Anh xe ôm đất Sài Gòn

(đăng trên Văn Nghệ Quân Đội số tháng 7/2011)

Từ trên chung cư cao nhìn xuống, anh xe ôm nhỏ bằng một cái hạt chôm chôm. Khi có khách, cái xe máy cũ đi từ từ dưới chiếc mũ bảo hiểm cũ. Thường anh đầu trần chờ khách đầu đường nội bộ, lạc lõng cạnh mấy bác tài xế taxi ăn mặc bảnh bao. Chung cư này có mấy người đi xe ôm.

Chủ nhà nào chả có ô tô, có khi không chỉ một chiếc, phải mua thêm chỗ đỗ trong tầng hầm của khối nhà bên. Nghèo nhất là những người thuê nhà, thì người thuê nhà sát vách tôi cũng chẳng bao giờ đi xe ôm. Cô có tài xế riêng, người đàn ông bao cô đã bao thêm cả khoản tài xế lẫn ô tô.

Tôi thường tránh giáp mặt cô, vì cô nhìn tôi với cái nhìn đồng lõa và dửng dưng.

Anh xe ôm dưới đường biết trước tôi sẽ ra cửa giờ nào, đi đâu, làm gì. Tôi chỉ rời nhà để đi tới Hồ Con Rùa từ sáng rất sớm và từ đó quay về mà thôi, khi đã xong việc. Ở quán cà phê Hồ Con Rùa, tôi cũng hầu như chỉ ngồi một chiếc ghế, và những người lần lượt đúng giờ hẹn sẽ tới ngồi đối diện, đạo diễn, diễn viên, biên kịch, nhà báo, người có tài, người vừa tài vừa có tiền, người vừa có tài vừa có tiền vừa đẹp trai, nói xong, dạy tôi xong, thương lượng với tôi xong, bật mí với tôi xong, tán phét với tôi xong, rồi đi. Anh xe ôm thì thuộc cả lịch khám thai định kỳ của tôi, vì tháng nào anh cũng nhắc tôi thời gian. Anh vô cùng ân cần và thân thiện, anh làm cả những việc mà không được trả tiền. Ví dụ như, đi book vé máy bay liên tục cho tôi bay đi bay về. Ví dụ như, chờ tôi trước cửa phòng khám, ngồi với những ông chồng đang chờ vợ ôm bụng lặc lè đợi siêu âm trong phòng khám sản khoa, ngồi và tán phét như thể được tôi trả tiền cho những giờ chờ đợi ấy.

Ví dụ như, đề nghị để anh mua đồ ăn mang lên phòng cho, khỏi xuống. Anh nói, anh ở một mình nên anh biết, ai cũng ngại nấu nướng. Và anh đoán nhiều bữa tôi nhịn đói khi không ra khỏi phòng. Những hôm tôi không đi ra đường, tức là tôi rất buồn.

Anh cũng chiều khách để lượn vòng vòng tìm quán cà phê nào đẹp, quán ăn Ý nào dễ thương, tôi mới xuống. Anh luôn bảo tôi là, cho bao nhiêu thì cho, nên tôi thường cho anh khoảng thù lao gấp rưỡi so với đi xe ôm như thế tại Hà Nội.

Tôi chỉ có Hà Nội làm chỗ bấu víu, cái gì cũng phải lấy Hà Nội ra làm chuẩn mực, hoặc lấy chính mình ra làm chuẩn mực. Đấy là thói xấu của một người táo tợn nhưng tự ti.

Sự chờ đợi của anh xe ôm xa lạ đất Sài Gòn là thứ để lại ấn tượng sâu sắc cho tôi nhất khi tôi rời thành phố này. Nếu nói về quần áo ăn mặc và hình thức chiếc xe, thì anh thua xa đồng nghiệp Hà Nội, nhưng nói về thái độ phục vụ cũng như sự thân thiện với khách hàng, anh xe ôm ăn đứt những người tôi từng quen.

Ăn đứt cả những người ban đầu tôi tưởng quen thuộc, thân thiết. Nhất là người mà vì họ, tôi đã quyết vào Sài Gòn. Để rồi thất vọng sâu sắc.

Một ngày, tôi nói với anh xe ôm dưới chiếc mũ bảo hiểm cũ kỹ, anh biết quanh đây có nhà nào cho thuê không, mách giúp, tôi muốn chuyển đi, vì nhiều lý do.

Nhưng tôi muốn thuê ở gần đây, vì tôi vẫn muốn đi xe ôm của anh.

Anh nói, không sao, nếu cô đi thuê nơi khác, cần cứ gọi điện, tôi chạy tới đón.

Tôi đã xóa số máy của anh xe ôm, vì sợ mình nhỡ tay gọi từ Hà Nội.

19 Comments

  1. Trangha à, hình nhü em đang bùôn và cô đön. Moj ng quen xung quanh em, em thâý nhat nheõ ha. Đó là nhüñg áp lüc cuôc đöi dành cho con ng mà, vây là nhü thê. Em đã cô nén nhüñg chju đüng cho riêng em, nên ai cuñg nghi em đang hanh phúc.

  2. Đọc những bài viết của chị hầu như là được mỉm cười. Đôi khi ngồi cười một mình mọi người tưởng đâu mình bị ấm – thực ra đang cười cùng chị. Nhưng “Anh có yêu em không?” & Anh xe ôm dưới đường … thì để lại trong lòng nỗi buồn man mát … Cám ơn chị về những bài viết. Chúc chị luôn vui hạnh phúc!

  3. Ngụ ý chê ông xe ôm ngoài này “giá thì cực mắc, dịch vụ thì cực tồi” chứ gì! Xóa số điện thoại là đúng rồi! xe ôm thì đầy ra kìa!

  4. Trang Hạ sâu sắc, nên mới viết ra được sự cảm nhận về sự khác biệt này. Mọt sự khác biệt mà với dửng dưng, chắc chẳng mấy ai nhận ra nổi.

    1. Ừ nhỉ, Đúng là có vẻ giống thật, nhưng bác kia còn có chút ít tình bạn chứ bác này hoàn toàn là người ngoài đường.

  5. Trang Hạ thật là may mắn vì gặp được anh xe ôm tốt và cũng thật là nhạy cảm để thấy được lòng tốt đó. Thật ra, theo mình khoảng 70% các bác xe ôm đều tốt đấy chứ. Đầu hẻm nhà mình có 1 bác: chuyên môn đậu xe ngay chỗ bà con quẹo phải vào hẻm mà chiến khoảng 1/4 hẻm (may mà hẻm rộng – khoảng 15m ngang). Nhiều khi quẹo vào hẻm thấy khá bực bội, nhưng nghĩ lại, bác ấy chỉ có thể thế thôi, bác ấy có quẹo vào lúc bác ấy cho xe chắn đường đâu mà biết. Và một điều chắc chắn, các bác ấy là những người hàng ngày phải chật vật mưu sinh, mình nên dành sự cảm thông nhiều hơn là phán xét các bác ấy nhỉ.

  6. chị Trang Hạ có thể cài đặt cho wordpress và Facebook liên kết với nhau được không? Em nghĩ sẽ rất tiện cho mọi người theo dõi blog của chị qua RSS của facebook. Chỉ cài đặt 1 lần là blog sẽ tự động được import vào trang facebook của chị luôn.
    1. mở trang facebook, vào phần Notes
    2. click vào link Edit Import settings ở phía bên trái (link này nè chị: https://www.facebook.com/editnotes.php)
    3. Nhập URL (web address) của blog vào khung, rồi tick vào khung phía dưới để agree Terms of Use.
    4. click vào “Start importing”. Sau đó các bài viết của chị sẽ được tự động cập nhật vào Notes của trang facebook
    hi hi. mong tin của chị

  7. Trang Hạ nhiều khi cố tỏ ra rất bản lĩnh và không cần phải đau khổ vì một tay đàn ông nào. chị còn là chỗ dữa tinh thần cho rất nhiều phụ nữ yếu đuối và hay khóc nhè. Nhưng thật ra tận tận trong sâu thẳm tâm hồn Trang Hạ lại rất dễ bị tổn thương và bao giờ cũng tha thiết được yêu thương, vậy nên càng kiêu hãnh, càng lạnh lùng, càng tỏ ra bất cần Trang Hạ lại càng rơi vào biển cả của cô đơn.Và khi cô đơn con người ta rất dễ bị yếu lòng, vậy nên ” Tôi đã xoá số máy của anh xe ôm vì sợ mình nhỡ tay gọi từ Hà Nội” Không chỉ xoá số máy của anh xe ôm mà đã từng xoá hơn một số máy rồi, phải xoá đi vì sợ có ngày sẽ gọi. Thương Trang Hạ quá đi thôi, nhà văn thường cô đơn hơn gấp trăm nghìn lần người khác, cô đơn nhưng đầy sức hấp dẫn vì nhiều khi cô đơn cũng đẹp như một bông hoa vậy

  8. Em cũng quen 1 bác xe ôm cực kỳ tốt, từ hồi cách đây khoảng 5 năm rồi. Trước bác vẫn đậu ở gần Bộ CA, bây h thì chuyển sang lái taxi. Hồi xưa vẫn đi xe ôm của bác ấy lúc cần, nhờ bác ấy đủ thứ việc, từ đưa giấy tờ, mua hồ sơ, nộp hồ sơ, lấy tiền công nợ… Bây h thì đi đâu cần taxi là gọi bác ấy, đi xa cũng gọi. Giới thiệu cho bác ấy cả mấy người bạn hay phải đi lại, sau cũng thành khách ruột của bác ấy luôn. Thỉnh thoảng gửi cho mấy bạn bé con nhà bác ấy ít quà nhỏ nhỏ nhưng bác luôn trân trọng. Chắc ngoài kia cũng còn nhiều bác xe ôm tốt bụng và dễ thương nưax chị ah, chỉ là mình chưa gặp thôi, biết đâu đó…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s