26/12/2012

Đàn ông thành đạt một vợ năm bảy nhân tình

Gần đây cà phê với một người đàn ông danh giá, còn trẻ mà đã giàu, một người đàn ông tưởng đã trưởng thành mà hóa ra vẫn còn nhiều không gian để trưởng thành, tôi đã bật ra câu hỏi ấy!

Không lẽ đàn ông phải một vợ với một nắm tình nhân thì mới tự cho là mình thành đạt?

Không biết từ khi nào, bồ và thật nhiều bồ, thật nhiều gái trẻ đã trở thành tiêu chuẩn của một người đàn ông thành đạt? – Ảnh: thinkstockphotos

Vì anh ấy nói, trong câu chuyện tự kể, anh ấy hài lòng vì công việc và thu nhập, anh ấy vui vì con vừa xinh vừa giỏi, anh ấy tự hào vì như mọi đàn ông thành đạt khác có qua một cơ số bồ bịch. Và gia đình ổn định, có gái xinh mà ôm, giời đẹp thế này mà ngồi chém gió với gái già Trang Hạ và tán chuyện các em trẻ đẹp đi qua cuộc đời anh, còn gì phải phàn nàn?

Vấn đề là anh ấy nói, đàn ông mà, đến tầm này, không có em mê và không mê em nào thì chắc chắn có vấn đề về thần kinh hoặc trục trặc sinh lý.

Tôi phải hỏi lại cho kỹ, là bởi, không biết từ khi nào, bồ và thật nhiều bồ, thật nhiều gái trẻ đã trở thành tiêu chuẩn của một người đàn ông thành đạt?

1. Vì sao bạn không bỏ vợ?

Đó là câu hỏi thứ hai ngay sau đó, bởi đương nhiên, anh có thể giấu vợ lần ngoại tình đầu tiên, nhưng anh không thể giấu vợ suốt những trận ngoại tình nồng nhiệt và ầm ĩ của anh. Thành phố này rộng lớn đến thế sao? Điện thoại của anh có chức năng tự động ẩn giấu những con số và tin nhắn nhạy cảm? Hay vợ anh tự nguyện giả mù và giả điếc?

Tôi từng gặp rất nhiều đàn ông phong tình, cứ vừa gặp cô nào đã nghĩ ngay trong đầu xem có thả câu cô này làm bồ bịch một thời gian hay không. Tôi từng gặp những người mà luôn tìm cách rủ rê phụ nữ về vui vẻ bất cứ lúc nào, thậm chí một cô chạy qua đưa vé máy bay cho anh này, mà hai hôm sau đã thấy thông báo rằng “Chén rồi, em ấy trông thế mà cũng tươm lắm!”. Cũng đã gặp những người đàn ông luôn lẩn vào mỗi câu khen một câu mời mọc. Cũng gặp những người đàn ông xa lạ ngồi quán ba hoa với nhau về những người đàn bà nào đó từng lần lượt cởi quần trèo lên giường của họ.

Tôi cũng từng gặp người đàn ông, ngủ với cô nào xong thì mang bán cô ấy cho chủ chứa hoặc chủ lao động phi pháp, thậm chí hôm sau gọi điện cho cảnh sát tới tóm cô ấy. Tôi cũng từng gặp những người đàn ông thậm chí chưa ngoại tình nhưng đã tìm mọi cách lợi dụng, cửa thang máy cứ khép lại là ôm phụ nữ ngấu nghiến hôn.

Quen bất cứ cô nào, câu đầu tiên anh ấy nói là, anh có người vợ cực kỳ xinh đẹp và những đứa con ngoan ngoãn vô cùng, anh cực kỳ yêu vợ… – Ảnh: Thinkstocksphotos

Tôi từng có một anh học trò, là cao thủ ngoại tình. Quen bất cứ cô nào, câu đầu tiên anh ấy nói là, anh có người vợ cực kỳ xinh đẹp và những đứa con ngoan ngoãn vô cùng, anh cực kỳ yêu vợ. Sau đó luôn luôn mang vợ con ra tán thưởng. Và sau mỗi câu chuyện nồng nhiệt ấy, anh ấy về nhắn tin cho cô gái trẻ mới quen: “Nhưng đôi khi anh đã lặng người đi vì một giây phút đơn độc và lặng lẽ, anh nghĩ chắc em cũng đã từng có cảm giác ấy!” Vợ đẹp, con ngoan, gia đình hạnh phúc, yêu vợ đến điên cuồng, và dùng những cái đó làm mồi câu gái, những cô gái ngây thơ nghĩ, anh ấy tốt với vợ con đến thế, thì anh ấy đối với mình cũng sẽ rất thắm thiết thực lòng!

Nhưng tất cả những người đàn ông ấy đều còn o bế sĩ diện, bằng cách, luôn chưng ra vợ đẹp con khôn làm vỏ bọc cho bản thân. Bởi rất đơn giản, bản thân họ cũng ngầm cho rằng, một vợ là đủ danh giá! Sau khi đặt vợ lên ngai vàng của… vợ, họ yên tâm đi tìm những bạn tình khác.

Người đàn ông ngồi trước mặt tôi nói: “Vợ anh giỏi thế, cũng xinh đẹp đáng yêu thế, chăm chồng con như thế? Tại sao lại bỏ? Rồi chia nhà chia tài sản ư? Rồi anh lấy con bồ, năm sau anh lại bắt đầu điệp khúc… đưa vợ đi đẻ ư? Lạy hồn!”

Đàn ông giống như ngôi nhà, cả đời chỉ có cơi nới, không có xây mới!

2. Đàn bà là sự thành đạt của đàn ông?

Tôi từng được nghe một chị nhiều năm nay ở nhà bếp núc con cái và chăm bố mẹ chồng với em chồng, không đi làm, nói rằng: “Đối với chị bây giờ, thấy chồng vui vẻ, con cái hạnh phúc là chị hài lòng. Chồng con chị chính là sự thành đạt của chị!”

Bởi chị nói, giờ cho chị đi làm, chuyên môn đã lâu không đụng tới, rơi rụng hết, không theo kịp lứa trẻ. Cho chị đi ra ngoài xã hội thì ngoại hình xồ xề và giao tiếp quen biết cũng kém, không tháo vát thì chỉ làm công ăn đong. Chi bằng quẩn quanh trong bếp, coi chồng con là sự nghiệp đời mình.

Ngược lại, nếu một người đàn ông ở nhà chăm sóc gia đình, anh ấy lại không cho rằng vợ và con là sự thành đạt của mình. Mà nghĩ đó là gánh nặng đã níu chân anh. Thật khác hẳn phụ nữ!

Tôi chưa bao giờ gặp một người đàn ông coi vợ con chính là sự thành đạt của anh ta. Nhất là những người đàn ông ngoại tình đã nhắc ở trên, họ coi vợ con là tài sản, là một thứ giá trị mà anh ấy đã có được. Giờ anh ấy đi tìm kiếm tiếp những giá trị khác.

Thế nhưng, những người phụ nữ mà người đàn ông kiếm được ở ngoài cuộc hôn nhân ấy, có phải là thứ đánh dấu sự thành đạt của người đàn ông hay không? Hay chỉ có đàn ông nghĩ thế?

Tôi cho rằng, ngoại tình có thể là sự thành công của thứ tình yêu và tình dục của thời điểm hậu hôn nhân. Nhưng lại là sự thất bại của người đàn ông.

Vì anh đã không dám cưới người anh đang yêu. Và anh lại không yêu người anh đã cưới. Hẳn nhiên rồi, nếu không, ai dắt kẻ thứ ba chen vào giữa hôn thú của người đàn ông?

Nếu hôn nhân là một cuộc yêu thành công, nó phải đảm bảo được sự thành công của cả hai, trong tình cảm, trong tình dục, trong các mối quan hệ, giúp cả hai đều đạt được thành công trong sự nghiệp, như thế mới có thể gọi là hôn nhân thành công. Khi không đạt được một thứ trong đó, phải đi tìm kiếm ở nơi khác, thì hôn nhân ấy có được gọi là thành công hay không?

Tôi không tin một người đàn ông thành đạt là người ôm bồ chân dài xinh đẹp và giấu sau lưng người vợ đầu bù tóc rối. Tôi cho rằng thực ra, người vợ mới là hình ảnh sự thành đạt của ông chồng!

Mà không phải ngoại tình chính là sự thất bại tạm thời của những cuộc hôn nhân hay sao? Giả dụ một ngày đẹp trời, vợ anh sẽ quay sang anh nói, anh yêu ơi, em cũng nghĩ và làm y như anh. Nên em đã có trong tay một danh sách giai bao suốt ngần ấy năm qua. Thì người đàn ông thành đạt nghĩ gì?

Bỗng dưng tôi nhớ đến người đàn ông mà một cô đưa vé máy bay cũng không thoát khỏi tay ông ấy. Biết đâu bà vợ ông, cũng đã có những cuộc phiêu lưu nhỏ bé với những anh chàng nhỏ bé, đưa gas, ghi số công-tơ nước, thu tiền điện nước v.v…

Bởi một lẽ đơn giản, đàn bà cũng vô số cơ hội sa ngã còn hơn đàn ông. Họ cũng có những thứ rất con người, y hệt đàn ông. Một khi họ đã yên tâm đặt ông chồng lên ngai vàng của… chồng!

Rồi phát hiện ra, ông ấy đã lẻn khỏi vai trò, và đi cua gái từ bao giờ…

Trang Hạ

25/12/2012

Nhà văn Trang Hạ: “Quà Noel nên là một cuốn sách”

http://tuoitre.vn/Ao-trang/525963/%E2%80%9CQua-Noel-nen-la-mot-cuon-sach%E2%80%9D.html

Bên ngoài tác phẩm

Nhà văn Trang Hạ:

“Quà Noel nên là một cuốn sách”

AT – Nhà văn – nhà báo Trang Hạ tốt nghiệp Trường đại học Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội, khoa tiếng Trung, năm 1996.

Trang Hạ từng là một cây bút viết truyện ngắn nổi đình đám của hội bút “Hương đầu mùa” báo Hoa Học Trò thập niên 1990. Chị từng đoạt giải thưởng Tác phẩm tuổi xanh 1993, Văn học Tuổi hai mươi 1995. Các tác phẩm của chị: Những đốm lửa trên vịnh Tây Tử, Chuyện kể dưới ngọn đèn đường, Đàn bà ba mươi… Dịch truyện tiếng Trung: Xin lỗi em chỉ là con đĩ, Mẹ điên…

Bài đăng báo lần đầu tiên của chị là tản văn trên tập san Áo Trắng. Kỷ niệm của chị về tản văn đó?

- Nhà văn Trang Hạ: Năm 17 tuổi, mình được đăng tản văn Tiếng mưa trên Áo Trắng số tháng 7-1992, đó là bài viết đầu tiên của mình được đăng báo, chừng 700 chữ. Trước đó, mình đã gửi nhiều bản thảo cho mọi tờ báo tuổi học trò như Mực Tím, Hoa Học Trò, Tuổi Xanh… nhưng đều không đủ chất lượng để các báo sử dụng. Thậm chí mình còn sáng tác nhiều bài hát, nhiều thơ, kịch nói, chụp ảnh phong cảnh dự thi… gửi đi khắp nơi mà chưa từng được hồi âm một kết quả nào. Nên tờ Áo Trắng hiếm hoi mua được ở Hà Nội khi đó trở thành tờ báo quý báu nhất đời mình.

Bền bỉ gửi bài mãi và không ngừng sáng tác là hai việc rất quan trọng, giúp một cô học trò viết nghiệp dư 17 tuổi trở thành một người viết chuyên nghiệp như mình hôm nay.

* Trang Hạ của thuở “Hương đầu mùa” và “Gia đình Áo Trắng” với Trang Hạ ngày hôm nay có gì khác biệt?

- Mới cầm bút, ai cũng viết tràn đầy cảm xúc ngọt ngào lãng mạn. Sau khi cạn cảm xúc, chúng ta thường bế tắc. Giai đoạn viết bằng tâm tưởng và xúc cảm đó trong thời “Hương đầu mùa”, “Gia đình Áo Trắng” giúp mình chinh phục được đông đảo độc giả tuổi học trò, lứa 18-20. Nhưng khi Trang Hạ đi quá tuổi 20, sự hoài nghi và bế tắc trong sáng tác khiến mình chững lại mất 7-8 năm, hoàn toàn không viết gì.

Bây giờ, Trang Hạ viết văn không hư cấu như ngày xưa nữa. Mà ngược lại, viết những trải nghiệm thật, góc nhìn trực diện với cuộc sống thật. Nhưng hình như càng viết “đời hơn”, mình càng có nhiều độc giả quan tâm hơn. Những góc nhìn trần trụi chua chát nhưng lại thực tế khiến độc giả thích đọc Trang Hạ hơn đọc những trang văn thơ mộng ngày xưa.

* Chị có viết về Giáng sinh không? Tác phẩm nào viết về Giáng sinh khiến chị nhớ nhất?

- Mình không quan tâm tới Giáng sinh hay bất kỳ lễ lạt kỷ niệm nào quanh năm. Vì mỗi sáng sớm ngủ dậy, sau khi làm hết những việc lặt vặt trong gia đình, ngồi vào bàn viết với tách cà phê nóng, mình lại thấy vui sướng vì có thời gian để đọc sách và để viết văn, như bắt đầu dự một lễ hội vui vẻ trong tâm hồn mình. Y như trong tình yêu, ngày nào cũng có thể là bắt đầu một tình yêu mới, hay chia tay người yêu đã không còn yêu, mà không cần nhân danh một thánh lễ nào.

Nhưng nếu Giáng sinh là cái cớ để bạn trẻ hi vọng vào tình yêu, niềm vui sướng, những quà tặng nhân gian, thì mình chỉ cho bạn một điều này nhé: Hãy mua tặng bản thân bạn một cuốn sách vào dịp Noel. Hoặc mua tặng bạn bè. Đó là thứ quà duy nhất không mất giá, mà sau mỗi năm nhìn lại, bạn sẽ lại thấy món quà năm cũ ấy đến năm nay lại đáng giá hơn!

* Đọc truyện của chị, có thể thấy chị là một phụ nữ viết về chính giới mình. Điều gì thôi thúc chị nhất khi viết về thế giới “rất đàn bà” ấy?

- Ở Việt Nam chưa xuất hiện nhà văn nữ viết về tâm lý phụ nữ. Thường nhà văn sẽ quan tâm tới tác phẩm truyện ngắn, tiểu thuyết. Còn những tạp bút, tản văn, chuyên đề tâm lý tình yêu hôn nhân gia đình, ly hôn, mất trinh, nuôi con… không được người Việt Nam liệt vào tác phẩm dạng văn học. Nhiều nhà văn và nhà phê bình văn học còn cho rằng viết tạp bút sẽ làm hại danh tiếng của nhà văn. Còn mình, thì mình tin rằng những tản văn “đàn bà đích thực” sẽ xây dựng được thương hiệu văn chương độc đáo của riêng Trang Hạ.

Nhiều người gọi Trang Hạ là nhà văn nữ, nhiều người lại gọi Trang Hạ là nhà báo. Cả hai cách gọi đó đều đúng. Chính xác hơn, có lẽ phải gọi là nhà văn chuyên mục tạp chí (Columnist) và nhà văn viết về mối quan hệ hai giới nam và nữ (chứ không phải viết về… quan hệ nam nữ, gọi lịch sự là sex).

* Đàn bà ba mươi là cột mốc nào của chị?

- Mình dự định dành năm năm đời mình cho đề tài phụ nữ, là giai đoạn 2008-2013. Đàn bà ba mươi là cuốn đầu tiên, với mục đích để phụ nữ không sợ tuổi tác, tự tin vào vẻ đẹp trưởng thành của bản thân. Bản thân mình tin rằng những quan điểm mình đưa ra sẽ được độc giả nữ ủng hộ, nhưng cũng không ngờ rằng sự ảnh hưởng sâu sắc và rộng đến thế của tác phẩm này. Sau cuốn sách đó, mình có xuất bản thêm sáu cuốn tạp bút và tiểu thuyết nữa về phụ nữ, cũng đều được độc giả đón nhận.

Thời gian sắp tới, mình sẽ quan tâm đến vấn đề người già và các giá trị nhân văn trong xã hội. Nên nhiều người hỏi Trang Hạ, liệu sau Đàn bà 30 sẽ có Đàn bà 40-50 chứ? Mình trả lời: “Không, sẽ là cuốn sách… đàn bà 70 yêu mình hơn cả hồi 17”!

* Chị được xem là người tiên phong cho dòng văn học mạng. Văn học mạng có điều gì cuốn hút chị đến vậy?

- Nhiều người cho rằng Trang Hạ là người tiên phong mang văn học “Ngôn tình” vào Việt Nam. Cũng có nhiều người cho biết, họ thật sự quan tâm tới văn học mạng từ khi đọc Trang Hạ. Riêng mình thì cho rằng mọi sự tấn phong đều chẳng quan trọng với mình. Những gì được đám đông chấp nhận hẳn đều có lý của nó, dù Trang Hạ có tác động hoặc thúc đẩy hay không.

Nói đơn giản thôi, dòng tiểu thuyết tình dục của đàn ông đồng tính rất thịnh hành ở châu Á, nhưng nếu Trang Hạ có mang nó vào Việt Nam tung hô, đi ngược lại các giá trị nhân sinh ở Việt Nam thì chắc cũng chẳng độc giả nào ủng hộ.

* Xin cảm ơn chị.

DƯƠNG HẰNG (thực hiện)

22/12/2012

Đám cưới người yêu cũ

Tôi hiếm khi thấy có ai mạnh dạn tự đi gửi thiếp cưới mời người yêu cũ đến dự hôn lễ của mình. Nhiều người chỉ bắn tiếng, hoặc gửi thiệp cho phải phép, chẳng mong người yêu cũ ló mặt ra trong đám cưới.

 

Thậm chí, cả nhóm bạn chơi chung, tất cả đã nhận thiệp hồng của cô dâu từ lâu, chỉ nhõn một anh bạn không nhận được tín hiệu gì từ người ấy, bởi vì ai cũng biết, hai người bạn ấy ngày xưa từng có thời gian yêu nhau. Đã chia tay lâu lắm rồi.

Mà mấy người chia tay người yêu, còn quay trở lại thành bạn bè thân mật như ngày ban đầu nữa?

Nhóm bạn ở trường cũ ngày xưa của tôi còn có chuyện hài hước hơn. Nàng sau khi chia tay mối tình đầu, chỉ ba tháng sau, nàng đã gửi thiếp cưới cho tất cả mọi người, một đám cưới chớp nhoáng với một người đàn ông chẳng ai biết là ai. Và nàng đàng hoàng nhờ người trao thiếp cưới tới anh người yêu cũ, như thể một lời tuyên bố: “Không có anh, tôi đã có khối thứ hay ho hơn. Xem này!”

Ấy thế mà, chàng còn cưới vợ trước nàng vài ngày! Như thể cũng muốn đáp trả lại người yêu cũ: “Anh không cưới em là cũng có lý do đấy, người ạ!”

Tôi thấy thấp thỏm cho hai nửa kia, của hai nửa trái tim đã tách rời nhau từ một tình yêu. Những “người mới” đến trong đời của “người cũ” có chắc không phải là kẻ thế chân, hoặc là giải pháp tình thế, hay họ cũng đã thực sự may mắn vì “kẻ cũ” ra đi nên họ mới có cơ hội trở thành chồng – vợ của người mà họ đã yêu thầm bao năm?

Nhà bên có anh bạn còn hài hước hơn, trong hai năm qua, anh ấy nhận được khoảng năm sáu chiếc thiệp cưới của các cô người yêu cũ. Các cô phấn khởi lấy chồng, còn anh bạn thở dài bảo, số anh thật là đắt hàng, cứ yêu phải cô nào là cô ấy đi lấy chồng! Cho đến một hôm, anh ấy còn nhận được cả thiếp cưới của vợ cũ. Người vợ cũ của anh rốt cuộc rồi cũng đi lấy chồng, anh bạn ngậm ngùi thanh minh: Đúng là từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ, chỉ tại ta là con cá voi kềnh càng!

Gần nhà cũ của tôi có gia đình, về sống với nhau từ hồi còn trẻ, chẳng cưới xin gì. Mỗi bận hết tiền, vợ lại chửi chồng như hát hay. Rồi mỗi khi say, anh chồng lại lôi vợ ra tẩn như tập đấm bốc. Cả xóm náo loạn hết cả lên. Hàng xóm đã quen rồi, chẳng ai can. Chỉ có một hôm, anh bán than tổ ong đi qua thấy bất nhẫn quá, để xe cạnh tường, vào lôi cô vợ ra, rồi bảo với anh chồng mày là đàn ông mà mày đánh đàn bà như thế mày không thấy nhục à? Mày thử đánh tao xem nào!

Thấy anh bán than tổ ong lùn nhưng vạm vỡ, tay to như chân, ông chồng gầy nhẳng kia không dám động đậy gì, cứ thế nhìn theo cô vợ hờ ôm quần áo theo người đàn ông đen nhẻm mặc quần áo bộ đội, đi ra khỏi ngõ, ngồi lên chiếc xe nhọ nhem, rồi không lần nào về.

Đám cưới cô vợ ấy với anh bán than, cái đám cưới mà cả đời anh đã không mang lại được cho cô gái kia, nghe mọi người kể, anh chồng đứng từ xa nhìn theo, chảy nước mắt, dù chẳng ai đánh anh ta.

Có những thứ ta chẳng bao giờ nghĩ rằng quý giá. Kể cả lúc ta đánh mất. Cho đến lúc, ta nhìn thấy những điều ấy đi qua ta vĩnh viễn, như đi qua quá khứ.

Những người yêu cũ mà bạn từng yêu ngày ấy, bây giờ đã lấy vợ chưa?

15/12/2012

Gái trinh: Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng đàn ông trước khi dùng! (Phần 2)

Gái trinh: Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng đàn ông trước khi dùng! (Phần 2)

Phần 2: Nếu em đã lên giường với anh!

Thì tụt xuống khỏi giường, anh vẫn là anh, còn em đã là một người đàn bà.

Phần 1: Nếu em không lên giường với anh


Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như, tôi đã gặp không ít cô gái trẻ vì đã trao thân cho người yêu, nên về sau chấp nhận lấy “người đàn ông đầu tiên” ấy làm chồng, dù từ lần đầu tiên ấy cho đến đám cưới, cô phát hiện ra bao nhiêu những điều không ổn chút nào ở người chồng tương lai. Trên báo mạng, không khó để đọc được tâm sự kiểu như, đã trót trao thân cho người yêu, giờ anh ấy bỏ em, em biết làm thế nào?

Nhưng tôi hình như chưa gặp một anh đàn ông nào, nhằng nhẵng bám theo một cô gái và nằng nặc đòi, vì anh đã ngủ với em lần đầu tiên, vì anh đã biến em thành đàn bà, nên kiểu gì em cũng phải lấy anh làm chồng, anh xin em đấy! Em mà không lấy anh là chẳng còn cô nào thèm lấy anh nữa!!!

Vì thế nên tôi viết tạp văn này. Tôi chỉ muốn nói rằng:

Bạn có phải là người con gái đã bị màng trinh bắt cóc hay không? Và vì thế, bạn mang cả cuộc đời và hạnh phúc tương lai ra để chuộc?

  1. – Vì em đã dễ dãi với anh, nên em cũng dễ với thằng khác!

Một logic tuyệt vời mà đầu đàn ông có thể nghĩ ra. Không giấu gì bạn, tôi cũng nghĩ đúng y như thế đấy!

Nhưng vấn đề chỉ nằm ở chỗ: Anh ấy không bao giờ nói câu này trước khi đưa bạn lên giường! Anh ấy không bao giờ cảnh báo bạn rằng: Lên giường = dễ dãi!

Khi yêu, anh ấy chỉ dạy bạn làm phép toán dễ thương thế này:

Yêu = Dâng hiến!

Làm tình = Yêu!

Yêu = Lên giường!

Lên giường = Yêu thật lòng!

Còn trinh = Tự tin lên giường với anh ấy!

Lên giường = Sẽ được yêu nhiều hơn!

Thế mà sau lần đầu tiên ngọt ngào, thì hằng đẳng thức đáng nhớ của người tình đầu đã được sửa thành:

Lên giường = Dễ dãi!

Lên giường với anh một lần = Đã hoặc sẽ nhiều lần với nhiều đàn ông!

Nếu bạn lần ấy có dấu hiệu trinh tiết thì:

Đã mất trinh = Sẽ lăng nhăng với thằng khác!

Nếu bạn không thể hiện được dấu hiệu mà anh ấy cho là của trinh tiết:

Đã mất trinh = Lừa dối, đĩ điếm, qua tay bao thằng v.v…

Tôi nghĩ rằng sự tráo trở của những đẳng thức ấy đã nói rõ rằng, ai mới là kẻ lừa dối, đĩ điếm. Nếu anh ấy trình bày bài toán của mình ngay từ đầu, với lập luận “Lên giường = Dễ dãi”, tôi tin không bao giờ có bất kỳ một cô gái tự trọng nào đồng ý lên giường với anh ấy.

Người xưa có câu rằng, chớ đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa. Tôi hiểu câu nói ấy như sau: bởi khỏi cần đánh, chỉ một câu nói cũng có thể khiến cô ấy đau đớn suốt cả cuộc đời rồi còn gì!

Khoảnh khắc sau yêu cần sự tinh tế và tế nhị vô chừng của cả hai tình nhân. Giá như những khoảnh khắc ấy không thành sẹo trong đời người đàn bà, chỉ vì một chữ trinh “chẳng cầm cho khéo, lại giày cho tan!”

  1. – Anh không thấy dấu vết gì cả. Chắc chắn em đã ngủ với ai rồi!

Kịch bản có thể khác đôi chút. Chàng trai sẽ viện một số lý do khác:

- Vì anh thấy “ra vào” rất dễ dàng, chắc em đã từng nhiều lần cùng người khác!

- Vì anh thấy em không bị đau, chắc em không phải lần đầu tiên!

- Vì anh thấy “chỗ đó” của em bị thâm, thấy em “khởi động” quá nhanh có vẻ thành thạo, vì thấy em thế này thế kia… Nên chắc chắn em đã…

Những câu nói đó chỉ mang một thông điệp duy nhất và giống nhau: Khẳng định bạn không còn trinh. Khẳng định anh ta đúng. Khẳng định anh ta là kẻ bị thiệt hại, nghĩa là bạn là thủ phạm, chứ còn ai nữa? Nhưng một lớp nghĩa nữa, thì là: Anh ấy đang muốn tặng cho bạn cảm giác nhục nhã.

Khi người đàn ông tự phong cho anh ta là chuyên gia về trinh tiết, để khẳng định, bạn đã chẳng phải là trinh nữ như bạn vẫn tưởng, thì điều ấy nghĩa là gì?

Nghĩa là, người con gái chẳng xứng đáng với anh ta? Tôi không hiểu vì sao lại có những người đàn ông cứ tự cho rằng, chỉ có gái trinh mới xứng đáng được ngủ với anh ta! Thế anh ta là ai? Quốc vương Ả rập trong Nghìn lẽ một đêm xưa, chuyên săn gái 13 tuổi? Hay là một tay đế vương ở Afghanistan, nơi mà gái mất trinh sẽ bị giết, còn gái dám từ hôn sẽ bị chặt đầu? Hay anh ta là triệu phú đô-la và tài tử Hollywood có quyền lựa người yêu giữa triệu cô gái trẻ hâm mộ xin chết? Hay sự thật anh chỉ là một người thanh niên bình thường, càu nhàu khi đổ xăng bị nhập nhèm vài nghìn, sáng vẫn lười đánh răng, bên trong quần dài áo sơ mi lại là một bộ lót ngả màu?

Vì sao anh ta cho rằng chỉ gái trinh thì mới xứng đáng với anh ta và tình yêu của anh ta? Vậy tại sao ngay trong lần đầu tiên gặp bạn, cưa bạn, hò hẹn với bạn, anh ta không đặt yêu cầu đó lên đầu tiên, không nói luôn là, tôi chỉ hẹn hò với gái trinh? Để cả hai đỡ rách việc và đỡ mất thời gian?

Vì, nếu anh ta nói thế, anh ta chẳng bao giờ đưa được bạn lên giường. Kể cả gái trinh thực sự, khi nghe một người con trai nói đang đi tìm gái trinh, chỉ gái trinh mới yêu, tôi tin cô gái trinh đó cũng không ngu dại gì mà đâm đầu vào mối ấy!

Nên anh ta không nói thế. Nhưng nếu đã không sòng phẳng và rõ ràng ngay từ đầu như thế, thì sau khi sự đã rồi, người con trai, à không, khi đó đã thành người đàn ông thành thục sex, nói thế với bạn để làm gì? Ngoài mục đích rũ bỏ trách nhiệm và cảm giác cần có trách nhiệm trước hành vi sex của bản thân mình?

Nhất là, cho dù không nói ngay từ đầu, nhưng trước khi cùng nhau, hai người đã có biết bao nhiêu thời gian để tâm sự? Tình yêu đâu phải là mối quan hệ “tình một đêm” mà thời gian từ quen đến lột đồ chỉ tính bằng giờ, không lúc nào kịp nói về nỗi băn khoăn trinh tiết của chàng?

Cô gái ở đầu bài viết thậm chí, sau đám ăn hỏi, vẫn bị chàng trai viện cớ “không còn trinh” để thóa mạ và rũ áo ra đi. Khi ấy, bao nhiêu tình yêu và tình nghĩa, tự trọng, thể diện đều ở đằng sau hết, đều không quan trọng bằng một… cú thúc nửa người dưới có cảm giác lạ của chàng!

Bạn có biết tôi đã khuyên cô ấy điều gì không?

Tôi nói rằng, em hãy dắt tay anh ta mang về trả lại cho mẹ anh dạy dỗ! Với một người con trai như thế, anh ta đang kiếm cớ để được ngủ với bạn miễn phí, vừa được mắng nhiếc bạn và khinh bỉ bạn nữa. Và bởi đang kiếm cớ, nên cớ nào họ cũng kiếm được. Chẳng vịn lẽ này thì vin cảm giác khác, miễn sao nói xong thì anh ta đạt được mục đích, là… dông thẳng!

Còn những người con trai đàng hoàng và có tự trọng, và yêu bạn, tôi tin rằng họ sẽ trân trọng tất cả những gì bạn có và những gì bạn dành cho họ. Họ sẽ không bao giờ đòi hỏi thứ bạn không có, hoặc thứ bản thân họ cũng không hề có!

Tôi không cổ vũ bạn coi thường trinh tiết, tôi càng không cổ vũ bạn coi thường đàn ông. Tôi chỉ muốn nói rằng, bạn hãy yêu lấy bản thân mình trước khi nghĩ đến tất cả những giá trị khác trên đời, bởi vì bạn xứng đáng với hạnh phúc. Và, đừng để màng trinh bắt cóc hạnh phúc của bạn, bằng cách, đừng giành bản thân bạn làm món quà từ thiện cho người đàn ông nào.

Tôi từng trải qua cảm giác ấy. Sau mười mấy năm nhìn lại, tôi hiểu rằng, có một thứ đã giúp tôi hạnh phúc. Đó không phải chỉ vì người đàn ông của “lần đầu tiên” sau này đã trở thành chồng tôi, mà là:

Sau lần đầu tiên ấy, tôi đã không ruồng rẫy bản thân! Không phó mặc bản thân mình cho số phận, không cho rằng mình mất đi giá trị. Càng không vì đã mất trinh mà quan hệ vô tội vạ với anh ấy, hoặc quan hệ bừa bãi với nhiều người khác nữa! Chỉ vì tôi không muốn trở thành một người phụ nữ mà chính bản thân tôi cũng ghét bỏ!

Có lẽ, nhận ra rằng phải yêu thương trân trọng lấy những gì của chính mình, là lý do khiến người con gái hoang mang năm xưa trong tôi trở thành người đàn bà thực sự. Chứ ta không trở thành đàn bà chỉ vì đã lên giường với đàn ông.

Trang Hạ

http://www.dep.com.vn/Cookies-tra-chieu/Phan-2-Neu-em-da-len-giuong-voi-anh/19513.dep

12/12/2012

Cáo non và gái già

1. Nàng cáo tinh ranh và đẹp, trẻ nữa, tất nhiên. Gái già công sở thì lại thường khôn ngoan và tinh ý dã man! Ngay từ lúc tuyển dụng, gái già đã đắn đo nói với nàng cáo trẻ:

- Em rất mạnh mẽ và ấn tượng trong việc thể hiện bản thân. Nhưng chị muốn lập một giao kèo với em, trước khi nhận em vào làm ở công ty này! Đó là, không được vô cớ bỏ cài nút áo trên cùng! Và không đi giày đế cao tới 11 phân như thế, công việc phải chạy đi chạy lại nhiều, em biết mà!

Cáo non nhoẻn cười tự tin. Ngày đầu tiên đi làm, quả nhiên nàng đã không bỏ qua bất kỳ nút áo nào, chỉ bởi, nàng mặc bộ váy liền màu đen đoan trang, cổ tròn chẳng có hột nút nào, nhưng để nguyên cánh tay trần gợi cảm. Và đôi chân thon thả mang tất lụa màu da kín đáo lộ ra dưới gấu váy khéo léo còn hấp dẫn hơn tất thảy những màu sắc lòe loẹt khêu gợi nào khác.

Nàng tự tin tới mức, không giấu giếm đây chỉ là bộ trang phục công sở mùa thu năm trước. Chẳng qua, nàng cáo đã tinh tế bỏ cái thắt lưng vải đồng màu cứng nhắc và quá đơn điệu đi, để thay bằng một chiếc thắt lưng da nhỏ màu đỏ cực kỳ duyên dáng và đúng thời trang. Phụ nữ mà, chỉ cần biết khéo léo phối màu một chút, thay đổi một chút phụ kiện, bộ cánh năm ngoái đã nổi bật lên thành đóa hoa rực rỡ công sở của năm nay.

Chỉ bằng câu chuyện xoay quanh bộ váy áo duyên dáng và lý do “chuẩn không cần chỉnh” để lựa chọn trang phục ở văn phòng mới, chỉ trong vòng hơn một tiếng buổi sáng đầu tiên đi làm, nàng cáo đã kết thân được ngay với tất cả những chị đồng nghiệp trong văn phòng. Trừ gái già!

2. Gái già ngồi ở phòng đối diện, một mình, tiện nghi và quyền lực. Gái già có vẻ hơi bất an. Bởi màu đen từ đầu xuống chân vốn là thương hiệu độc quyền của gái già ở công ty này. Những bộ vest nghiêm nghị và sức mạnh toát lên từ bộ trang phục đen là một thứ làm gái già thêm bản lĩnh, khi đối diện với những đối thủ cạnh tranh toàn đàn ông, đang nhòm ngó những thương vụ của gái già. Cũng làm gái già thêm cứng cỏi và uy thế rõ trước những nhân viên công ty.

Thế mà, chỉ một cái thắt lưng da màu đỏ mảnh mai của cô nhân viên mới, bỗng nhiên gái già cảm thấy xốn xang con mắt. Như thể, trong cả một ngày dài bận rộn, bỗng nhiên lật ra trong đống thư từ công văn có một tấm bưu thiếp của ai đó đi du lịch gửi tới cho mình, hình ảnh một miền đất mới, thoáng chốc tươi mát bất ngờ và bâng khuâng vì những gì đó đẹp đẽ mới mẻ hình như vẫn ở ngay rất gần bên ta.

3. Có người từng nói, phụ nữ mặc trang phục công sở là quần và áo sơ-mi, thường là những người tháo vát quyết đoán, nhưng dễ xung đột với đồng nghiệp. Còn phụ nữ duyên dáng trong bộ váy công sở mới thực sự là người phụ nữ tự tin vào sức mạnh mềm mại của giới tính, quan hệ với đồng nghiệp cực tốt, và sẵn sàng nghênh đón thách thức của nghề nghiệp. Nên một bộ váy công sở duyên dáng mới đích thực là một sức mạnh của người phụ nữ, được bao bọc bởi thời trang và hiểu biết.

Một tháng trôi qua, đủ để nàng cáo non trình diễn hai chục bộ váy công sở quyến rũ, hợp dáng, trẻ trung. Và gái già vẫn ngồi phòng mình, vẫn mỗi sáng khoác quần vải đen và áo sơ mi cùng kiểu, đẹp và cắt may khéo nhưng vẫn không giấu được vẻ lặng lẽ của thứ màu sắc cá tính một cách buồn rầu.

Người đàn ông thứ năm đã chia tay gái già với câu nói, mà không biết nếu viết thì nên kết thúc bằng dấu hỏi hay dấu chấm than:

- Em có thể học cách yêu lấy bản thân mình trước khi yêu công việc, được không.

Yêu bản thân là gì? Không phải phụ nữ hiện đại bị buộc phải chạy theo cái nhu cầu điên rồ của xã hội này, là phải khẳng định bản thân tài giỏi, phải kiếm được tiền để sống một cuộc sống độc lập, phải thành đạt để không phải ăn bám đàn ông sao? Khi đã xác định mục tiêu ấy, ngoài công việc thành đạt ra, điều gì quan trọng hơn, trước khi ta đến với tình yêu?

Kể cả sau khi ta đã rời khỏi tình yêu?

4. Sau cuộc họp công ty, phòng kinh doanh nhất trí bầu nàng cáo non làm trưởng dự án thử nghiệm sản phẩm dịch vụ mới tới khách hàng. Vì dự án có nội dung khá quan trọng là kết nối truyền thông và cải thiện hình ảnh thương hiệu thông qua sản phẩm dịch vụ mới, còn nàng cáo lại quá dầy kinh nghiệm, khi nàng vốn nhảy việc từ một công ty PR.

Sau cuộc họp, gái già gọi cáo non sang phòng, hỏi bâng quơ:

- Tủ đồ của em đã được trình diễn hết chưa?

Nàng cáo mỉm cười và tự tin:

- Em tin các chị trong phòng chọn em không phải vì em mặc đẹp! Mà là vì công việc. Chính chị cũng tán thành việc để em thử đảm nhận dự án này mà!

Gái già mỉm cười lạnh nhạt:

- Vì em vẫn luôn thể hiện mình rất tốt, đúng không? Nhưng, từ khi em vào làm, chị thấy ngày nào công ty cũng có thêm một vài người mặc váy mới tới công sở. Lôi kéo đồng sự bằng vẻ bề ngoài có vẻ không bền, em nhỉ?

Cáo non cắn môi bối rối, rồi quả quyết:

- Chị có nghĩ rằng, chỉ cần thay góc nhìn khác, mọi vấn đề của chị sẽ được giải quyết?

Gái già cười, miệng cực tươi nhưng mắt sắc lạnh:

- Chị có vấn đề gì sao? Mà sao bản thân chị không nhận ra?

Cáo non tiến tới, nói:

- Xin phép chị!

Cáo non sửa lại chiếc khăn lụa đang thắt gọn ngay ngắn giữa cổ áo gái già, như vị trí cái nơ trên cổ một cô bồi bàn. Cáo non kết lại nút khăn và kéo lệch sang bên, duyên dáng theo cách quàng khăn của một nàng tiếp viên hàng không.

- Chị rất tuyệt vời! Nhưng chỉ soi gương nhiều hơn một chút thôi, thay bằng soi vào màn hình máy tính, chị sẽ còn rạng rỡ hơn vô cùng! Có điều, chị có sẵn sàng để chia tay với thói quen tẻ nhạt nào đó hay không!

Lần đầu tiên, gái già chớp mắt nhiều đến thế trước mặt cáo non. Ngón tay cáo già đặt lên chiếc khăn lụa trên cổ áo, một cách lạ lẫm!

Cáo non ra khỏi phòng gái già, kín đáo nắm tay hét “Yeah!” nho nhỏ! Nàng quay về bàn máy tính của mình, ghim ngay lên bàn mình mẩu giấy nhỏ:

“Cảm ơn Đẹp!”

Cáo non đính nó lên cạnh câu châm ngôn tự dặn mình trong ngày đầu tiên đi làm:

“Vì phụ nữ tài giỏi là người không quẩn quanh ở văn phòng!”

Câu này, chẳng biết ai nói. Chỉ là nó luôn xuất hiện trong đầu, khi nàng cáo băn khoăn trước một bộ đồ đẹp, rằng có nên đầu tư cho bản thân bằng cách đẹp từng ngày hay không.

08/12/2012

Gái trinh: Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng đàn ông trước khi dùng!

Phần 1: Nếu em không lên giường với anh?

Có những điều mà đàn ông không bao giờ giao hẹn với bạn trước khi làm tình với bạn. Ví dụ như, họ sẽ muốn bạn lên giường bằng cách mang tình yêu ra dọa dẫm, không dâng hiến tức là không yêu. Nhưng sau đó, tụt xuống từ giường, họ sẽ lại thản nhiên bảo, em dễ với anh thì em cũng dễ dãi với người khác, nên…

Gái trinh: Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng đàn ông trước khi dùng!

Có một độc giả đã viết thư cho tôi trong nước mắt, nói rằng, sau khi dạm ngõ làm đám hỏi, cô ấy mới lên giường lần đầu với người yêu. Thế mà anh ta vẫn lấy cớ rằng, “chỗ đó” của cô ấy bị thâm, chắc chắn đã ngủ cùng người khác, chắc chắn đã có con với người khác, để anh ta đàng hoàng tháo chạy, còn bắt vạ đòi bồi thường tiền từ nhà cô ấy. Kèm theo những câu phỉ báng nhục nhã nhằm vào cô ấy và cha mẹ cô. Và cô ấy nói, vì sao một người đàng hoàng và thận trọng như em, lại gặp phải một anh người yêu như thế? Đến lúc đó, cô ấy vẫn gọi anh kia là Người Yêu, trong khi anh ấy gọi cô là Đĩ.

Thân phận chữ trinh thật là chua xót.

Phần 1: Nếu em không lên giường với anh?

Rất nhiều cô gái sẽ đối diện khoảnh khắc đầu tiên của tình yêu thăng hoa chuyển sang một thứ gần như khao khát tình dục, với những câu chất vấn và vòi vĩnh của chàng: Em có yêu anh nhiều không? Nếu yêu thì tại sao còn tiếc? Phải chăng em không thật lòng với anh? Nếu em còn trinh, thì đằng nào chúng ta chẳng cưới nhau, yêu anh bây giờ hay sau này có khác gì nhau? Hay vì em không còn trinh, nên em muốn giấu đến tận phút cuối cùng, muốn dối anh?

Nhiều người đàn ông rất nguy hiểm, họ không hỏi như thế, mà họ chỉ thì thầm như thế khi đôi môi của họ lướt trên thân thể người yêu. Như thể, đàn ông chẳng cần cô gái trả lời, vì đàn ông sẽ tự mình khám phá câu trả lời ấy, bằng cách tiến tới, từng chút một, bằng những cái vuốt ve và đôi môi ấm đầy thèm muốn.

Phụ nữ chỉ có thể lắc đầu và từ chối khi người đàn ông ở cách xa một khoảng, hoặc chí ít, ở khoảng cánh mà chúng ta không cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể người yêu. Còn khi người đàn ông đã gần tới mức, nghe thấy lời thì thầm, chạm được cái vuốt ve, bị buộc phải đồng ý hay không đồng ý khi đôi môi người yêu đang ở trên môi mình, thì hình như là, không thể và không kịp cự tuyệt nữa.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, nếu bạn tĩnh tâm suy xét một chút, thì logic của đàn ông trước khi đưa bạn lên giường sẽ là như thế này:

1.- Em có yêu anh không? (Nếu có – lên giường với anh nhé. Nếu không và không đủ, thì em cứ từ chối!)

Tất nhiên, ai trả lời là không yêu? Nhưng cũng tất nhiên, không cô gái trẻ nào cho rằng, nhận lời yêu tức là nhận lời lên giường –  Mau! Ngay! Luôn!

Để trả lời câu hỏi này, bạn thử nghĩ một giây thôi: Dù bạn trả lời có hoặc không, câu trả lời đều thiệt thòi cho người phụ nữ. Trả lời có, bạn sẽ lên giường vào lúc bạn còn chưa sẵn sàng. Trả lời không, bạn sẽ mất mát đôi chút cảm xúc vì phải giãi bày, thanh minh, từ chối người yêu, giữ gìn bản thân. Còn đàn ông, kiểu gì họ cũng ăn nói được. Hoặc, được nhận thứ họ muốn. Vậy đây có phải là một mệnh đề thực sự tử tế và đàng hoàng không, hay là một cái bẫy nhân danh tình yêu?

Người đưa ra câu hỏi có vẻ vô tư khách quan như thế cho bạn, chắc chắn là một kẻ đang dùng tình yêu để vụ lợi cho họ. Bởi nếu họ muốn bạn chứng minh tình yêu của bạn theo-cách-họ-muốn (là dâng hiến) thì tại sao họ không làm được y như thế, tức là họ tự chứng minh tình yêu của họ theo cách-mà-bạn-muốn (tức là giữ gìn và trân trọng cảm nhận của bạn)?

Có khá nhiều đàn ông luôn sẵn sàng cho tình dục, kể cả khi tình yêu với đối tác chưa đủ chín. Phụ nữ thì hình như không phải tất cả đều nghĩ thế, có khá nhiều người phụ nữ ở vậy cả đời chỉ vì một lời hứa hôn nhiều chục năm về trước, họ sẵn sàng hy sinh thú vui tình ái và hơi ấm hạnh phúc chỉ vì một niềm hạnh phúc chôn dấu trong trái tim mơ hồ. Vậy nên, tôi vẫn tin tình dục là một sự thăng hoa tuyệt vời của tình yêu đối với phụ nữ trẻ. Nhưng không phải là theo cách mau, ngay, luôn!

2. - Em có lên giường với anh không? (Nếu có – ngay bây giờ, nếu không – ta có lẽ sẽ không có tương lai lâu dài).

Tất nhiên, câu trả lời bản năng của mọi trinh nữ là: Không, hoặc không phải là bây giờ! Thường thì chúng ta luôn hy vọng sẽ lên giường lần đầu với người chồng trong đêm tân hôn, đó là một lựa chọn an toàn, khi bạn đang là phụ nữ và sống ở Việt Nam thế kỷ 21, nơi còn nhiều người nghĩ gái trẻ mất trinh là mất nhân phẩm, những người cổ vũ gái trẻ mất trinh trước cưới là có tội với xã hội.

Nhưng một khi anh người yêu chia tay vì không được thỏa mãn tình dục, khi cô gái “quá cổ hủ” thì anh ta vẫn có thể ra đi rồi vứt lại những thị phi không đẹp đẽ. Và cho rằng bản thân anh ấy tìm kiếm tình dục không phải là lỗi, lỗi ở chỗ người con gái kia chẳng đủ tình yêu! Thì, bạn sẽ cảm thấy lỗi nằm ở đâu?

Thực ra, tôi mách cho bạn nhé, có một câu cách ngôn Châu Âu của hơn một thế kỷ trước đã nói hộ bạn rồi, lỗi nằm ở chỗ, có khá nhiều người đàn ông coi tình yêu là cớ để khỏi phải trả tiền chơi gái. Nên khi không tìm được điều anh ta muốn, anh ta ra đi, bạn hãy chúc cho anh ta toại nguyện ở người con gái tiếp theo! Và hãy đi yêu người đàn ông nào thực sự yêu bạn chứ không phải là yêu tam giác đàn bà của bạn.

Có lần một bạn trẻ viết thư xin một lời khuyên của mình. Cô ấy nói, cô ấy phát hiện chồng chưa cưới cặp bồ với một người đàn bà lăng loàn, trốn chồng ngoại tình. Quan hệ của họ khá mật thiết, mỗi tuần khoảng 4-5 lần tại nhà cô này hoặc nhà nghỉ, thậm chí ngay tại cơ quan. Khi chuyện vỡ lở, anh kia đã trách móc cô gái trinh dữ dội:

- Chính vì anh muốn giữ gìn trinh tiết cho em, chính vì em khăng khăng muốn dành đến đêm tân hôn mới làm chuyện đó, nên anh phải đi… giải tỏa ở chỗ khác! Anh đã tử tế đến hết mức có thể với em, thì em làm gì có quyền trách anh?

Và cô nhân tình kia thì chửi thêm một lớp nữa:

- Chồng tao còn chẳng dám nói tao một câu nào, thì một con nhãi ranh như mày sẽ làm gì tao? Ai bảo mày ngu?

Cô gái trẻ thấy hóa ra mọi sự bỉ ổi trên đời này là do cô gây ra? Anh kia đang phải hi sinh vì cô?

Tôi nghĩ khác, tình yêu không thể lấy làm cớ để che lên mọi sự bỉ ổi nào. Có lẽ, khi họ làm tình với nhau, họ đâu nghĩ rằng có cô tồn tại trên đời này? Vì vậy, bây giờ cô cũng nên ra đi để họ cứ sống theo cách mà họ muốn!

Nếu cô thật sự muốn dành điều ấy cho người đàn ông trân trọng cô, yêu cô, và xứng đáng, thì vẫn còn cơ hội! Cô tưởng cô mất người yêu. Nhưng tôi thấy cô chỉ mất thứ mà thực ra cô chưa từng có!

3. - Nếu em từ chối, hoặc là em không đủ yêu anh, hoặc là em đang muốn che giấu sự thật nào đó, không muốn bị anh phát hiện ra!

Đây là đòn chí mạng mà những anh chàng đang thèm muốn bạn sẽ đưa ra cho bạn lựa chọn. Em hãy chứng tỏ em còn trinh đi!

Một người phụ nữ, trong cả đời mình, chỉ có một lần duy nhất chứng tỏ được là còn trinh. Loại trừ những người phụ nữ là tín đồ của màng trinh dỏm.

Tôi thì ngờ rằng, hình như đàn ông mới là tín đồ của màng trinh dởm thì phải! Vì còn ai sưu tầm được nhiều màng trinh giả bằng đàn ông? Dù theo cách mà họ cho rằng có vẻ ít giả nhất! Thậm chí có người đàn ông chót đời, cưới năm bảy lần vợ rồi mà vẫn còn yêu cầu vợ nào cũng phải còn trinh! Không phải “sưu tập”, thì nên gọi là gì?

Nhưng vấn đề cực kỳ quan trọng ở đây là: Bạn có đủ tỉnh táo để thoát ra khỏi cảm giác tội lỗi hay không? Anh ấy đang choàng lên bạn một nghi vấn tội lỗi, một cái án oan, rằng chắc em mất trinh rồi nên mới không dám, chứ nếu em thẳng thắn đàng hoàng, còn trinh và yêu anh, thì ngại gì không… thử lần đầu tiên?

Vậy, tại sao bạn lại phải đi chứng minh với anh ta là bạn còn trinh? Anh ta là ai? Là người yêu đúng không? Vậy người yêu có quyền nhục mạ người yêu không? Nếu nhục mạ, thì còn yêu không?

Tại sao bạn không nhận ra nấp dưới bóng câu chất vấn này là một lời đỏi hỏi thân xác, và ẩn sâu trong lời đòi hỏi này lại là một sự nhục mạ? Mà bạn sẽ phải tìm cách thanh minh, trả lời, chứng minh cho sự trong trắng của bản thân?

Nếu người con gái đủ yêu và đủ tin tưởng, nếu người con gái coi trinh tiết là một dấu ấn trưởng thành chứ không phải là thứ thay thế toàn bộ phẩm giá của mình, nếu người con gái tin rằng, người đàn ông ở bên cạnh mình là một người đàn ông xứng đáng, cô ấy sẽ, không cần cớ hay ép buộc, chất vấn, đòi hỏi, cạm bẫy nào, tình nguyện đi trên con đường yêu đương với người đàn ông ấy.

Nhưng nếu người con gái là người thận trọng và rụt rè, có trở ngại tâm lý, muốn là một cô gái trinh bước lên thảm đỏ hôn lễ, thì người yêu cô ấy cũng phải tôn trọng mong muốn của cô. Nên, việc ép, hỏi, thậm chí giấu sự nhục mạ vào trong một lời đề nghị, dù khéo léo đến mấy, cũng chỉ chứng tỏ rằng:

Hóa ra, anh chỉ muốn làm người đàn ông xếp hàng đầu tiên trong đời cô ấy.

Còn cô ấy, vẫn đang trên hành trình tìm kiếm người đàn ông duy nhất, có thể là người đàn ông đầu tiên và cũng là cuối cùng của đời cô ấy.

Đó là thứ tâm niệm làm cho gái trinh khác gái có chồng mà vẫn thèm ngoại tình!

Trang Hạ

Phần 2: Nếu em đã lên giường với anh!

(Đón đọc vào thứ Bảy tuần tới trên Đẹp online)

05/12/2012

Làng trong phố (27) – Nhà có hai đàn ông (2)

18. Mình thực hiện bước thứ 2 của chiến dịch tiêu diệt gà chọi, đó là trồng chanh. Ai cũng biết, thịt gà không thể thiếu lá chanh, có cây chanh trong nhà là lý do tuyệt vời để chăm chỉ thịt lũ gà chọi của ông xã!

Mình yêu cầu ông xã mua cây chanh mang về, kèm luôn cả cây ớt đền cho mình nữa. Vì hôm nọ, mình mua cây ớt về, ông ấy bê thẳng lên cho gà chọi ăn, 5 phút hết lá trụi cả gốc cây. Mình kinh ngạc hỏi:

- Sao anh lại làm thế với em?

Ông xã bình thản trả lời:

- Em có biết ghen đâu, cả chục năm nay em mua ớt có lần nào cay không? Cây ớt này, hẳn không cay, chẳng để gà ăn thì trồng làm cảnh ư?

Ông xã hôm qua mang 1 cây chanh và 1 cây ớt về. Vừa trồng cây vào chậu, ông ấy vừa bảo:

- Lá chanh thì để ăn thịt gà. Ớt thì lấy phân gà bón vào! Vợ tôi thật chẳng để cho cái gì thoát ra được cái nhà này! Đến phân gà còn chẳng ra được khỏi cửa nữa là! Ôi đúng là vợ tôi – tội vơ!

Ặc ặc!!!…

19. Đi thăm cô giáo của con gái nhân 20/11, cô giáo bảo mình: “Cháu nó viết bài kiểm tra văn hay lắm, chị đọc chưa, không ngờ em tưởng là chị bận lắm cơ thế mà vẫn có thời gian để chăm chút gia đình!”

Mình băn khoăn về hỏi con, nó bảo: “Thì đề bài là buổi tối ở nhà em. Con kể là mẹ thì có hôm tranh thủ lúc rảnh tưới hoa, bố thì lắp mấy cái súng đồ chơi, hai em 4 tuổi và 2 tuổi nhà mình học múa. Còn con thì đi pha sữa và phơi quần áo.”

Mình đỏ mặt tía tai hét lên: “Mẹ đã bảo con bao nhiêu lần rồi là viết kiểm tra văn phải viết đúng thực tế, không được bịa cơ mà! Tại sao con không viết đúng sự thực đi, là mẹ đang chơi trò nông trại trên phây-búc, bố chơi trồng súng để bắn Zombie, còn 2 thằng nhà mình xách quần chổng mông nhảy Gangnam Style???”

20. Chiều tối chạy từ quán cà phê về nhà, đã thấy bố con nhà nó hí hửng úp mở chìa ra cái bánh ga tô bọc trong cái bọc ni-lông ướt nước mưa. Mình vừa chớp mắt cảm động được 2 giây thì ông xã hét lên:

- Thôi chết tôi rồi!

- Sao? Có việc gì vậy?

Ông xã vò đầu bứt tai, bảo:

- Thế có chết tôi không cơ chứ! Đã bảo cô bán hàng bán cho cái bánh to nhất cửa tiệm thì mới đủ chỗ cho vợ tôi cắm nến, thế mà lại quên béng mất chỉ mua có 1 gói nến hai chục cây, thế này là thiếu rồi!

Mình nói như mếu:

- Không sao đâu anh! Năm nay tính ra em mới chỉ hai lần 19 tuổi thôi mà! Nến vẫn đủ, vẫn đủ!

21. Đang ăn cơm thì ông xã mình bảo: “Thế mai em tặng gì cho anh nhỉ?” Mình ớ ra, nhìn lên lịch, thấy chả có lễ lạt kỷ niệm gì vào ngày mai cả. Mình bảo: “Ơ, sinh nhật thằng nhóc thì vừa qua rồi, có mà mấy hôm nữa, anh phải mua quà sinh nhật tặng em thì có! Sao em lại phải tặng quà anh?”

Ông xã và nốt bát cơm, quẳng đũa xuống, thở dài:

- Ngày xưa mình đâm xe máy vào nó, giá mà đền cho tí tiền thì có phải là xong rồi không! Làm sao mà đến nỗi mười ba năm trước phải cưới nó cơ chứ!!!

22.

Sáng mở mắt ra ông chồng đã hỏi:

- Này, thế là chẳng tặng quà gì cho chồng thật à?

Mình bảo:

- Gớm, có rồi! Chiều qua em đã đi chợ mua đồ về làm một cây giò xào, gói xong rồi, trưa nay cứ thế cắt ra mà ăn thôi. Tổng thiệt hại hết hơn 50 nghìn đồng!

Chồng cảm động bảo:

- Lấy chồng nghèo có thấy khổ không?

Mình cũng cảm động, bảo:

- Anh mà đẹp trai giàu có, thì chắc gì đã đến lượt em! Hi hi.

23. Hồi xưa, mình có cái ảnh cưới hay lắm. Mình đứng ở trên gác, chổng mông dòm qua khe cửa xem chú rể đang khệnh khạng tới đón dâu ở dưới nhà, bên cạnh mình treo lủng lẳng một cái chổi.

Chú rể bảo, trước giờ đi đón dâu, ông trẻ đứng chặn trước cửa, hất hàm hỏi chú rể:

- Mày đã suy nghĩ chín chắn chưa đấy? Không sau lại ân hận!

Chú rể trách móc:

- Ông cứ làm khó con! Người ta năm chắn đã ù, ông đòi con chín chắn để làm cái gì?

24. Từ hồi quyết tâm lấy lại vóc dáng, sáng mùa hè mà ở Hà Nội thì mình chạy bộ ra công viên nước. Ông chồng ra điều kiện, chạy mỗi sáng thì ông ấy cho 20 nghìn, còn dậy muộn, lười chạy thì phải mất cho ông ấy 20 nghìn đồng.

Thế là nhà mình thỉnh thoảng có vụ, trời mờ mờ sáng, mình đánh thức chồng dậy, chỉ để nói câu này:

- Mưa đấy, bố ạ!

Xong, cả hai lại yên tâm ngủ tiếp, thật là lãng mạn! Mưa thì chẳng ai phải mất tiền cho ai cả!

Mùa đông, mình chuyển sang chạy lúc chiều tối. Nhưng, một ngày, mình đang ì ạch phì phò xịt khói lỗ tai bên bờ hồ xinh tươi, mình nhận ra chân lý khủng khiếp:

Tại sao mình phải chấp nhận một giao ước bất công đến thế với ông kia? Mình hàng ngày phải phì phò ì ạch xịt khói lỗ tai ra thì mới kiếm được 20 nghìn đồng, trong khi ông kia chỉ cần nằm khểnh xem tivi cũng được 20 nghìn?

Hu hu.

27/11/2012

Đàn ông lười, đàn ông chăm

Mình nhớ hồi xưa, đám bạn trai của mình hay đùa rằng: “Bé được nhờ bố mẹ, lớn nhờ vợ, già nhờ con!”. Sau này, mình cay đắng nhớ tới câu đùa ấy khi thấy nó vận vào không ít cuộc hôn nhân mà mình từng chứng kiến trong xã hội. Bởi nếu đúng là người đàn ông có phước, được nhờ nhiều đến thế, thì đó là một người đàn ông có phước nhưng bất hạnh!

 

1. Mình có một người bạn gái, xinh xắn dễ thương, học giỏi, chơi với bạn bè vô cùng tình cảm. Mỗi tội, yêu mấy lần đều đổ vỡ. Chỉ yêu được vài tháng một năm, các chàng đều lảng dần.

Vì nàng vụng về vô cùng, từ nhỏ chưa từng vào bếp, quần áo thì ngày xưa mẹ giặt, lớn lên máy giặt thay mẹ. Cơm nước thì mẹ nấu, mẹ ốm thì bố nấu. Đi chợ nàng ngại mặc cả, về nhà ra vào chỉ có học và ăn. Nàng chỉ học và yêu, học càng tấn tới thì yêu càng khó khăn. Đến khi nàng thi đỗ vào khóa đào tạo sau đại học, cả nhà đều ngăn bạn mình đi học.

Bố mẹ nàng nói: Con đã vụng việc nhà, lại còn học cao, biết bao giờ lấy được chồng?

Những chàng trai cũ “của nàng” đều đã lảng đi với lý do, mới yêu thì thật tuyệt vời, nhưng nghĩ đến lúc phải lấy bà vợ đoảng, họ sợ!

Chưa học hết năm đầu Thạc sĩ, nàng bỗng tuyên bố cưới anh bạn học cùng lớp. Nàng cưới chồng cùng lúc mình đưa thiệp cưới. Rồi mình và bạn cùng lúc sinh con đầu lòng. Mẹ nàng gọi điện khẩn cấp cho mình ngay sau khi mình rời nhà hộ sinh:

- Cháu chạy qua nhà bác mau, cho con nó bú hộ bác vài ngày đầu nhé. Vì ngay cả cho con bú, nó cũng… không biết!


Đa số đàn ông đều công nhận rằng, vì họ vào bếp cùng vợ, nên họ tự tin và hạnh phúc hơn. – Ảnh: Thinkstock

 

Thế mà chồng nàng lại ngăn mình. Chồng nàng gọi điện bảo:

- Bạn mới đẻ, đừng qua, tớ lo cho vợ tớ được hết!

Mình nghĩ đến việc một cặp vợ chồng trẻ mới 25 tuổi, từ lúc cưới xong đã ra ở riêng, vợ thì vụng, con thì vừa sinh, thế mà anh chồng kia xoay sở thế nào? Cũng đã biết chồng bạn tháo vát giỏi giang, nhưng khoản vừa chăm bà đẻ vừa cho con bú kia thì… mình chịu, không hình dung ra nổi!

Thế mà, chỉ dăm năm sau, mình còn một lần kinh ngạc nữa khi qua thăm, nhận ra người bạn gái vụng về năm nào giờ trở thành một người phụ nữ ba mươi vừa khéo léo vừa đảm đang, bên cạnh ông chồng chu đáo. Mình hỏi:

- Phép màu nào vậy?

Ông chồng thanh minh:

- Nào ai dám dạy vợ? Chỉ là vợ yêu mình quá, và mình yêu vợ quá, nên học được nhau thôi!

Cô bạn mình mách tội chồng:

- Đó, đẻ đứa sau, mình được chồng khen là đã khéo chăm con, biết cho con bú! Rồi bảo, nếu đẻ thêm vài lần nữa là em đảm nhất quả đất! Nhưng mà ai mắc lừa ông ấy?!!! Kể mà anh lấy cô khác, có khi cả đời chỉ việc ngồi rung đùi chờ vợ cơm bưng nước rót ấy nhỉ? Có hối hận chưa?

Chồng bạn mỉm cười với vợ:

- Thì lại đưa đây, mình cho con bú có chứng chỉ chuyên nghiệp rồi! Mình có mỗi bí quyết ấy để khiến vợ yêu phát điên, mấy tay đàn ông khác học làm sao được? Mà có muốn cũng chẳng cha nào chịu học, khổ thế! May, có mỗi vợ mình lại thấy chồng đảm là quý giá thế!

2. Mình nghĩ, có khi ngay cả những người vợ đảm đang cơm bưng nước rót cho chồng, cũng biết rằng, người đàn ông sẻ chia việc nhà quý giá biết chừng nào. Có điều họ chẳng dám mở mồm ra yêu cầu từ người chồng của họ thứ chăm sóc đó!

Bởi vì chúng ta đã quá quen với sự hy sinh, đến mức nghĩ rằng hy sinh là một vầng hào quang lấp lánh của đời đàn bà.

Chúng ta cho rằng người đàn ông được trang bị cho đến tận răng bằng sự chăm sóc của mẹ, của vợ, của con cái là sự tự nhiên, còn người đàn bà ăn xong bỏ mâm bát đó, ngồi uống trà với người đàn ông là một sự nhàn nhã khó hiểu.

Mình nhớ hồi xưa, đám bạn trai của mình hay đùa rằng: “Bé được nhờ bố mẹ, lớn nhờ vợ, già nhờ con!”. Sau này, mình cay đắng nhớ tới câu đùa ấy khi thấy nó vận vào không ít cuộc hôn nhân mà mình từng chứng kiến trong xã hội. Bởi nếu đúng là người đàn ông có phước, được nhờ nhiều đến thế, thì đó là một người đàn ông có phước nhưng bất hạnh!

Vì người đàn ông nấu được một bát canh nóng cho vợ con còn quý giá hơn người đàn ông nửa đêm về trong hơi men, quẳng ra giữa nhà một cục tiền, trước khi ngủ gục trên bãi nôn mửa, không biết người đưa mình lên giường là vợ hay ai.

