Trang Hạ

Đàn bà đích thực

Nhà văn Trang Hạ: “Quà Noel nên là một cuốn sách” 25/12/2012

Filed under: tin tức — trangha @ 15:06

http://tuoitre.vn/Ao-trang/525963/%E2%80%9CQua-Noel-nen-la-mot-cuon-sach%E2%80%9D.html

Bên ngoài tác phẩm

Nhà văn Trang Hạ:

“Quà Noel nên là một cuốn sách”

AT – Nhà văn – nhà báo Trang Hạ tốt nghiệp Trường đại học Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội, khoa tiếng Trung, năm 1996.

Trang Hạ từng là một cây bút viết truyện ngắn nổi đình đám của hội bút “Hương đầu mùa” báo Hoa Học Trò thập niên 1990. Chị từng đoạt giải thưởng Tác phẩm tuổi xanh 1993, Văn học Tuổi hai mươi 1995. Các tác phẩm của chị: Những đốm lửa trên vịnh Tây Tử, Chuyện kể dưới ngọn đèn đường, Đàn bà ba mươi… Dịch truyện tiếng Trung: Xin lỗi em chỉ là con đĩ, Mẹ điên…

Bài đăng báo lần đầu tiên của chị là tản văn trên tập san Áo Trắng. Kỷ niệm của chị về tản văn đó?

- Nhà văn Trang Hạ: Năm 17 tuổi, mình được đăng tản văn Tiếng mưa trên Áo Trắng số tháng 7-1992, đó là bài viết đầu tiên của mình được đăng báo, chừng 700 chữ. Trước đó, mình đã gửi nhiều bản thảo cho mọi tờ báo tuổi học trò như Mực Tím, Hoa Học Trò, Tuổi Xanh… nhưng đều không đủ chất lượng để các báo sử dụng. Thậm chí mình còn sáng tác nhiều bài hát, nhiều thơ, kịch nói, chụp ảnh phong cảnh dự thi… gửi đi khắp nơi mà chưa từng được hồi âm một kết quả nào. Nên tờ Áo Trắng hiếm hoi mua được ở Hà Nội khi đó trở thành tờ báo quý báu nhất đời mình.

Bền bỉ gửi bài mãi và không ngừng sáng tác là hai việc rất quan trọng, giúp một cô học trò viết nghiệp dư 17 tuổi trở thành một người viết chuyên nghiệp như mình hôm nay.

* Trang Hạ của thuở “Hương đầu mùa” và “Gia đình Áo Trắng” với Trang Hạ ngày hôm nay có gì khác biệt?

- Mới cầm bút, ai cũng viết tràn đầy cảm xúc ngọt ngào lãng mạn. Sau khi cạn cảm xúc, chúng ta thường bế tắc. Giai đoạn viết bằng tâm tưởng và xúc cảm đó trong thời “Hương đầu mùa”, “Gia đình Áo Trắng” giúp mình chinh phục được đông đảo độc giả tuổi học trò, lứa 18-20. Nhưng khi Trang Hạ đi quá tuổi 20, sự hoài nghi và bế tắc trong sáng tác khiến mình chững lại mất 7-8 năm, hoàn toàn không viết gì.

Bây giờ, Trang Hạ viết văn không hư cấu như ngày xưa nữa. Mà ngược lại, viết những trải nghiệm thật, góc nhìn trực diện với cuộc sống thật. Nhưng hình như càng viết “đời hơn”, mình càng có nhiều độc giả quan tâm hơn. Những góc nhìn trần trụi chua chát nhưng lại thực tế khiến độc giả thích đọc Trang Hạ hơn đọc những trang văn thơ mộng ngày xưa.

* Chị có viết về Giáng sinh không? Tác phẩm nào viết về Giáng sinh khiến chị nhớ nhất?

- Mình không quan tâm tới Giáng sinh hay bất kỳ lễ lạt kỷ niệm nào quanh năm. Vì mỗi sáng sớm ngủ dậy, sau khi làm hết những việc lặt vặt trong gia đình, ngồi vào bàn viết với tách cà phê nóng, mình lại thấy vui sướng vì có thời gian để đọc sách và để viết văn, như bắt đầu dự một lễ hội vui vẻ trong tâm hồn mình. Y như trong tình yêu, ngày nào cũng có thể là bắt đầu một tình yêu mới, hay chia tay người yêu đã không còn yêu, mà không cần nhân danh một thánh lễ nào.

Nhưng nếu Giáng sinh là cái cớ để bạn trẻ hi vọng vào tình yêu, niềm vui sướng, những quà tặng nhân gian, thì mình chỉ cho bạn một điều này nhé: Hãy mua tặng bản thân bạn một cuốn sách vào dịp Noel. Hoặc mua tặng bạn bè. Đó là thứ quà duy nhất không mất giá, mà sau mỗi năm nhìn lại, bạn sẽ lại thấy món quà năm cũ ấy đến năm nay lại đáng giá hơn!

* Đọc truyện của chị, có thể thấy chị là một phụ nữ viết về chính giới mình. Điều gì thôi thúc chị nhất khi viết về thế giới “rất đàn bà” ấy?

- Ở Việt Nam chưa xuất hiện nhà văn nữ viết về tâm lý phụ nữ. Thường nhà văn sẽ quan tâm tới tác phẩm truyện ngắn, tiểu thuyết. Còn những tạp bút, tản văn, chuyên đề tâm lý tình yêu hôn nhân gia đình, ly hôn, mất trinh, nuôi con… không được người Việt Nam liệt vào tác phẩm dạng văn học. Nhiều nhà văn và nhà phê bình văn học còn cho rằng viết tạp bút sẽ làm hại danh tiếng của nhà văn. Còn mình, thì mình tin rằng những tản văn “đàn bà đích thực” sẽ xây dựng được thương hiệu văn chương độc đáo của riêng Trang Hạ.

Nhiều người gọi Trang Hạ là nhà văn nữ, nhiều người lại gọi Trang Hạ là nhà báo. Cả hai cách gọi đó đều đúng. Chính xác hơn, có lẽ phải gọi là nhà văn chuyên mục tạp chí (Columnist) và nhà văn viết về mối quan hệ hai giới nam và nữ (chứ không phải viết về… quan hệ nam nữ, gọi lịch sự là sex).

* Đàn bà ba mươi là cột mốc nào của chị?

- Mình dự định dành năm năm đời mình cho đề tài phụ nữ, là giai đoạn 2008-2013. Đàn bà ba mươi là cuốn đầu tiên, với mục đích để phụ nữ không sợ tuổi tác, tự tin vào vẻ đẹp trưởng thành của bản thân. Bản thân mình tin rằng những quan điểm mình đưa ra sẽ được độc giả nữ ủng hộ, nhưng cũng không ngờ rằng sự ảnh hưởng sâu sắc và rộng đến thế của tác phẩm này. Sau cuốn sách đó, mình có xuất bản thêm sáu cuốn tạp bút và tiểu thuyết nữa về phụ nữ, cũng đều được độc giả đón nhận.

Thời gian sắp tới, mình sẽ quan tâm đến vấn đề người già và các giá trị nhân văn trong xã hội. Nên nhiều người hỏi Trang Hạ, liệu sau Đàn bà 30 sẽ có Đàn bà 40-50 chứ? Mình trả lời: “Không, sẽ là cuốn sách… đàn bà 70 yêu mình hơn cả hồi 17”!

* Chị được xem là người tiên phong cho dòng văn học mạng. Văn học mạng có điều gì cuốn hút chị đến vậy?

- Nhiều người cho rằng Trang Hạ là người tiên phong mang văn học “Ngôn tình” vào Việt Nam. Cũng có nhiều người cho biết, họ thật sự quan tâm tới văn học mạng từ khi đọc Trang Hạ. Riêng mình thì cho rằng mọi sự tấn phong đều chẳng quan trọng với mình. Những gì được đám đông chấp nhận hẳn đều có lý của nó, dù Trang Hạ có tác động hoặc thúc đẩy hay không.

Nói đơn giản thôi, dòng tiểu thuyết tình dục của đàn ông đồng tính rất thịnh hành ở châu Á, nhưng nếu Trang Hạ có mang nó vào Việt Nam tung hô, đi ngược lại các giá trị nhân sinh ở Việt Nam thì chắc cũng chẳng độc giả nào ủng hộ.

* Xin cảm ơn chị.

DƯƠNG HẰNG (thực hiện)

 

Trang Hạ – vì sao “hot”? 06/11/2012

Filed under: tin tức — trangha @ 13:20

(Lao Động) – Số 227 – Thứ sáu 28/09/2012 06:38

Không thể đi lấy một cuốn sách được cho (cuốn tiểu thuyết mới ra của Nguyễn Ngọc Tư), do vướng… một cuốn sách dở cần phải trả bài; cũng chưa từng đọc cuốn nào của Haruki Murakami – tiểu thuyết gia đương đại được dịch nhiều nhất ở VN và đang là ứng cử viên sáng giá nhất tại vòng đua nước rút của giải Nobel năm nay, Trang Hạ (ảnh) vì thế vừa có với PV Lao Động cuộc trò chuyện thú vị về “24 giờ (không chỉ) trong đời một người đàn bà”.

Như một… “gái hư”, người mẹ ba con này cứ tầm mười giờ đêm là lại “sẩy nhà ra đường”, để chồng cho con ngủ (thì may ra mới êm chuyện). Đoán chừng “ba tên giặc cạn” ngủ say, chị mới lò dò từ quán net về. Cuộc trò chuyện giữa tôi với chị diễn ra trong khoảng ấy, thậm chí kéo dài tới tận hai giờ sáng. Cũng trong khoảng ấy, mỗi ngày, cái tên Trang Hạ được đắp dày lên, để chị được biết không chỉ là một nhà văn, mà còn là một blogger đình đám và quan trọng hơn, là một dịch giả tiếng Trung có tiếng mát tay với những đầu sách bán chạy như: “Mẹ điên”, “Xin lỗi em chỉ là con đĩ”… – đều đã được chuyển thể sang kịch bản sân khấu và gần đây nhất, đã mang lại cho chị “giải thưởng Fahasa – sách được bạn đọc bình chọn” vì những đầu sách bán chạy.

´ Trước, thì thấy bảo có hai chuyện người ta hay nói nhất ở quán café là… sex và nhà đất, giờ nhà đất ế ẩm thế, không khéo phải thay bằng… gameshow đấy chị!

- Gameshow hút ai, chứ còn lâu mới hút được tôi! Vì so với thú đọc sách, nó là một trời một vực! Một đằng, xem xong hễ sướng là hét lên, một đằng xem xong hễ ghét là hét lên, mà còn hét rất to!

´ Vì sao chị lại không xem tivi?

- Giết thời gian trước màn hình TV, theo tôi như giết thời gian trên mạng Internet, khác chăng là khi lên mạng, ta đang sử dụng máy tính và mạng; còn khi xem tivi, chính là cái tivi đang sử dụng chúng ta! Bây giờ, tôi thấy có quá nhiều người mắc chứng nghiện TV. Mà không ý thức được rằng vào lúc bạn dành khoảng thời gian 8-10 giờ tối cho những thú vui nửa vời, cuộc đời bạn sẽ là tập hợp một chuỗi những thứ vụn vặt ấy.

´ Ôi, đã làm việc hùng hục ngày tám tiếng thì chớ, về nhà lại còn không dám xem TV nữa, có nhất thiết phải gồng lên như thế không?

- Vậy bạn có biết, cuộc đời bạn thành đạt hay thất bại lại được quyết định bởi chính khoảng thời gian nghỉ ngơi, từ 8-10 giờ tối mỗi ngày không? Hiển nhiên, làm việc và học tập vào sáng và chiều đã mang lại cho bạn bằng cấp, công việc, thu nhập, thậm chí có thể còn là một chức danh rất kêu trên danh thiếp. Còn sau giờ làm, chúng ta thường dành thời gian để… ăn! Và mất thời gian nhất là đi ăn với… sếp.  Tôi hãi mỗi khi thấy ai đó nói rằng, họ dành 24 giờ để chuyên tâm vào điều gì đó. Cho dù đó là 24 giờ để yêu, để sống, để hùng hục làm việc. Bởi nếu không dừng lại để suy nghĩ, dành thời gian để đào sâu vào sở thích cá nhân, tôi e bạn chỉ có một danh thiếp đẹp mà thôi, bạn không là ai có bản sắc và có tư chất riêng trong đám đông nhạt nhòa. Vì rõ ràng trên đời này có hai loại người quá khác xa nhau: Những người vì tiền mà làm việc, có tiền rồi mới đi làm thứ họ thích! Và những người vì làm những việc họ say mê mà ra tiền và sự nghiệp! Và bận rộn không phải lý do cho mọi vấn đề. Bạn có biết, Newton, Anhxtanh, hay thậm chí những họa sĩ vừa mở triển lãm, những bà mẹ hạnh phúc bên con, những người thành công hay thất bại trên đường đời, họ cũng chỉ có 24 giờ trong một ngày để sống?

´ Vậy “24 giờ trong đời một người đàn bà” như Trang Hạ, thì sao?

- Chính xác là tôi đang nghỉ hưu ở tuổi 37. Sáng dậy sớm chạy bộ, về tự pha ấm trà nóng hoặc tách càphê, có gì ăn nấy, sau đó đi chợ. Trưa loanh quanh trong nhà và vì không gian sống chính là không gian viết, nên tôi thường ra quán càphê để thay đổi, không phải không gian mà là đồ uống.

´ Và điều đáng “xấu hổ” nhất là tới giờ này mà còn chưa đọc cuốn nào của Murakami và “Sông” của Nguyễn Ngọc Tư? Trang Hạ mà “lạc hậu” thế sao?

- “Sông” thì kiểu gì tôi cũng sẽ đi vác về, vì chưa bao giờ chịu để sót Nguyễn Ngọc Tư kể từ sau “Ngọn đèn không tắt”. Còn Murakami, bạn nghĩ, đó là toàn bộ nền văn học Nhật sao?

´ Vì sao gần đây chị lại chăm viết báo hơn viết văn? Trong khi nhà báo thì khủng hoảng thừa, nhà văn thì khủng hoảng thiếu…

- Là vì thông tin thì ta có đầy rẫy, nhưng quan điểm thì ta không tìm đâu ra (thế nên bài của Trang Hạ mới hot!). Những người rao giảng lý thuyết thì nhiều, nhưng người chia sẻ, trải nghiệm bản thân thì hiếm (thế nên Trang Hạ lại hot!). Những điều muốn nói thì nhiều, nhưng những điều khiến ta ngại miệng càng nhiều hơn (thế nên Trang Hạ lại càng hot!)… Dù một mặt, cũng như nhiều người, tôi hoang mang.  Hoang mang vì chúng ta bị đảo lộn các giá trị. Trước, ta cứ đùa với nhau rằng, bồ là phở, vợ là cơm, giờ ta hoang mang vì nhận ra đàn ông – những người đưa phở và cơm lên đầu môi ấy – đều chỉ là hạng cơm nguội ngày nào cũng nguội như ngày nào. Trước, ta tưởng “đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”, giờ ta nhổ nước bọt vào thằng đàn ông nào nhốt vợ vào nhà, rồi hằng tháng chỉ cần ném bọc tiền lương là được nhận về cả một gia đình hạnh phúc. Trước, ta ung dung ta có khả năng lên mạng chăn “rau sạch”, giờ giật mình vì hóa ra mình là “rau sạch” của đám cave. Trước đây, tôi được mời viết bài, bài nào hay sẽ được thưởng. Giờ, tôi thường nhận được các hợp đồng mời viết thuê, viết càng khiến dân chúng chửi, càng có tiền. Vậy, chính tôi cũng hoang mang chứ, đâu phải mỗi đám đông ngoài kia đâu!

Trang Hạ - vì sao “hot”?

 

Tiêu tiền cũng phải học 26/08/2011

Filed under: tản văn,tin tức — trangha @ 19:19

Tiêu tiền cũng phải học:

Cò kè, bớt một thêm… ba bốn năm

Tôi thường quen không mặc cả. Mua sắm mà không mặc cả, chắc chắn không phải… người Việt Nam rồi. Vì nói thách, làm giá từ lâu đã trở thành văn hóa từ chợ tới cửa hàng, dịch vụ, phí…

Thế nhưng tôi không mặc cả, từ đồng quà tấm bánh mớ rau cho tới mua xe máy, tủ lạnh. Ngược lại, tôi thường cho thêm tiền người bán, người nhận.

Tôi nghĩ ta mặc cả để rẻ được vài đồng, ta đã mất đi bao nhiêu giá trị khác tốt đẹp hơn. Ta mất thời gian, ta mất thái độ và cảm xúc, đôi khi, người bán thực phẩm còn cân cho ta một trọng lượng “khác” nhẹ cân hơn nhiều so với khi ta mua giá họ đề nghị. Rồi đâu cũng vào đó.

Và một gia đình thông thường sẽ mua sắm ở chợ với những thứ lặt vặt nhiều hơn là đi trung tâm thương mại lớn mua những thứ đắt tiền có niêm yết giá. Hàng ngày đi chợ, thói quen mặc cả sẽ tiêu tốn của ta không ít thời gian và sự khó chịu của bản thân – khi bị mua đắt cũng như những lườm nguýt chả mấy thân thiện của bà bán hàng – khi phải bán giá thấp.

Nếu tính bằng tiền còn lại trong ví, tôi chẳng phải bà nội trợ đảm. Nhưng tôi thường tính mọi cảm xúc và thời gian vào tất thảy mọi chi phí đời sống của tôi, chứ không phải chỉ tiền. Nếu thế thì lại lãi được những buổi chiều nhẹ nhõm, những mỉm cười của khách quen và cửa hàng quen giá, xây dựng được mối quan hệ thân thiện với những người ngày nào ta cũng phải gặp mặt ở… chợ.

Câu cửa miệng của tôi luôn là: “Tính cho chị đúng giá đi em!” hoặc “Tôi cần mua chừng này tiền…” rồi để một khoảng tự do cho người bán tự lựa chọn. Và từ đó họ có thêm một khách hàng dễ tính, hoặc nếu thấy giá đắt – hàng dở, họ cũng mất luôn khách tôi từ hôm đó, mất cho hàng bán ngay kế bên. Tôi không đưa ra giá áng chừng, tôi thường chấp nhận giá người bán thấy là phù hợp (cho họ) hoặc chuyển sang cửa hàng khác ngay lập tức. Mẹo ấy khiến tôi có mấy lợi ích nhãn tiền.

1 – Tôi không cần trở thành khách hàng trung thành, các cửa hàng tự động trung thành với tôi. Đúng quá rồi, tôi mang lại lợi nhuận lâu dài cho họ, là một khách hàng dễ thỏa thuận và đồng cảm. Những người bán hàng ngày nay đã có đầu óc tính toán hơn rất nhiều so với thời đại “hàng tôm hàng cá chộp giật” nhiều chục năm về trước. Thậm chí, họ luôn ưu đãi giá đặc biệt và thứ tốt đẹp nhất hòng mong tôi… mua mở hàng cho họ đầu tháng, buổi sáng đầu ngày, thậm chí… đầu buổi chiều, và mê tín rằng, những khách hàng tiếp sau cũng luôn được dễ chịu như vậy.

Tôi chỉ đi chợ nửa tháng, đã bắt đầu có những bà nội trợ đòi được người bán đối xử y như… tôi. Dù họ đã đi chợ cả năm trời ở đây, họ đáng lẽ phải có những mối quan hệ tốt hơn với người bán mới phải.

Chúng ta sợ những người bán đanh đá, tính toán lợi mình thiệt người. Thực chất, chính người bán mới sợ những khách hàng như thế hơn.

2 – Tôi không mặc cả không có nghĩa là tôi không biết giá trị của mọi thứ. Đó chỉ là cách xử thế của cá nhân. Nhưng dần dần, cách ứng xử dứt khoát, không chấp nhận mặc cả, càng không chấp nhận kiểu “bỏ đi còn gọi lại bán” v.v… khiến nhiều người bán đã thay đổi cách bán và thái độ của họ, ít nhất, khi gặp tôi mua. Điều ấy chẳng lẽ không nói lên gì sao?

Chúng ta có những cách tốt hơn để mặc cả với thế giới này, trong đó có bán mua, có trao tặng, có thiệt có lời. Những điều ấy là một thông điệp rõ ràng mà ta bộc lộ bằng hành vi. Đâu cần phải cò kè rẻ hơn một nghìn thịt, năm trăm rau, một triệu xe máy thì mới là người sành sỏi?

Một cách khác, tôi nghĩ, ăn được của người một ngàn đồng chi bằng ta tiết kiệm chi tiêu, không phung phí thức ăn trong tủ lạnh, mua sắm hợp lý, thì tiết kiệm còn hơn một ngàn đồng mặc cả được. Và thời gian dư ra, tâm trạng vui vẻ, khiến bà nội trợ là tôi không bao giờ cảm thấy, ta đang ở trong một cuộc chiến tranh với tập đoàn các ông bà chủ cửa hàng, các bà bán rau v.v… mà trong cuộc chiến đó, ta nhất định phải thắng họ.

Khi đi taxi hay xe ôm, khi trả tiền phí dịch vụ giặt là, khách sạn, nhớ để lại vài đồng thừa cho người ta. Ta chẳng giàu lên bằng vài đồng, vài nghìn, vài chục nghìn ấy, nhưng nó đáng để trả nếu chúng ta đều cảm thấy hài lòng về nhau. Hơn nữa, đó là sự thân thiện duy nhất trên đời này mà chúng ta mua được bằng ít tiền.

Và đôi khi cũng mua những rau đầu đường xó chợ, những hàng hạ giá rao cả ngày ngoài đường. Mua đi cho cụ già đắt hàng, cho người nhà quê chóng về với con cái. Mua hoa dập vài cánh cho người bán được về sớm trưa khỏi nắng, mua vài thứ nhà đã sẵn nhưng người bán ngồi mãi chẳng ai thèm ngó. Sự trắc ẩn có thể khiến ta tiêu thêm chút ngoài dự định nhưng nó chẳng làm ta nghèo đi đâu. Không hiểu sao mỗi khi mua không mặc cả ấy, tôi luôn nghĩ tới hình ảnh người mẹ nghèo khổ của tôi ngày xưa ngồi bán hàng rẻ tiền ở xó chợ.

Nhiều bạn bè tôi từ nhỏ tới giờ vẫn thích đi siêu thị hơn, bởi ở đó đã niêm yết giá sẵn, khỏi mặc cả (bỏ qua vấn đề chất lượng và nguồn gốc hàng hóa, bởi thực tế mọi thứ đều có thể tìm thấy ở chợ hoặc hàng tạp hóa). Nhưng họ không phải là những người ghét mặc cả như tôi, họ càng không có ý định “boa” thêm cho tinh thần phục vụ sốt sắng của thu ngân hay cái máy lạnh rù rì trong siêu thị. Họ chỉ có một mục đích duy nhất, là vào siêu thị thì mua hàng không bị hớ, không bị nói thách.

Nhưng bạn biết không, có một cách khác để sống, đó là cách, đừng nghĩ rằng cả xã hội Việt Nam đều đang nhăm nhăm lừa tiền và kiếm chác từ mình!

Trang Hạ

(Chuyên mục trên Lửa Ấm – 2011)

 

Hãy giúp bé Canon có tiền chữa bệnh 16/08/2011

Filed under: tin tức,Trang Hạ — trangha @ 14:41

Đã kết thúc chương trình mua ảnh giúp bé Canon có tiền chữa bệnh trên blog Trang Hạ. Xin chân thành cảm ơn sự nhiệt tình của tất cả các bạn đã tham gia và ủng hộ. Tôi xin update toàn bộ thông tin trong vài tiếng đồng hồ tới và chuyển các đơn đặt hàng tới nhiếp ảnh gia vào tối nay 26/8, hy vọng sau vài ngày sẽ có thể thông báo tiếp về thời gian nhận ảnh cho mọi người nhé.

Chúc mọi người một cuối tuần tuyệt vời và thảnh thơi.

        

(ảnh: Đức Đen Thui, Maika)

Như một số bạn đã biết, hai vợ chồng bạn KTS Trần Hữu Thảo, cũng là một tay máy có hạng ở vnphoto.net và một thiện nguyện viên tích cực của xã hội, giờ chính anh lại đang lo việc chạy chữa cho con trai một, bé Canon 4 tuổi, vừa được chẩn đoán mắc chứng Maglinant Lymphoma (ung thư hạch) rất hiểm nghèo.

(ảnh bé Canon và bài viết của ba mẹ: http://www.facebook.com/note.php?note_id=240844269281673

http://www.facebook.com/note.php?note_id=242843359081764)

Mình biết bạn Thảo trong các cuộc gặp gỡ của nhóm thiện nguyện đi đào giếng cho bà con ở Ban Mê Thuột.

Hiện gia đình và bạn bè đang bàn bạc với các bác sĩ xem cho cháu chữa ở đâu và như thế nào là tốt nhất.

Ung thư trẻ em dưới 6 tuổi rất hiếm và có thể  được các tổ chức y tế hỗ trợ phần nào, nhưng trước mắt gia đình sẽ phải đưa cháu sang Singapore  khám, xét nghiệm sinh thiết, nhận ý kiến bác sĩ và điều trị cấp, chi phí dự tính không dưới 400 ngàn USD.

Trong những ngày tới gia đình sẽ tìm cách thu xếp tài chính, nhưng trước mắt cần một khoản đáng kể. Mình xin kêu gọi các bạn FB của mình nếu thấy có điều kiện, dù ít dù nhiều có thể giúp đỡ tài chính hoặc chia sẻ kinh nghiệm điều trị với hai vợ chồng bạn Thảo.

Mọi chi tiết xin liên hệ với mình hoặc gia đình bạn Thảo.

Trang FB:

http://www.f1.proxymice.com/home.php#!/huutran70

Mobile: 0903762420

Email: huutran70@yahoo.co

Số TK VCB của anh Trần Hữu Thảo: 0071000850807 chi nhánh TP HCM

Mong mọi người chuyển tiền vào ghi nội dung

Tên họ – Số đt – Canon để gia đình tri ân.

Xin cám ơn.

~~~~~

4yrs old boy is going to fight his great battle with Lymphoma. His parents brought him to NUH, Singapore to fight the best way to save their only son.
They need your help. Anything. Information. Place to stay. Financial aid. Any organization that can help. Any support at Singapore.
You can save him with even 1 move of your hand.
What can you do to help such a little lovely boy? Whatever, please do it!!!

This is our little Superboy Canon after his 1st week in National University Hospital, Singapore to fight with lymphoma. These are photos of him with his daddy, mom and uncle.

~~~~~

Dành cho bạn đọc blog Trang Hạ:

Trên đây là lời kêu gọi của cộng đồng Facebook Việt. Còn dưới đây là những chia sẻ chúng ta:

Cảm ơn các bạn đọc trên blog Trang Hạ suốt 5 năm qua đã cùng tôi chia sẻ với khá nhiều số phận đặc biệt khó khăn. Có những chương trình chúng ta đã đạt số tiền quyên góp kỷ lục tới vài chục triệu trong vòng hơn hai ngày (năm 2008) để dành cho bé Bùi Đức Minh chữa ung thư tại Singapore, có chương trình kéo dài tới mấy tháng và rất nhiều quà tặng ấm áp dễ thương như lần độc giả tự nguyện quyên góp T. (trong bài “T. đi học” cho một nhân vật của tôi (2008-2009), để bạn có thể mổ, sinh con và tiếp tục duy trì cuộc sống trong thời gian nuôi con nhỏ. Cũng có những chương trình rất thầm lặng của một số độc giả cùng Trang Hạ định kỳ mua sách thiếu nhi gửi tặng những làng trẻ vạn chài miền Trung, những nhóm trẻ theo đạo v.v… (nhân tiện cảm ơn các công ty sách bán sách thiếu nhi giá ưu đãi, chỉ lấy 50% giá bìa – giá như sách của Trang Hạ họ cũng bán rẻ như vậy thì tốt biết bao!).

Như mọi chương trình khác, lần này nếu bạn muốn trực tiếp chia sẻ với bé Canon và gia đình, bạn sẽ trực tiếp gửi tiền vào tài khoản gia đình bé nhé.

Còn nếu bạn muốn tham gia cùng blog Trang Hạ, thì chúng ta có một chương trình bán ảnh nghệ thuật ủng hộ bé Canon, trong vòng 10 ngày:

Be strong, Canon!~

Những bức ảnh dưới đây của hai nhiếp ảnh gia Đức đen thui và Maika, nếu bạn đang ở Hà Nội hoặc vùng lân cận, bạn thích bất cứ tấm ảnh nào, bạn có thể chọn để mua:

Ảnh rửa, khung ảnh bạn tự mua: giá 100K/bức (chi phí: Giá rửa ảnh khoảng 15-20.000đ)

Ảnh laminate: giá 350K/bức (chi phí: Công in khoảng 150.000đ)

Cỡ ảnh: Có nhiều cỡ theo yêu cầu, từ nhỏ 10cm x 15cm để bàn cho tới 30cm x 45cm treo tường.

Tất cả tiền ảnh bán được, sau khi trừ các chi phí in ấn nêu trên, sẽ được chuyển đến gia đình bé Canon.

Chúng ta giúp bé Canon, và bạn cũng được nhận một món quà tuyệt vời.

Trang Hạ tình nguyện là đầu mối thống kê số lượng và gửi ảnh cho độc giả phía Bắc. Các bạn thích ảnh nào, nhớ save ảnh đó vào máy tính rồi gửi mail file ảnh đó kèm yêu cầu đăng ký với Trang Hạ nhé:

(Chương trình đã kết thúc. Xin cảm ơn bạn đã vào xem!)

mail to: trangha75@yahoo.com

Tên bạn (và nick của bạn):

File bức ảnh + Kích cỡ và chất liệu ảnh bạn cần: (Nếu bạn mua nhiều ảnh, hãy ghi chi tiết từng kích cỡ và chất liệu của từng ảnh kèm theo file ảnh đó).

Số điện thoại liên hệ của bạn:

Thời gian thuận tiện để nhận ảnh từ Trang Hạ (nội thành Hà Nội):

Thời gian nhận đăng ký mua ảnh và chuyển khoản: từ 15-25/8/2011

Tổng kết chương trình: Tối 26/8/2011

Sau khi nhận được thông tin chuyển khoản và thống kê lượng ảnh đăng ký, Trang Hạ sẽ thông báo cho hai tác giả Đức đen thui và Maika để mọi người làm ảnh và chuyển nhanh ra Hà Nội. Tôi sẽ hẹn mọi người trong vòng 1 ngày để nhận ảnh (hoặc mang đến tận nơi).

Tài khoản chuyển tiền:

Vì lý do có bạn sẽ mua ảnh của cả 2 nhiếp ảnh gia, nên hiện tại, để tránh nhầm lẫn, (nhất là trong khi bạn Đức đen thui đang túi bụi công việc) chúng ta sẽ gửi tiền vào một tài khoản chung, sau khi tổng kết các đơn hàng và khớp với số tiền nhận được, ta sẽ chuyển chi phí cho từng nhiếp ảnh gia, và chuyển khoản tiền đóng góp cho gia đình bé Canon.

Các bạn gửi tiền vào tài khoản Trang Hạ nhé, sau đó nhớ nhắn mail cho mình biết (hoặc mình sẽ gửi thư confirm nếu thấy số tiền phù hợp):

Tài khoản của Trang Hạ:
Tên chủ tài khoản: Nguyễn Thị Hoa
Số tài khoản: 049 100 164 3006
Ngân hàng: Vietcombank chi nhánh Thăng Long - Hà Nội

Mỗi bạn đặt mua ảnh, mình sẽ có thông tin và trả lời bằng 1 comment ở dưới bài này, để mọi người theo dõi tình trạng của từng đơn đặt hàng nhé! Những thay đổi chỉnh sửa + đặt thêm ảnh của mỗi bạn cũng update luôn trên chính comments đó.

Những album ảnh mà các bạn có thể đặt hàng, xin hãy load về tấm ảnh bạn thích:

http://www.flickr.com/photos/minh_duc/collections/

http://www.facebook.com/media/set/?set=a.10150117153545672.280663.657215671&type=1

http://www.facebook.com/media/set/?set=a.418887955671.196875.657215671&type=1

và bất kỳ tấm ảnh nào trong album của bạn Maika:

http://www.facebook.com/media/albums/?id=657215671

http://www.maikaelan.com

This slideshow requires JavaScript.

UPDATE 29/8:

Thông báo mới:

Anh Đức báo là anh bị mất file gốc của 2 ảnh này, nên các bạn cố gắng giúp tớ đổi qua chọn bức ảnh khác được không?
Báo cho tớ cho đến hết ngày 31/8 nhé, nếu không tớ sẽ … tự nghĩ ra cách giải quyết!

Update 21/9/2011:

Chào mọi người, có một việc khá tế nhị nhưng sau khi cân nhắc, mình nghĩ cũng phải thông báo công khai cho mọi người là: Mình đã chờ thêm nửa tháng để những bạn đã đăng ký nhưng chưa chuyển tiền sẽ chuyển khoản nốt để có được danh sách cuối cùng quyên góp. Còn đến giờ, mình đã trao đổi với bạn Đức và anh Đạt (người rửa ảnh tại Hà Nội) và quyết định:

~Những bạn đã đăng ký nhưng cho đến giờ chưa chuyển khoản, tạm coi như là không tham gia chương trình này. Hẹn các bạn ấy một hoạt động offline nào khác sôi động và thuận tiện tham gia hơn, hẳn sẽ vui hơn.~

~ Sau khi tổng kết xong và được anh Đức và chị Maika xác nhận số lượng + file ảnh chính xác không có vấn đề gì, mọi người tiến hành rửa ảnh, thì mình sẽ xóa thông tin những bạn đặt ảnh nhưng chưa chuyển khoản, để tập trung trả ảnh cho chính xác, và mọi người theo dõi trên comment của chính bạn dễ dàng hơn. ~

~ Hiện có 2 khoản chuyển tiền không biết của bạn nào, nhờ mọi người xem và cho mình biết với:

25-08-11 Z031 – 0000113

+

350,000.00

TRAN THI THANH THUY NOP TIEN MUA VA UNG HO GD TIEN MAT
22-08-11 8961 – 0007319

+

100,000.00

FTF.CN:6868680391065023 .FrAcc:0181002628149 .ToAcc:0491001643006

Update chương trình giúp đỡ bé Canon trên blog Trang Hạ:

Đã chuyển số tiền quyên góp giúp đỡ bé Canon 10 triệu 350k cho tài khoản của bố bé là Trần Hữu Thảo, tính đến 31/12/2011, của những bạn chỉ gửi tiền hỗ trợ, không lấy ảnh, trong đó bao gồm:

- Một bạn độc giả giấu tên ở Lò Đúc – Hà Nội: 5 triệu đồng

- Một bạn độc giả giấu tên ở Hà Nội: 3 triệu đồng

- Nhuận bút một kỳ “Hồi ký Tâm Phan” trên Lửa Ấm do bạn Tâm Phan gửi tặng Canon: 1,35 triệu đồng

- Trang Hạ gửi tặng Canon: 1 triệu đồng

- Vô cùng cảm ơn một bạn độc giả giấu tên đã liên hệ qua Trang Hạ hỗ trợ gia đình bé Canon chỗ ăn ở trong thời gian bố mẹ chữa bệnh cho bé Canon tại Singapore.

VCB
http://www.vietcombank.com.vn
Hotline : 84-4-38245716

BIÊN LAI CHUYỂN TIỀN

(Payment Receipt)

Ngày, giờ giao dịch
Trans. Date, Time
22/01/2012 17:09:46
Số lệnh giao dịch
Order Number
2201120948765001
Tài khoản trích nợ
Debit Account
0491001643006 Số tiền trích nợ
Debit Amount
10,350,000 VND
Tài khoản ghi có
Credit Account
0071000850807 Số tiền ghi có
Credit Amount
10,350,000 VND
Tên người hưởng
Beneficiary Name
TRAN HUU THAO
Loại phí
Charge Code
Phí người chuyển trả
Exclude
Số tiền phí
Charge Amount
Net income
VAT
0 VND

0 VND
0 VND

Nội dung chuyển tiền
Details of Payment
blogger Trang Ha chuyen khoan giup do be Canon
Cám ơn Quý khách đã sử dụng dịch vụ của Vietcombank!
Thank you for banking with Vietcombank!
Những bạn đăng ký nhận ảnh, sau Tết mình sẽ gửi ảnh cho mọi người (có lẽ hẹn một buổi cà phê off-line tất cả mọi người tại HN và TPHCM).
 

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 51 792 other followers

%d bloggers like this: