Ở goá 32 năm nuôi bố mẹ vợ

Chú thích ảnh: Tạ Diên Ngôn cài áo cho mẹ vợ, ân cần hơn cả con đẻ –

ảnh: nhật báo Hà Nam – Trung Quốc.

Ở goá 32 năm nuôi bố mẹ vợ

Bài báo đăng trên “Hà Nam nhật báo” tháng 12/2006 đã làm xúc động hàng trăm triệu bạn đọc trên khắp Trung Quốc với đầu đề giản dị “Ở goá, người đàn ông ngũ tuần 32 năm nuôi bố mẹ thay vợ”. Có lẽ tấm ảnh người thợ mỏ già Tạ Diên Ngôn đang chăm sóc nhạc mẫu hẳn đã gây xúc động nhiều hơn cho những bạn đọc thường xuyên phải lo âu vì gánh nặng gia đình.

Kết hôn tròn một năm, vợ Tạ Diên Ngôn bất ngờ ra đi. Từ đó, anh chăm sóc nuôi dưỡng bố vợ bị bại liệt suốt 18 năm ròng, và chăm nom mẹ vợ bệnh tật cùng người em vợ bị thiểu năng trí tuệ suốt 32 năm nay không mỏi mệt. Từ lúc tóc Diên Ngôn còn xanh, cho đến giờ, tóc ông đã bạc trắng hoàn toàn.

Mỗi buổi sáng sớm, người đàn ông 54 tuổi Tạ Diên Ngôn thường dậy sớm nhất nhà, nấu xong bữa sáng, mang nước ra rửa mặt cho mẹ vợ 82 tuổi, sau đó chải đầu cho cụ. Rồi đút cơm cho người em vợ 52 tuổi ăn. Sau khi xong hết việc nhà, ông mới rời khu tập thể thợ lò Tây Câu, khu nhà ở của Công ty công nghiệp Châu Xuân (tỉnh Hà Nam, Trung Quốc) đi tới Phòng khí đốt hoá lỏng làm việc. Lúc này, bà cụ mẹ vợ ngồi dựa vào khung cửa, ánh mắt yêu mến và buồn buồn nhìn theo cái dáng tập tễnh của con rể đi khuất, cho đến khi không nhìn thấy bóng Diên Ngôn nữa.

Đường đến cơ quan chỉ hơn 1 km, nhưng Tạ Diên Ngôn phải đi mất nửa tiếng. Cao huyết áp nặng, đã ba lần xuất huyết não, làm ông phải vừa đi vừa lê chân, chậm chạp nặng nề. Những gì được hỏi về quá khứ, Diên Ngôn thường chậm rãi bảo: “Tôi không kể được, tôi chả còn nhớ nữa!”

Không có những lời to tát, không cao giọng bao giờ, Diên Ngôn cứ thế chậm chạp làm trọn bổn phận của ông. Nhưng trong đời thực, ông đã dùng sự chân thực lương thiện và hiếu nghĩa làm cảm động tất cả những người từng biết ông.

Câu chuyện Dê Núi:

Tháng tư năm 1973, mùa hoa Hạnh nở, có lẽ là mùa hạnh phúc nhất trong cuộc đời Tạ Diên Ngôn. Khi đó ông mới 21, và tên là Lưu Diên Ngôn, là một anh nông dân bình dị ở thôn Đông làng Bán Ba Điếm. Cô thôn nữ Tạ Lan Nga cùng làng không chê anh nghèo, cũng không chê anh mộc mạc, đã lấy anh. Một năm sau, Tạ Lan Nga sinh cô con gái xinh đẹp, Lưu Diên Ngôn vui sướng vô cùng.

40 ngày sau khi sinh, Tạ Lan Nga bị sản hậu, thuốc thang nhiều nhưng rồi không giữ được người, Lưu Diên Ngôn goá vợ ở tuổi 22. Người chồng bất hạnh đã khóc rất lâu bên xác vợ.

