khách vào 10h sáng hay 2h chiều)

About these ads

3 phản hồi to “Tàn tật tâm hồn”

  1. Có hành khách đủ văn minh tự nhường ghế thì tốt, không thì các bà bầu và những người cần được ưu tiên nên lên tiếng đòi quyền lợi một cách lịch sự. Ghế ngồi ưu tiên là quy định thành văn trên các phương tiện giao thông công cộng chứ không phải phụ thuộc thiện chí của hành khách.

  2. Hôm nay sinh nhật thứ 56. Tuổi này so với mọi người tôi không nhỏ , thế mà mới hôm qua đây thôi cái tật nguyền trong tôi nổi dậy từ một câu nói vô tình (tàn tật tâm hồn). Cám ơn Trang Hạ

    ________________________________ Từ: “”Trang Hạ”” Tới: xuyennguyenloc@yahoo.com.vn Đã gửi 12:04 Thứ Ba, 16 tháng 10 2012 Chủ đề: [New post] 5301

    WordPress.com trangha posted: “Bài này viết vào thời điểm chuẩn bị sinh anh Chuột Ú, giờ anh Chuột Ú 4 tuổi, thời gian trôi thật nhanh. 心靈殘障者 上禮拜因開會,搭乘捷運從南勢角往捷運台北車站。上車之後,在捷運開始”

  3. luôn yêu những áng văn nhẹ nhàng và ý nghĩa thế này.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 346 922 other followers

%d bloggers like this: