Ai mua “Thất Lạc Viên” nào !

Tớ quen một anh bạn người Đài Loan rất béo, béo thù lù, to như một đống rơm và toàn tìm cớ để lên Đài Bắc, đáng ghét. Anh này rất ngây thơ, nhiệt tình thái quá và làm những trò ấu trĩ không ai hiểu nổi.

Hôm nay, tớ vừa nhắn tin nhờ, anh gọi điện hỏi bọn Eslite xem “Thất Lạc Viên” đang ở hiệu sách nào? Không thấy trả lời, tớ lủi thủi phóng xe chạy quanh Đài Bắc tìm, cũng kiếm được một cuốn, mà nó lại không bán loại hai tập như ngày xưa, nó in bản mới, gộp 2 tập làm một dầy bự xừ lự gần 550 trang giá 400 tệ (200 nghìn VNĐ). Thế mà tối nay thấy anh đống rơm đột ngột đến thăm, trời mưa, anh nghiêm trang lôi trong cặp táp ra một cái bao giấy, mở bao giấy ra là một cuốn “Thất Lạc Viên”, tôi hỏi, bốn trăm tệ phải không anh, anh cười hớn hở gật đầu cái rụp. Thôi rồi Lượm ôi.

Tớ nhớ, hồi ở Đại học Trung Sơn có em Bắc nghịch ngầm kinh khủng khiếp. Nó dạy cho các thằng Đài Loan cùng phòng chào nó thế này: “Con chào bố!”. Mà bọn Đài Loan lịch sự kinh khủng, mở miệng ra là chào hỏi, cảm ơn xin lỗi rối rít, không như bọn Tàu đại lục thô bỉ một cục đâu. Vì thế em Bắc mỗi lần về phòng đều được các bạn đón chào: “Con chào bố!”. Và Bắc ta hể hả: “Bố chào con!”

Bọn Đài Loan trong Viện tớ cũng hay hỏi tớ cái này cái kia, chào tiếng Việt là gì, chửi tiếng Việt là gì, Anh yêu Em tiếng Việt là gì? Tớ thì sau đận học em Bắc, cứ “con chào bố” dạy tuốt lượt! Anh đống rơm ban đầu còn không phát âm được, cứ “Con chà bú” liên tục! Nhưng anh cũng vào dạng thông minh cho nên năm ngoái đã biết phân tích thế này: “Anh yêu em tức là “Con chào bố”, vậy Em yêu anh tức là “Bố chào con” đúng không mày?”

Có chuyện còn vui hơn, tớ gọi điện đến văn phòng một hãng hàng không của Việt Nam ở đây, thường tất cả mọi người, ngay cả đến Chủ nhiệm Văn phòng Việt Nam ở Đài Bắc HNL chức ngang đại sứ cũng phải học tiếng Hoa, chỉ có anh bạn tớ rất bướng, bảo, tại sao sếp mà lại phải còng lưng ra học tiếng của chúng nó nhỉ, chúng nó phải học tiếng Việt mới đúng. Mình làm cho bọn Anh thì cũng phải học tiếng Anh chết cha ra, thế thì chúng mày làm cho Việt Nam, chúng mày đi học tiếng Việt tuốt, nghe chửa!

Tớ vừa mới dùng tiếng Hoa hỏi: “Giám đốc đâu?” thì cô trợ lý văn phòng (người Đài Loan) vui vẻ bập bẹ tiếng Việt:

– Đi đái rồi@~!

Tôi nhủ thầm, ối anh bạn tớ dạy nhân viên nói tiếng Việt kỹ lưỡng quá nhể, ngay cả chữ đ là âm rất khó mà cũng phát âm rõ vành vạnh. Tớ bèn hỏi tiếp, tất nhiên hỏi bằng tiếng Hoa: “Thế hôm nay giám đốc có đi làm không?”

Cô Đài Loan lễ phép nói:

– Chiều nay không làm tình!

Image… ImageImage

Tối đi bar, ông bạn cười hềnh hệch: Anh bảo chúng nó thế đấy, đi đái tức là đi họp, còn làm tình là lên văn phòng đó @@! Image

Các bạn đọc xong sẽ hỏi, này, thế thì Thất Lạc Viên liên quan gì đến cái vụ dạy tiếng Việt này nhỉ?

Có chứ, vì tối nay, anh đống rơm sau khi đứng đực ra, nhìn hai cuốn sách thì bảo, tao định làm cho mày cảm động cơ, thế mà…

Tớ hỏi: Tại sao lại phải làm tao cảm động?

Anh đống rơm run run cầm tay tớ, xúc động nói: “Con chào bố!”

(Thôi được, chiều nay tớ mang 1 cuốn đi trả nhà sách vậy, nó cũng không cho trả đâu mà chắc là tốt lắm thì được đổi lấy sách giá tiền tương đương.)

P/S: Các bạn làm chứng nhé, sau khi nói thế thì thằng Đài Loan về chứ không ở lại đâu nhé. Bằng chứng là tớ ngồi post lúc 3 rưỡi sáng nay nhé. Nó mà… ở lại thì tớ làm sao ngồi gù lưng gõ máy tính được. Thực tế là thế đó.

6 Comments

  1. Mình mới đọc những truyện ngắn của chị Trang Hạ. Thấy rất hay, dí dỏm, phong cách viết mộc mạc, tự nhiên… Cảm ơn chị Trang Hạ cho cái đứa rất lười đọc sách hay câu chữ dài dài có hứng thú đọc…hihi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s