Trước lúc lâm chung, Lan Nga nắm tay chồng rất lâu không chịu buông ra. “Diên Ngôn, em không nỡ lòng nào xa anh và con gái, em cũng không nỡ nào bỏ bố mẹ và thằng em thiểu năng! Bố mẹ chỉ có em và nó, em sống thì em chăm sóc, em bây giờ chết đi, cả nhà em sẽ sống thế nào đây?”

“Trước đây nhà em chọn anh làm con rể, vì muốn tính thật thà của anh, lòng anh tốt. Xin cậy anh vì kiếp vợ chồng mình, mà giúp em trông bố mẹ, trông thằng em tội nghiệp đi. Em không dậy được nên không thể dập đầu xin anh được, xuống suối vàng em sẽ dập đầu lạy anh!”

Những lời nói của người sắp chết là tất cả mọi người xung quanh hôm đó đều đau xót, người chồng trẻ càng chan chứa nước mắt, khóc không thành tiếng.

Sau khi chôn cất vợ, Diên Ngôn quỳ xuống trước mặt bố mẹ vợ: “Bố, mẹ, Lan Nga còn thì con là con rể của bố mẹ, Lan Nga mất rồi thì con thành con trai của bố mẹ. Bố mẹ ốm con sẽ chăm sóc, bố mẹ mất con sẽ an táng có thuỷ có chung.” Bố mẹ vợ của Diên Ngôn khi đó đang còn đau khổ vì mất con, một mực nói, không thể nào làm khổ lây cả con rể nữa. Nhưng Diên Ngôn khăng khăng bảo: “Con đã hứa với vợ thì con nhất định phải làm bằng được.”

Diên Ngôn dứt khoát đón bố mẹ vợ và em vợ về nhà mình chăm nom tử tế, anh nhờ người đến làm giấy chứng nhận đàng hoàng nhận nuôi dưỡng hai cụ. Để bố mẹ vợ tin rằng anh chân thành hiếu nghĩa, anh đã đổi tên từ Lưu Diên Ngôn thành Tạ Diên Ngôn theo họ của bố mẹ vợ.

Bố vợ lại quay về nơi công tác, là mỏ khoáng sản Chu Thôn, Phòng khai thác quặng Nguyên Tiêu cách nhà tới 160 km, Diên Ngôn hàng ngày làm ruộng xong, chạy bộ
về nhà nấu cơm, giặt giũ quần áo, bón cơm, quét dọn. Vợ mất quá sớm, con gái không có sữa để bú, nhìn đứa con oe oe ngọ nguậy trong bọc tã lót đòi bú, Diên Ngôn xót xa. Anh cắn răng đi vay tiền mua một con sơn dương (dê núi), hàng ngày vắt sữa dê cho con bú. Sữa dê mùi tanh nồng nặc, bé con không chịu uống, nên phải cho thêm đường trắng vào sữa. Nhưng những năm đó, đường trắng còn là thứ xa xỉ phẩm, mua làm sao được. Diên Ngôn chạy khắp nhà phía đông nhà phía tây, xa gần khắp toàn thôn đi vay đường. “Đường trắng nó ăn phải đầy cái bao tải!” Diên Ngôn nói, “Những cái khổ hồi đó thôi đừng nhắc nữa, nếu mà không có đầu dê núi đó, thì con gái nhà mình cũng chẳng sống được.”

Câu chuyện cải ngồng:

Đứa con ngày một lớn, nỗi đau mất vợ nguôi ngoai dần, bố mẹ vợ thấy con rể trung hậu và chăm chỉ đã gắng vực dần cả cái gia đình rách nát dậy, cảm thấy có cái để hy vọng, thấy bao dung, thấy ngày tháng đã có tương lai. Ông bố vợ mỗi lần từ mỏ về đều trò chuyện không chán với con rể. Mỗi lần bố về mỏ, Diên Ngôn lại dùng xe cải tiến chở bố, tiễn đến tận bến xe khách. Trong thôn ai cũng nói, hai bố vợ chàng rể nhà này không phải ruột thịt mà còn thân hơn cả ruột thịt.

Nhưng rồi mùa xuân năm 1979 đã làm tan vỡ cuộc sống tưởng đã bình lặng của Diên Ngôn. Một bức điện khẩn từ mỏ Tiêu Tác tới. Bố vợ Diên Ngôn bị trúng gió nặng ở khu ký túc của mỏ, đang cấp cứu ở bệnh viện! Diên Ngôn cõng con gái, tay dắt mẹ vợ kéo theo cậu em vợ khùng khùng bạt đường lên bệnh viện. Nhìn bố mẹ đang mê man, thấy mẹ vợ đau đớn muốn chết, lại nhìn sang cậu em vợ cười dở điên, “Tôi cảm thấy lúc đó tôi sắp sụp xuống rồi!”. Diên Ngôn nói: “Khi cái cột trụ gia đình là bố vợ tôi bị đổ rồi, gia đình tôi như quả trứng đặt trên cái giỏ lệch, có lẽ thật sự là gia đình tôi đã lụn bại rồi!”

Suốt cả ngày cả đêm, Diên Ngôn túc trực bên giường bệnh, vừa gọi vừa cầu xin cho phép lạ xảy ra. Sau bảy ngày đêm, ông bố vợ anh đã được cứu lại từ tay tử thần. Nhưng bởi thời gian hôn mê quá lâu, ông vĩnh viễn mất đi khả năng vận động.

Giờ thì là một gia đình ra sao đây! Một bại liệt, một bệnh, một khùng, một thơ dại. Nếu quay về quê thì không ai chữa bệnh cho bố, ở lại Tiêu Tác thì không một tấc đấc không nhà cửa. Vào đúng lúc Diên Ngôn băn khoăn đó, lãnh đạo mỏ khoáng sản Châu Thôn đã đưa bàn tay cứu trợ ra. Công ty xếp cho gia đình hai gian nhà ở nhỏ. Tuy gộp lại chỉ hơn 30 mét vuông, nhưng đã có chỗ trú mưa che nắng rồi, và thế là, Diên Ngôn và gia đình ở lại mỏ.

Lúc đó, cả nhà chỉ trông vào 60 tệ lương trợ cấp bệnh tật của bố vợ, theo mức thợ mỏ, bảo để nuôi cả năm miệng ăn trong nhà bằng tiền đó nghe ra thật quá xa vời. Diên Ngôn ôm đầu nghĩ mất vài ngày, cuối cùng anh đành cầm lòng ra một quyết định.

Diên Ngôn hỏi con gái Biên Anh: “Con có nhớ bà nội con không? Để bố con mình về thăm bà nội nhé!”. Biên Anh chưa tròn 5 tuổi, thất thểu đi theo bố về quê. Nhưng cô không bao giờ ngờ rằng, lần đó cha cô vào lúc sắp quay lại Tiêu Tác đã vứt đứa cô ở lại. Bỏ mặc đứa con gái khóc đến váng trời, khản cả giọng, khóc đến mức tan cả người ra, bố nó cũng kệ đi thẳng không ngoái đầu.

“Tôi thật sự đã không dám ngoái đầu, tôi sợ tôi sẽ thay đổi chủ ý”. Diên Ngôn khóc và nói: “Mẹ nó đã chết sớm quá, cuộc đời nó vốn đã đủ khổ cực rồi, lúc đấy tôi làm sao cõng nổi từng đó người, tôi chỉ còn cách bỏ con, để nó ở lại nhà với nội.”

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

ảnh: Bỏ con về cho ông bà, chăm người em vợ cho đến bây giờ khi cả hai cùng già đi

Cắn răng, cuộc sống vẫn cứ ngày qua lần hồi giật gấu vá vai. Diên Ngôn vừa phục dịch bố mẹ vợ, vừa nhằm lúc rảnh chạy ra lò nung gạch để xuất gạch, chạy ra đội thợ xây để trộn nề nhào vữa, làm những việc khổ sở vất vả đến mấy, anh cũng không nề, chỉ nhằm kiếm thêm chút đồng tiền đỡ đần gia đình. Mùa hè, anh đi cắt rau dại; mùa đông, anh đi ra chợ rau sớm nhặt những lá bắp cải già, cọng rễ cà rốt. Rồi sau này anh phát hiện ra bãi rác cạnh nhà khách mọc đầy cỏ dại um tùm, anh một mình động cỏ khai hoang, gieo lên một nắm hạt cải ngồng.

“Cải ngồng là thứ tốt, mọc nhanh, thân dài, chắc mập”. Diên Ngôn cho đến tận bây giờ vẫn còn nhớ như in mùi vị của cải ngồng ngày đó. “Mùa xuân dốc một nắm hạt xuống, nảy mầm ngay, nhân lúc nó còn non nhổ lên ăn được ngay, dài hơn tí có thể ngắt về trộn ăn sống, cải lớn có thể lấy về xào ăn, cải ra hoa kết quả có thể mang hạt đi ép dầu cải. Cải ngồng đã lập được công trạng lớn lao với nhà tôi.”

Cánh đồng cải ngồng ở TQ

Câu chuyện đồ đạc:

Bố mẹ Diên Ngôn không cầm lòng thấy con trai mới ngoài đôi mươi của mình khổ sở như thế. Ông bà sai anh trai thứ ba của Diên Ngôn là Lưu Diên Thắng đi gọi em về. “Bảo em về đi, bố mẹ cưới cho vợ mới!”

Anh trai Lưu Diên Thắng kể: “Lúc đó, tôi lên thành phố tìm em, tìm đến chỗ nó ở, chảy nước mắt vì thấy nó ở một căn phòng rách nát ngay cạnh nhà xí công cộng, trời, sống thế này về quê còn sướng hơn!”

Diên Ngôn không theo anh về quê. “Anh ạ, anh cũng đã nhìn thấy rồi, em mà đi thì ai chăm sóc những người trong nhà? Con người cũng phải có lương tâm, em cũng không thể không có lương tâm.” Lời của Diên Ngôn làm người anh trai không biết trả lời thế nào.

Bố vợ nằm liệt giường, tay chân cứng đờ, theo dặn dò của bác sĩ, Diên Ngôn mỗi ngày đều nắn bóp tay chân cho bố vợ. Ban đầu đau quá, ông cụ chửi bới đủ thứ, anh chỉ biết cười bảo: “Bố nói thế, người ta nghe thấy thì bảo bố ra gì nữa?”

18 năm nằm liệt giường, cụ không bị lở loét, được quay trở người liên tục, kể cũng là kỳ công. Nghe nói vỏ bí đao, rễ cỏ tranh giúp lợi tiểu, anh cũng đi đi đào về, đun nước cho bố uống. Có khi đi cả hai chục cây số tìm bò cạp về làm thuốc cho bố.

Năm 1983, Diên Ngôn được công ty mỏ nhận vào làm công nhân đào mỏ khu mỏ khoáng số Một ở Châu Thôn, anh đi làm chỗ của bố vợ ngày xưa. Tiền lương thợ mỏ tháng đầu tiên, Diên Ngôn mua cho bố một chiếc đài nhỏ nghe tin tức. Trong suốt 18 năm bố vợ nằm liệt, những cuốn tiểu thuyết anh mượn về đọc cho bố nghe lúc rảnh rỗi đã gần trăm cuốn.

Tháng 9 năm 1984, cô gái Tạ Phấn Hương cùng làng lại bước vào cuộc đời của Tạ Diên Ngôn. Phấn Hương nói: “Anh ấy tốt với nhà vợ như thế, chắc chắn anh ấy không bao giờ phụ tôi!”. Từ đó, Phấn Hương ở làng, đón con gái Diên Ngôn về nhà nuôi, Diên Ngôn vẫn ở trên mỏ nuôi dưỡng bố mẹ vợ và cậu em ngốc nghếch. Năm 1990, Diên Ngôn mắc bệnh cao huyết áp, nhưng tiền lương hàng tháng 600 tệ vẫn chỉ để mua thuốc thang cho ba người trong nhà. Riêng ông, nghe đồn ăn lạc ngâm dấm sẽ bớt bệnh, ông đã ăn lạc ngâm dấm suốt mười ba năm ròng. Cho đến sau hai lần xuất huyết não, ông đi lại khó khăn, người vợ thứ hai Phấn Hương mới từ quê lên ở cùng, cùng chăm sóc gia đình. Khi đó, lãnh đạo mỏ cũng điều Diên Ngôn về làm bảo quản máy móc trên phòng Bơm khí Gas, được gần nhà hơn.

Diên Ngôn mua một cái vại sành, muối dưa ăn hàng ngày, chớp mắt cơm dưa đã qua mười mấy năm. Đôi dép nhựa 4 tệ (8.000 VND) đi 4-5 năm ròng. Cả đôi giày vải ông đang đi mua có 5 tệ, giờ cũng đã 12 năm. Người vợ sau đã tình nguyện chịu khổ cùng Diên Ngôn, bữa cơm dưa muối cùng chồng. Trong nhà giường là được mỏ tặng, bàn là do khu phố mua cho, ngay cả bóng đèn tiết kiệm điện 10 wat cũng là do tổ dân phố mua cho. Diên Ngôn nói, cả nhà tôi chỉ có hũ đựng tro của bố vợ là đắt tiền nhất, những 150 tệ. Bởi không có tiền cho cụ ra khu tưởng niệm, chỉ có thể đặt ngay tại nhà!

Câu chuyện của hồi môn:

Đứa con gái Lưu Biên Anh mãi là nỗi đau đớn vĩnh viễn trong lòng Diên Ngôn.

Đáng lẽ nếu một mình anh, anh có thể mang lại cho con gái một cuộc sống hạnh phúc hơn, đáng lẽ anh có thể để con gái ở thành phố sống cuộc sống thành thị. Nhưng anh đã đưa con về quê ở với bà nội từ khi nó chưa tròn 5 tuổi, và Biên Anh cứ thế trở thành một cô con gái nhà quê. Năm cô lên mười, chơi đùa với lũ trẻ cùng thôn, Biên Anh đã bị chọc mù một mắt.

Con gái Diên Ngôn trở thành người tàn tật suốt đời. “Tôi đã không nuôi được con, không chăm nom được nó. Dù con gái tôi chưa bao giờ oán trách bố, nhưng trong đáy lòng tôi hiểu rất rõ rằng, tôi đã nợ con tôi rất nhiều rất nhiều!”

Mùa xuân năm 1994, Biên Anh chuẩn bị về nhà chồng. Diên Ngôn từ mỏ Tiêu Tác vội vã về quê, ông gọi Biên Anh đến bảo: “Con, người ta có câu “con gái ngoan không đòi cha áo cưới”, huống hồ là bố không có đồng nào cho con. Con lấy chồng, bố chả có cái gì cho con cả, bố tặng con một cuốn sách dạy đan áo len, mong con khéo tay nhanh nhẹn. Trong sách bố có chép viết vài câu, coi như đây là của hồi môn bố dành cho con!”

Cuộc sống im ắng

Cho đến giờ, món hồi môn của bố vẫn được Biên Anh ép dưới gối, dù cuốn sách đã bong cả bìa, trong đó có một đoạn Tạ Diên Ngôn viết:

“Thuốc Hoàng Liên dù đắng, uống vào gốc lưỡi có vị ngọt;

nước đường uống vào thì ngọt, nhưng uống nhiều lại thành nước đắng.

Thế thời ngọt liền đắng, đắng và ngọt kề nhau,

cam tâm chấp nhận đắng, ngày sau hẳn sẽ ngọt ngào…”

(Trang Hạ tổng hợp từ các phỏng vấn, video và chuyên đề trên báo TQ)

Những người đã buộc vào số phận Tạ Diên Ngôn Blog Trangha

36 Comments

  1. Thời by giờ m c người con rể như vậy thật hiếm hoi! C m vợ đang cn sống nhăn nhưng anh chng rể by giờ thn mời ng b nhạc ra đường dm, cho trống nh trống cửa…
    C con gi phải kho nhn
    Chọn thằng rể thảo, trọng tnh như ri…

  2. Cu chuyện của một người bn Đi Loan chị đưa cng với những chuyện tnh kỳ lạ ở Việt Nam gip em tin cuộc sống sẽ c mu hồng

  3. Thỉnh thoảng cũng c một php lạ xảy ra chị nhỉ! Cứ như một gc thin đường rớt xuống trần gian , khi m con người ta thương yu nhau th c lẽ đ cũng phải tan ra thnh nước mắt!

  4. cam dong qua chi Ha oi….That dang tran trong nhung con nguoi nhu the.Thuc ra tren doi cung dau it nhung cau chuyen co tich dau chi nhi?….nhung ko thay de cap toi nguoi con gai cua ong y…..

  5. Thế cn c con gi sinh đẹp của người con rể tuyệt vời ny đu hả chị? ^^
    Tạ Din Ngn l một tấm gương sng, ng ấy l một php mu.

  6. Một cu chuỵn cảm động. Leo th nghĩ, trn đời ny, ko phải ko c người như thế, nhưng c lẽ mnh chưa biết đến thi.

  7. thật xc động, ai ni cứ phải lấy chồng giu mới tốt phước, lấy người đầy tnh nghĩa như thế cn gắp trăm lần! Xin ghi nhận người đan2 ng ny trong cc Hiếu tử của Trung Hoa v thế giới

  8. em chua co vo va cung ko co nguoi nguoi yeu, that dang buon cho em :((. Ai doc blog nay cua chi Trang Ha ma can mot nguoi chong tot nhu the thi pm em nhe😀

  9. truyen cam do.ng qua’, cau truyen thu.c chi di.ch giup em hieu ra them nhieu thu’, bay gio` xa hoi phat trien, that hiem co nhung con nguo`i nhu bac Dien Ngon na`y.

  10. chỉ thấy thương người đn ng ny thi. Mong l người no lấy mnh sẽ ko phải chiu cảnh ny (ko phải v mnh sợ chết đu:D)

  11. Truyện ny cảm động qu, đợt trước đọc truyện một b gi ng TQ tự lo hậu sự cho mnh đ muốn khc rồi!

  12. Toi van thay buon cho em be gai trong truyen nay.Co 1 cau voi nhung em be gap hoan canh k thuan loi, toi thay dung nhung k thich , cau “Ganh nang oan vai”.

  13. Em lun tin: c rất nhiều người tốt trong x hội. Đy l một cu chuyện sau 32 năm mới được nhiều người biết đến. Trước đ, ko nhiều người biết đến Din Ngn. Vậy, cn rất nhiều những cuộc đời của những người tốt m ta chưa biết tới.

  14. Rất Cảm ơn Trang Hạ vì đã gửi nhiều bài rất xúc động, mang đậm nhân cách con người. Chúc Nhà Văn thành công hơn nữa trong sự nghiệp viết văn và cống hiến cho người đọc những tác phẩm mang tầm thời đại nhưng đậm dấu ấn rất riêng. Tuấn-một Fan-độc giả      

    ________________________________

  15. cảm ơn chị Trang Hạ đã mang tới những bài rất xúc động câu chuyện về người đàn ông có tấm lòng nhân hậu nhất e từng biết,có thể cuộc sống ông rất vất vả có lẽ còn hạnh phúc hơn rất nhiều người
    1 fan Trang Hạ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s