Rằng người vợ được đại gia chồng mua nhà mua xe cho thì thật là sướng, nhưng sáng sáng lúc quỳ xuống cửa buộc dây giày cho chồng, trong cái nhà tiền tỷ ấy, thì có chạnh lòng không? Mình nghĩ là có.

Nếu yêu thương có thể dạy ta nhiều thứ, làm ta trưởng thành hơn, thì sự lạnh lẽo của một cuộc hôn nhân thiếu hơi ấm cũng làm ta hiểu ra được nhiều điều giản dị trong cuộc sống này thật quý giá làm sao.

Giá người đàn ông của hôn nhân cũng như người vợ bạn mình kia, ngày càng trưởng thành và giỏi giang, chỉ bởi muốn tìm cách yêu thương nhiều hơn, thì thật tuyệt vời. Nhưng nếu bạn mình may mắn vì cưới được người đàn ông giỏi giang bao dung, khiến bạn cũng được yêu, được chăm sóc, và từ đó thay đổi, thì ngược lại: những người đàn ông cưới được người phụ nữ giỏi giang bao dung, có khi sẽ không trưởng thành hơn được nhiều.

Bởi người phụ nữ giỏi giang bao dung kia đã làm tất thảy khiến chồng chị luôn thấy rằng, mọi việc đều rất ổn, em có thể một mình cơm nước chợ búa giặt giũ, một mình nuôi con và phấn đấu sự nghiệp, dù vất vả nhưng miễn anh vui là được rồi!

Nói cho cùng, rất nhiều khi, hạnh phúc hay bất an đến từ chỗ, những người vợ nghĩ gì. Không phải chính những người phụ nữ đã tạo ra những anh chồng gia trưởng và những cậu con trai vụng về lười biếng việc nhà hay sao?

3. Tháng 6 vừa rồi, mình đọc được một báo cáo khoa học của Đại học Cambridge (Anh) có tiêu đề là: “Đàn ông làm việc nhà sẽ hạnh phúc hơn!” Họ nghiên cứu trên kết quả khảo sát 30 nghìn người đàn ông của bảy quốc gia, thấy được đàn ông nói thật về chuyện… vào bếp với vợ: Đa số đàn ông đều công nhận rằng, vì họ vào bếp cùng vợ, nên họ tự tin và hạnh phúc hơn. Bởi đơn giản, nếu không cùng vợ gánh vác việc vặt trong nhà, những thứ việc không tên và không được trả lương, hàng ngày trong căn nhà của họ, họ cảm thấy bất an với cuộc hôn nhân, lén lút cảm thấy có lỗi với vợ, dù ngoài miệng – tất nhiên – họ bảo, việc nội trợ đâu phải của đàn ông đàn ang chúng tôi!

Hóa ra, chỉ số hạnh phúc của đàn ông có khi còn được tầm soát bởi cảm giác bất an trong tận sâu tâm thức của mỗi người chồng: Mình có nhìn thấy vợ mình vất vả việc nhà, nhưng mình vì sao lại phải rời cái điều khiển tivi ra khỏi tay mình, để cầm lấy cái giẻ rửa bát?

Hồi xưa, mình từng làm luận văn về cái điều khiển tivi nằm trong tay ai thì người đó là kẻ quyền lực nhất trong gia đình. Và thường cái điều khiển tivi trong nhà chúng ta sẽ nằm trong tay bố, tay chồng, không mấy khi nằm trong tay vợ, tay con dâu.

Nhưng đàn ông có nghĩ rằng, mình cầm điều khiển tivi càng nhiều thì vợ mình đang cắm mặt vào đống bát đũa và quần áo bẩn sẽ càng yêu mình hơn không?

Có lẽ là không. Nhưng nếu người chồng cầm lên chiếc giẻ rửa bát, hai vợ chồng làm thì cùng làm, nghỉ thì cùng nghỉ, hẳn câu chuyện hạnh phúc gia đình sẽ viết tiếp theo cách đích thực ngọt ngào nhất.

Trang Hạ

2012

26/11/2012

U40 kén vợ

U40 kén vợ

Có người bạn cũ chưa vợ đánh tiếng nhờ mình giới thiệu mối nào xinh tươi hiền thục. Mình hỏi: Thế sao đến giờ cậu còn chưa vợ? Định chẵn bốn mươi cưới một thể cho nó tròn năm hay sao?

Cậu bạn ngồi trong quán cà phê vẫn chụp cái mũ bóng chày NY lưỡi dài che nửa mặt lên sùm sụp. Chẳng phải thích vay tí teen cho nó trẻ ra vài tuổi, mà là muốn che lũ tóc mai bạc sớm. Đàn ông tóc đã bắt đầu bạc mà vẫn còn lo đi kiếm em nào ra dáng để còn tán, thật tình, chẳng mấy khi gặp.

Bạn bảo: Thì cô đầu tiên chỉ vì sinh nhật nàng tặng mỗi hoa, không có quà nên nàng bỏ mình ngay. Khổ nỗi thời sinh viên nghèo quá, hoa còn phải đạp xe tận vườn mua sớm cho nó rẻ, nữa là…

Cô thứ hai cùng quê, tốt nghiệp xong đi làm vài tháng, lúc đó mới nhận ra, nàng quê quá là quê. Lại lúc nào cũng giục cưới. Thế là mình lảng dần.

Cô thứ ba cùng công ty điện, người vạm vỡ như vận động viên, bóng chuyền đánh hùng hục, kìm búa thì cầm nhoay nhoáy mà tính dát như thỏ đế, có con gián chết dưới sàn nhà mà nàng cũng nhảy tót lên người mình bắt bế. Thật nỡm chả bằng ai! Nhân tiện công ty nhận nhà máy điện trong Nam, tớ xung phong đi, thực ra là đánh bài chuồn. Thế mà cô ấy còn thư từ mãi, lá thư nào cũng rắc nước hoa, hồi ấy chỉ có nước hoa Tàu, mùi như dầu gió, vừa đọc vừa phải hắt hơi vài lượt.

Cô thứ tư sinh ngoài Bắc mà sống trong Sài Gòn, giọng pha nửa Nam nửa Bắc, đã thế lại sính thói chèn vô số tiếng Anh vào mỗi câu nói. Lại còn hay khoe vốn tiếng lóng, thích chơi chữ. Mới mua xe máy chở nàng đi chơi, nàng bảo: Honey, đi với anh, em thật là ông hai mê! Hóa ra ý nàng là bảo: “Đi với anh, ê hai mông!”. Xong đòi vào tiệm chụp hình chung, nàng bị nghiện ảnh viện kiểu da mặt trơn láng, mắt tài tử, môi mịn, khung cảnh bàng bạc, xa xa là tháp Ép-phen hoặc biệt thự. Thôi thì dẹp sớm cho nó đỡ rách việc.

Cô thứ năm đến nhà lần đầu đã đòi vào buồng tắm. Chả ngại ngần bảo: “Anh sướng, trẻ thế này đã nhà riêng! Em chỉ thích tắm thật lâu, ngâm mình trong một bồn đầy bọt xà phòng, đọc tiểu thuyết Sydney Shendon, cho đến lúc ngủ thiếp đi thư giãn!”. Rồi nàng bảo, em thấy thích anh rồi đấy, anh khỏi cua em làm gì cho mất thời gian! Hình như nàng này mê cái buồng tắm trong nhà tớ thôi, chứ đâu phải tớ. Con gái thời nay thật là…

Cô thứ sáu là người quen ở quê mai mối cho, mới vào thành phố học đại học, ở quê bố mẹ tớ ưng lắm rồi, cứ giục là đồng ý đi. Nhưng có khổ không, tớ ngần này tuổi đầu rồi, bụng đã bắt đầu phệ, ngoài bia rượu ra thì cái gì cũng thấy nhạt miệng. Thế mà cô nàng mời tớ lên ký túc xá dự sinh nhật, ngồi giữa đám bạn sinh viên của nàng, trao cho tớ đĩa hạt dưa ngồi cắn. Tớ cắn hết nửa đĩa, nhìn quanh mỉm cười ngu ngốc độ năm chục lần, xong thấy mình đúng là chả có cái dại nào bằng cái dại nào.

Cô thứ bảy du học về, sành điệu thì thôi rồi. Tay lăm lăm smartphone, nách luôn kẹp laptop, giầy phải ăn rơ với màu quần và kiểu áo, đi đổ rác đầu cũng phải thắt nơ kiểu bà nội trợ đi đổ rác, xong về thay váy hoa kiểu cô nàng Hàn quốc váy hoa liti đạp xe đi mua đồ ăn, thêm vài bông cẩm chướng cắm giỏ xe cho nó lãng mạn. Đi chợ về thì thay kiểu váy trắng thắt bím tóc hai bên buộc nơ trắng cho ra vẻ thiếu nữ nhà lành ngồi chát webcam mắt mở to môi chúm chím. Hỏi ra thì biết nàng mới du học ở thủ đô nước Lào về, đang muốn mở shop online để mua bán bỉm sữa tã ăn dỗ những bà mẹ trẻ tham rẻ trên mạng. Nàng bảo, nếu cưới mình, nàng sẽ dành tầng một của nhà mình làm vườn trẻ cao cấp, tầng 2 cho Tây thuê, vợ chồng ở tầng 3 là đủ. Thiệt tình…

Cô thứ tám làm thư ký của mình nửa năm trước khi thành bồ. Trẻ, khôn, dễ coi, nhanh nhẹn, nấu ăn cực ngon. Mỗi tội, ghen đến phát rồ!

Cô thứ chín, hiền, ngoan, gia đình cơ bản, tán độ vài buổi thì bố mẹ nàng thấy tớ có điều kiện kinh tế quá ổn, nhà riêng, xe riêng, công ty riêng, nên đã xông vào… tán giúp. Mỗi tội, khi phát hiện ra cô ấy không còn trinh, tớ giải tán luôn! Nàng cũng khóc lóc dọa tự tử, thề thốt đủ điều. Mà bỏ mấy năm rồi có thấy tự tử gì đâu!

Cô sau đó, cũng lại bạn bè giới thiệu, hơi thấp, hơi xấu, đang làm giảng viên sau đại học của lớp bạn tớ. Tính rất là dễ thương và cởi mở. Mỗi tội, lúc nào mở mồm ra cũng chực tuyên ngôn nam nữ bình đẳng. Mới yêu đã đòi chia việc nhà sau này. Cho đi tàu suốt luôn. Chẳng lẽ mình ngần này tuổi, đi làm mười mấy năm, gây dựng cơ nghiệp triệu đô, rồi rước một bà về nhà hầu bà ấy sao? Để bà ấy chỉ huy sao? Đời thiếu gì gái tơ, ngoan ngoãn biết điều đúng không?

Cô thứ mười một, thực ra cũng chẳng phải yêu đương gì. Chẳng qua là hay đi mát-xa quán cô này, sau rồi thành khách quen, vì mình cũng thích cô này! Cô nàng cũng có vẻ thích mình, vì tính mình vốn chiều phụ nữ, ưa trò chuyện, nàng hay nhận lời ra ngoài với mình. Đi khách sạn, xong việc mình buồn ngủ chết đi được thì cô này cứ rủ rỉ rủ rỉ tâm sự. Rồi một ngày tớ giật mình kinh hãi nhận ra, tại sao mình trả tiền cho cô này, để được phục vụ, mà mình lại đang phải hùng hục mang cả tiền lẫn thân thể ra để làm cho nàng vui, nàng sướng? Tại sao mình đường đường một đấng đàn ông thế này mà phải cố làm cho một con cave vui lòng? Thế là… một đi không trở lại, nghĩ lại thấy, rồi cũng phải vậy thôi!

Mình sốt ruột ngắt lời: Thế tóm lại là bây giờ đang cô thứ mười mấy rồi?

Bạn mình cười khà khà, bảo cứ từ từ, đây nói cho mà biết!

Tớ muốn kiếm một cô tuổi dưới 25, đã yêu  một hai lần rồi cũng được nhưng phải còn trinh, ngoan, có học thức, tốt nghiệp đại học chính quy, khoa gì cũng được, chẳng quan trọng. Cao độ 1m60-1m62 để đẹp đôi với tớ. Chân thon, thẳng, da trắng, mấy đứa da đen mặc gì cũng không thể đẹp được. Mà chân vòng kiềng cứ bon chen mặc váy nhìn mới kinh chứ! Ngực nhỏ chán lắm, chưa kể sau này sinh con đẻ cái, ngực nhỏ không có lợi!

Nàng phải khéo léo, nhà tớ còn ba thằng em trai chưa vợ, nên nàng làm chị dâu, làm dâu cả, nàng phải chững chạc mới giữ được oai. Nhưng nàng cũng phải yêu văn hóa văn nghệ, tính lãng mạn tí thì sống với tớ mới thấy thú vị. Nhà cửa của tớ giờ sẵn đó rồi, nàng phải chăm quét dọn lau chùi chứ phụ nữ ở dơ thì hãi lắm. Có phải dễ mà có cả cái cơ ngơi thế này đâu!

Nấu ăn cũng phải biết làm cho nó ngon một tí. Tình yêu của đàn ông đi qua cái dạ dày mà! Cho dù mình sau này thuê người giúp việc, thì bà chủ cũng phải biết việc, tháo vát đảm đang thì mới sai bảo Ô-sin được chứ. Chưa kể thu vén việc nội ngoại, trang trí nhà cửa cũng phải có thẩm mỹ, ăn mặc đừng đua đòi hàng hiệu tốn tiền, nhưng cũng phải vừa đẹp vừa sang, xứng với vị trí của tớ…

Mình sốt ruột rồi, mình bảo: Tiêu chuẩn cụ thể như thế rồi, cậu cứ đăng báo, làm cái tin “triệu phú trẻ kén vợ” là khối cô lao vào. Cần gì phải giới thiệu! Ngày xưa cũng may, cậu chẳng yêu tớ. Chứ nhìn lại tớ chẳng đạt được một phần trăm nào tiêu chuẩn kén vợ của cậu cả.

Bạn mình lột mũ ra gãi đầu, cười cười: Duyên số, đâu có dễ dàng. Mỗi lần công ty tớ có event gì, ối cô hotgirl cứ đon đả ấy chứ. Mỗi tội, chọn vợ đẹp nó cưỡi lên cổ mình, vợ xấu thì mình cũng không lấy được. Bạn bè lâu năm từ thưở hàn vi như cậu mới hiểu nỗi khổ của tớ. Chứ nhiều cô, gặp vài lần, mình nói ra mong ước của mình, các cô ấy chạy mất dép. Khổ thế đấy!

Mình bảo, lỗi tại cậu.

Cậu đi tìm vợ là sai rồi, bảo sao chẳng khó khăn. Cậu phải đi tìm một Ô-sin chuyên nghiệp, một đầu bếp thạo nghề, một người tình trẻ, một quản gia già, rồi lúc nào cần xài người nào, cậu kêu người đó tới trước mặt cậu!

Trang Hạ

2012

18/11/2012

Người tình già ở phố hoa sữa

Người tình già ở phố hoa sữa

Đăng ngày Thứ bảy 17/11/2012 12:00

Khi mới bước vào tôi đã ưng ngay căn hộ. Các phòng gần như mới tinh và trống rỗng. Đồ đạc lặt vặt của chủ nhân rất ít, chỉ có một cái võng xếp đặt giữa phòng khách, trước tivi và bàn nước. Có một chiếc chõng tre trong phòng ngủ nhỏ hơn. Vài bộ quần áo gấp trên chiếc tủ nhựa ở góc phòng. Phòng ngủ nào cũng có cửa sổ nhìn xuống con phố đầy cây xanh, sau rặng cây là mặt hồ đầy gió mùa thu, có thể nhìn thấy con đường tan học của ngôi trường phổ thông gần đó.

Ở đây, tôi có thể nhìn thấy con gái tôi tan học đạp xe ngang dưới đường, những buổi trưa đầy gió.

Chủ nhà là một ông già hom hem độ hơn bảy chục tuổi. Ông pha trà và nói, chú ở đây có một mình.

Tôi hỏi vì sao nhà đẹp thế lại cho thuê giá rẻ thế, với điều kiện, người thuê nhà cho phép chủ nhà ở lại, chủ nhà chỉ cần một phòng ngủ nhỏ. Tại sao chú lại muốn ở trong nhà chú, với tư cách của một kẻ đi thuê nhà?

Người đàn ông rót trà, nói, vì chú cần tiền chi tiêu, chú lại không có chỗ nào khác để ở. Sau khi li hôn, vợ chồng bán nhà chia đôi, bà ấy cầm tiền đi vào Hà Đông ở với con cháu. Chú một mình mua căn hộ này, ở cho đến bây giờ, cháu xem, nào chú có đồ đạc gì đâu!

Người già li hôn, thật hiếm gặp. Tôi không dám hỏi lý do. Tôi chỉ nói, đọc quảng cáo trên báo là cháu tới đây ngay. Dù cháu biết, điều kiện “ở cùng chủ nhà” của chú chắc ít người dám tới thuê ở.

Cháu là một nhà văn quèn, viết văn cũng vạ vật y như ăn ở, mỗi tội, là chẳng làm sao viết được ở trong nhà mình, đành cứ nay đây mai đó, sống càng trái ngang viết càng được chuộng. Thành ra có nhà có cửa mà cứ phải kiếm chỗ làm khổ mình.

Cháu chỉ cần chỗ đặt được cái bàn viết, trong vài tháng tới, để viết cuốn tiểu thuyết đã ấp ủ mấy năm ròng. Khi viết có thể thâu đêm suốt sáng, ăn ngủ thất thường, thật không muốn làm ảnh hưởng tới ai, càng không muốn thành gương xấu cho lũ trẻ con trong nhà. Nên cháu nghĩ, chỗ này tuyệt vời quá!

Trà rất ngon. Người đàn ông có giọng nói của người Hà Nội gốc, hay người Hà Nội đi khỏi Hà Nội năm 54, hoặc giọng người Hà Nội ở hải ngoại. Không khí này thật lạ lùng.

Ông nói, chú mua căn hộ này vì người tình đầu của chú thích căn phòng này quá. Cách đây năm mươi năm, hồi chú và cô ấy mới mười bảy tuổi, cô ấy chia tay theo gia đình vào Nam năm 54, mãi chục năm trước, dò hỏi mãi, cô ấy mới từ Pháp về tìm được chú. Nên chú bỏ vợ, về đây, mỗi năm cô ấy về với chú vài tuần, ăn Tết, đi chơi hội xuân với nhau như ngày xưa. Chú đưa người yêu đi chùa lễ đầu Xuân. Rồi chia tay nhau, chờ đợi năm sau gặp. Ở bên đó, bà ấy cũng còn con, cháu nội cháu ngoại nữa, không làm sao có thể bỏ tất cả được ngay lập tức.

Phố hoa sữa dưới kia dâng lên từng làn hương trong gió chiều muộn, thổi tới tận không gian này. Hàng sữa non mới ra hoa một hai mùa, hẳn vài năm nữa, khi sữa cao lớn và rộ chín, trai gái yêu nhau chiều nào cũng sẽ tìm về bên bờ hồ này, dưới hàng sữa non để nói lời tình tự. Giống như tôi hai mươi năm trước, lúc nào đi qua mùa hoa sữa cũng nghĩ, mình sẽ phải yêu tha thiết cuộc đời ngọt ngào này.

Giờ tôi ngồi đây nâng chén trà, nhìn người đàn ông độc thân hom hem ngồi trước mặt mình, nghĩ rằng mình đã yêu tha thiết cuộc đời cay đắng này.

Tôi nói, cháu cũng chỉ thuê vài tháng thôi. Rồi giáp Tết cháu viết xong sẽ trả phòng, chú đón cô ấy về là vừa.

Người đàn ông nhấp trà, điềm đạm nói, không, từ bây giờ, cô ấy vĩnh viễn không bao giờ về đây nữa đâu!

Vĩnh viễn? Tôi nghĩ ngay đến hình ảnh một bà già hơn bảy mươi tuổi, giọng nói vẫn Hà Nội xưa cũ, có thể cũng hom hem gầy gò như người tình của bà, giữa trời tuyết rơi Paris, tuyết trắng trời. Thời gian thật nghiệp ngã, cuộc đời này dài bao nhiêu cũng vẫn ngắn.

Và ngắn ngủi cay đắng bao nhiêu, cũng vẫn đáng để sống.

Người đàn ông nói tiếp, tiền bà ấy góp một phần vào cho chú mua ngôi nhà này, mỗi lần về bà ấy cũng cho chú rất nhiều tiền để sinh sống. Hạnh phúc được vài năm, vừa rồi chú ở một mình cũng buồn, chú cho cậu xe ôm ở cổng chung cư lên ở nhờ, chẳng lấy tiền. Thế rồi năm nay bà ấy vừa về Việt Nam, nhân lúc chú đi vắng, cậu xe ôm ở cùng “xì” cho bà ấy biết là hai chú cháu vẫn thường chung tiền gọi gái về đây vui vẻ. Thế là nó xin được bà ấy cho ít tiền thưởng, còn chú, chú đuổi luôn thằng ấy đi. Đúng là chú nuôi ong tay áo, cùng là đàn ông đàn ang sao nó lại chỉ vì mấy trăm đô mà xì ra chuyện ấy.

Cũng may, bà ấy đi, bà ấy chẳng đòi lại phần tiền đã góp mua căn hộ chung với chú. Giờ chú tính cho thuê  nhà lấy tiền sống tiếp.

Tôi đứng lại rất lâu dưới tán những cây sữa non dọc đường về, gió mùa thu dào dạt quanh đây, tin rằng hôm một người tình già chia tay vĩnh viễn mối tình đầu, một lần nữa đi khỏi Hà Nội sau năm mươi năm, có lẽ cũng gió nhiều dọc đường, gió bất tận thế này.

Cái cuộc đời ngắn ngủi và cay đắng này, sao ta yêu tha thiết đến thế?

Trang Hạ

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 346 927 other followers

%d bloggers like this: