Xử lý khủng hoảng

Lavazza cà phê

Trong những trang phục của mình, tôi tốn nhiều nhất là tiền dành để mua đồ lót. Tất nhiên, về số lượng thì phụ nữ luôn phải tốn tiền gấp đôi đàn ông để đảm bảo nội y của mình tạm đủ dùng. Song về giá tiền, thì nội y luôn là thứ đắt tiền hơn quần áo đang mặc ngoài nó. Đó là sự lựa chọn của tôi từ gần hai mươi năm nay, từ ngày tôi chưa có người yêu, cho tới ngày tôi làm mẹ của ba con.

Còn một lý do riêng tư khác nữa, là bởi khi béo lên hoặc gầy đi chỉ 1kg thôi, quần áo vẫn còn giữ nguyên size, thì vòng ngực tôi đã thay đổi. Và size áo lót sẽ phải điều chỉnh ngay lập tức, không phải để tôi đẹp hơn, mà để tôi thấy dễ chịu hơn.

Nhưng bài viết này tôi không định quảng cáo đồ lót hoặc khoe số đo cơ thể mình, tôi chỉ muốn nói về việc xử lý khủng hoảng. Đôi khi, phụ nữ nghĩ rằng, khủng hoảng của phụ nữ là phát phì, cơ thể trở nên phì nộn, hoặc bị mất trinh (với người nàng không được hứa hẹn cầu hôn) v.v… đại loại là những nguy cơ nhìn thấy được. Còn bản thân tôi lại nghĩ, ngay cả khi bạn là một phụ nữ thành đạt và xinh đẹp, hay chỉ là một bà nội trợ gói gọn hành trình một ngày trên đường từ nhà tới chợ, mọi phụ nữ đều đối diện các nguy cơ của cuộc sống y như nhau. Mà đôi khi, một phụ nữ hoàn hảo sẽ dễ bị sụp đổ hơn, nhanh chóng bị đánh gục hơn.

Ví dụ bạn tôi, cô ấy rất xinh và nhạy cảm, tới mức một ngày, khi đang nói chuyện với một chàng mới được mai mối, trong quán cà phê, cô ấy gây tiếng ồn bởi… vô tình xì hơi. Chàng kia rất lịch thiệp không tỏ vẻ nhận ra, nhưng cô bạn tôi từ đó vừa hổ thẹn vừa ngại ngùng nên đã tự làm cho mình biến mất trong cuộc đời chàng kia, dù đáng lẽ, hạnh phúc từ đó có thể đi theo cô ấy…

Nếu cô bạn ấy kém hoàn hảo hơn, giả như cô xuề xòa dễ tính, bộc tuệch hoặc tự nhiên chủ nghĩa hơn, kém chỉn chu nghiêm túc hơn, chắc cô sẽ biết nói một câu dí dỏm chữa thẹn, biết tự tha thứ cho bản thân, hoặc biết cách hài hước để đánh trống lảng.

Thế nhưng, cho đến tận giờ và chắc chắn cả sau này, mỗi khi nghĩ đến anh chàng được… nghe tiếng ồn cơ thể kia, cô vẫn ngượng chín mặt.

Tôi thì nghĩ, việc gì phải khốn khổ và tự ti như thế. Bạn biết vì sao không?

1. Chiếc khuy không có lỗi:

Một buổi chiều đang đi mua sắm tại trung tâm thành phố, tôi bỗng thấy mấy người nhìn mình kỳ lạ và chằm chằm. Sau một giây định thần thì tôi phát hiện, mấy hôm nay mới chỉ tăng cân một chút thôi, cái áo sơ mi của tôi ở ngay “điểm chết” giữa ngực đã căng và giờ đây tự dưng tuột khuy. Toàn bộ người đi trong Plaza có thể ngắm áo lót của tôi mà từ dùng quen thuộc bây giờ là “lộ hàng”. Trong giây lát ngừng thở vì ngượng và sợ, tôi phát hiện ra sự thể không đáng sợ như mình nghĩ.

Một – Bất cứ ai trong đời cũng sẽ gặp phải tình huống khó xử như thế. Mọi người như bạn, và bạn cũng như mọi người mà thôi. Vậy bạn hãy nghĩ như tôi là, đã hàng triệu người trên đời này bị bật khuy áo ngực giống ta, bị quên kéo khóa quần, tất bị dính vào chân váy, mũ bị sờn, tóc bị cắt hỏng, bị rơi xuống cống trên đường đi dự tiệc v.v… Những sự cố nhỏ nhoi này chẳng thể biến ta thành quái vật được. Và ngược lại, hàng tỷ người cài khuy đàng hoàng, không bị rủi ro nhưng điều đó cũng chẳng làm cho họ trở thành một người hoàn hảo. Vậy tại sao ta không đường hoàng và từ tốn cài lại khuy áo, sửa chữa sai lầm một cách bình thản? Bạn có biết rằng, người ta không nhớ lâu việc bạn bị hở ngực hở quần lót, nhưng sẽ nhớ và bật cười thú vị vì hình ảnh bạn rối rít và thảm hại, cuống quít chỉnh đốn bản thân. Một tin được đưa sai trên radio không được ghi nhớ lâu bằng bản tin cải chính sau đó. Vậy, đừng sửa chữa chi tiết sai sót bằng một thái độ sai lầm.

Hai – Phải nhanh chóng lấy lại tự tin cho bản thân, ví dụ như có thể tự nhủ rằng, thật may mắn đồ lót của mình trông không đến nỗi nào, vậy người xấu hổ là ai đó đang âm thầm mặc một chiếc áo ngực cũ và xấu. Nếu bạn bị bắt gặp đang… quên cài khóa quần, bạn hãy tin rằng bản thân bạn không phải là sứ thần ngoại giao đang trên đường đi trình quốc thư tới cho một vị thủ tướng nào đó, cho nên một lần quên kéo khóa quần chỉ chứng tỏ bạn hơi đãng trí, đầu óc hơi lão hóa như vài trăm triệu người khác trên đời chứ không ảnh hưởng tới phẩm cách hoặc giá trị con người bạn, càng không thể hủy hoại tiền đồ của bạn.

Tôi nhớ ngày còn là thiếu nữ, trong một buổi hò hẹn, tôi đã phát âm sai tên tiếng Anh của lon nước ngọt 7up trước mặt người phục vụ và anh bạn trai mới quen. Hai mươi năm đã trôi qua, tôi tha thiết muốn gặp lại người con trai ngày ấy biết bao, để nói với cậu ta rằng:

“Anh ạ, em đã tránh mặt anh hai mươi năm nay chỉ vì một từ phát âm sai, em thấy thế là đủ rồi! Em vẫn dốt tiếng Anh như ngày xưa, nhưng giờ đây em đã biết, điều gì thực sự quan trọng với em, và điều gì chỉ là những vụn vặt không đáng bận tâm trong cuộc sống!”

Đúng thế. Vì bạn là phụ nữ, bạn không thể bị đánh gục bởi những thứ không xứng đáng với bạn.

2. Nhưng tự bạn đánh gục bản thân bạn:

Bằng sự day dứt, sự hối hận, sự xấu hổ, sự sợ hãi, sự lo sợ. Phụ nữ thường rộng lượng với đàn ông trong khi lại khe khắt với bản thân và phụ nữ khác. Trong khi đàn ông thì ngược lại, họ có thể tự tha thứ cho bản thân nhưng đòi hỏi rất nhiều tiêu chuẩn ở phụ nữ. Ví dụ như, đàn ông họ chẳng sợ mất trinh, họ chỉ sợ bạn gái mất trinh thôi.

Tôi đã nhiều lần được bạn bè, những cô gái trẻ, những bạn quen qua mạng v.v… thổ lộ điều tương tự. Họ đã mất nhiều hơn thế, bị lợi dụng hoặc bị lạm dụng tình dục, bị bạn trai bỏ rơi, bị từ hôn, bị chồng ngoại tình và bỏ. Thậm chí có một lần, một chàng trai cầu cứu tôi tư vấn khi bạn gái của chàng bị người lạ cưỡng hiếp.

Những cơn khủng hoảng này sâu sắc hơn tất thảy những tai nạn nhỏ nhoi tôi vừa kể. Bởi nó lấy đi những giá trị quan trọng, thậm chí chúng ta cho là quan trọng nhất đời: Trinh tiết, tự trọng, tình yêu, gia đình, hạnh phúc, thể diện, sự thiêng liêng của cảm xúc v.v… Tôi tin rằng chúng ta không thể dùng phép thắng lợi tinh thần, hay bất kỳ lời biện hộ nào để lừa dối bản thân vượt qua những khủng hoảng lớn như thế.

Nhưng chúng ta có quyền đứng lùi xa, nhìn vào tổng thể của cả một cuộc đời, một số phận, một con người để tìm cách hóa giải khủng hoảng. Bạn hãy tự hỏi xem, bạn thực sự cần gì, điều gì mới thực sự có giá trị với bạn?

Một cô gái bị chụp ảnh khỏa thân tống tiền đã thổ lộ với tôi rằng, cô ấy muốn chết.

Chàng trai có người yêu bị cưỡng hiếp nói với tôi rằng, anh sẽ mang dao đi giết chết kẻ khốn nạn kia.

Tôi nói, vậy thì kẻ tung ảnh khỏa thân không cầm dao giết bạn, mà chính cô gái nhẹ dạ đã tự giết mình đó thôi. Và kẻ hiếp dâm kia đáng lẽ chỉ cướp được thân thể cô gái một giờ, thì từ đây hắn đã cướp được tương lai của hai bạn cả đời. Thậm chí còn tống được chàng trai vào tù với tội sát nhân.

Bởi các bạn phải hiểu rằng, nếu bạn đã sống tốt, tích cực, thì bạn xứng đáng có một tương lai tốt đẹp. Bị hãm hiếp, bị bỏ rơi, bị lừa dối, bị phá sản v.v… thực tế nó giống như một tai nạn giao thông. Bạn không muốn nó, nhưng một ngày bất ngờ nó xảy ra, bạn sẽ không thể thay đổi nó được nữa. Tai nạn ấy sẽ cướp mất của bạn một cánh tay, một tình yêu, gia sản, một gia đình v.v… Bạn buộc phải chấp nhận và chung sống với khuyết tật ấy cả đời. Nhưng bạn muốn chặn đứng tai họa lại, hay bạn muốn tiếp tục tự vơ vào bản thân vô số tai họa nữa, bằng cách tự tử, bằng cách giết kẻ đã hãm hiếp (mà không tố cáo hắn), bằng cách phạm pháp, bằng cách lo sợ cả đời, tự khép mọi cánh cửa của cuộc đời mình?

Tôi nhớ những bài báo viết về nữ hoàng talk-show Mỹ Oprah Winfrey  đã vượt qua việc bị hãm hiếp lúc còn tuổi thiếu nhi và mang thai khi mới 14, để sống và thành đạt như hôm nay. Chắc còn nhiều người nhớ đệ nhất phu nhân Evita Peroni của Argentina cũng từng mang một quá khứ đầy gánh nặng. Chúng ta không vượt qua khủng hoảng để đạt được giàu sang, nổi danh hay bất cứ sự lộng lẫy nào. Cũng không có một kịch bản nào soạn sẵn, một giải pháp nào chung cho mọi số phận. Nhưng nếu không hóa giải được khủng hoảng, bạn sẽ không có cơ hội nào khác để thoát khỏi nó.

Hãy thử nghĩ rằng, tình yêu quan trọng hơn hay màng trinh quan trọng hơn? Nếu người yêu bạn nói màng trinh quan trọng hơn, bạn hãy tránh xa anh ta cùng những tay đàn ông chỉ yêu màng trinh của bạn chứ không hề yêu con người bạn với những giá trị sống của bạn.

Nếu sự hận thù hoặc cơn sụp đổ làm bạn hoa mắt, hãy nghĩ rằng bạn luôn có cơ hội sống khác, bạn luôn có những lựa chọn tử tế hơn. Đừng làm nô lệ cho những sai lầm trong quá khứ.

Tôi rất muốn nói với người phụ nữ đang đau khổ vì bị chồng phản bội rồi li dị chị, rằng, thực ra chị không mất gì cả, không mất tình yêu hay mất gia đình, không mất người đàn ông của chị. Chị chỉ mất đi thứ mà chị chưa từng có mà thôi. (Hoặc mất đi thứ mà chị tưởng chị có thôi). Chị chỉ chưa tìm ra người đàn ông của chị mà thôi, đó đâu phải lỗi của chị, một người đã yêu và đã hết mình, chân thành?

Cha mẹ sinh ra ta, nuôi ta lớn, đâu phải là để cho kẻ khác chà đạp?

Đôi khi, tôi cũng rơi vào những cơn khủng hoảng, khi cuộc sống chẳng được như mình mong muốn, những thất bại liên tiếp, những sức ép quá lớn, hoặc gặp những chỉ trích quá nặng nề. Tôi thường thở sâu, ngồi yên suy nghĩ, và tự hỏi, mình có đang sai lầm không? Cách mình giải quyết sắp tới liệu có phải sai lầm không? Nếu mình là người khác, mình sẽ làm gì?

Và quan trọng hơn, tôi luôn tự nhủ: Nếu không từng sai sót, không từng mất mát hay lầm lẫn như thế, hẳn tôi đã không ở vị trí của tôi ngày hôm nay.

Vậy, có điều gì xứng đáng để đánh gục và hủy hoại ta hôm nay nữa?

Trang Hạ

Mời bạn đón đọc bài viết này cùng các bài khác của Trang Hạ trên Lửa Ấm số ra hôm nay, thứ Hai 4/4/2011

49 Comments

  1. Em nghĩ phụ nữ nếu đúng là Việt Nam thì nên như bông hoa sen có những vẻ đẹp thầm kín nhẹ nhàng. Nếu đúng mình là có bản tính nhẹ nhàng thì hãy sống nhẹ nhàng chứ nếu hơi gồng lên thì hơi căng thẳng.

    Và nếu thực tế đòi hỏi mình phải lên gồng mình lên khẳng định cá tính thì cũng sẽ cảm thấy tự nhiên để bắt nhịp nhưng vẫn không quên đi vẻ nhẹ nhàng, bởi đó là nét quyến rũ của phụ nữ Việt Nam hay châu Á.

    Tuy nhiên đúng là không nên vì có bản chất tự nhiên kín đáo mà cảm thấy tự ti hay đau khổ khi gặp hoàn cảnh đặc biệt🙂

    1. Bạn Hiển nên đọc lại bài viết, vấn đề ở đây là “hóa giải khủng hoảng”. Ý tác giả ko đề cập đến việc có cá tính hay là ko, có gồng mình hay là ko. Chỉ là sự nhìn thẳng vào vấn đề, đặt nó trong bối cảnh rộng hơn, rồi bình tĩnh chọn cách giải quyết tốt nhất, cũng như sẵn sàng đón nhận những hệ lụy. Rồi vững vàng bước tiếp… Đọc lại, đọc kỹ, trước khi nói /viết bạn nhé.

  2. Cảm ơn T.H về bài viết. Tôi luôn muốn nghiền ngẫm từng câu chữ của chị. Chúng khiến tôi cảm thấy nhẹ nhàng, dễ chịu hơn khi mắc sai lầm… Vấn đề là sau mỗi lần vấp đó. Chúng ta đúc kết được gì cho bản thân. Để tránh tiếp tục. Blog của chị nếu rộng trãi độc giả nữ được biết đến, đọc đến. Tôi nghĩ đó sẽ là may mắn, hạnh phúc cho những người có thể cảm nhận được tư duy của chị. Tôi cảm thấy may mắn là từ rất nhiều năm trước, đã biết văn của chị. Và giờ này lại được đọc những bài viết khiến tôi không hẳn là rất thích. Mà là nhận ra mình có giá trị , đáng yêu hơn. Chứ không vì đọc xong mà gồng mình lên như bạn nào đó nhận xét..

  3. Phụ nữ da trắng đâu mặc đồ lót đâu tác giả và phụ nữ Châu Á tương lai cũng thế😀 ~~> đỡ tốn tiền😀

  4. Mới đọc thì thấy…ngại ngại vì chị Hạ nói điều tế nhị nhưng càng đọc càng thấy mới mẻ trong từng suy nghĩ.hihi. Cảm ơn chị.

  5. Khi chúng ta tự trách bản thân đã làm sai, vụng về và vô ý trước mặt người khác, cảm giác “khung hoảng” thường đến và làm chúng ta lúng túng thêm. Tuy nhiên, nhũng người khác, khi họ cũng mắc những lỗi y như thế, mà họ chẳng cảm thấy gì cả, thậm chí những người chứng kiến cũng không trầm trọng hóa tình hình như người trong cuộc. Cảm xúc này phụ thuộc vào văn hóa, vào sự nhạy cảm xã hội, tóm lại phụ thuộc vào nội tâm của chính cá nhân ấy nên những biện pháp T.H đưa ra là hoàn toàn hợp lý. Mặt khác, từng cá nhân cũng nên xây dựng riêng cho mình hệ giá trị về bản thân, khi đã tin vào hệ giá trị cá nhân (và những giá trị này là thật) , thì những việc nhỏ kia, đâu có đáng gì! Đừng rơi vào khủng hoảng tài chính là OK rồi!

  6. Trang Hạ viết bài này rất đắt. Cũng như nhiều bài đắt khác mà Trang Hạ từng viết. Tôi thích cách viết Trang Hạ vì nó thể hiện được cái chững chạc, không ảo vọng xa vời và lôi kéo người đọc tư duy cùng.

  7. Cám ơn bài viết này của chị. Đúng là như bạn Karamen đã nói, sẽ là may mắn và hạnh phúc cho ai đó cảm nhận được tư duy của chị. Và cho dù họ ở đâu, làm gì, gặp những chuyện gì, họ sẽ luôn vững vàng trong cuộc sống, giống như chị.

  8. Trang Hạ,
    Mình cũng hay ghé vào nhà của Trang Hạ đọc ké, nhưng chưa viết comment nào. Hôm nay không cầm lòng được, phải nói là bài viết này của Trang Hạ hay quá!

  9. Khâm phục chị Trang Hạ về sự khôn ngoan và tinh tế của chị. Nhưng vẫn ko cảm được cái suy nghĩ không phải ai cũng có đủ tiền để mặc đồ lót xịn như mình (khi mình vô tình bị hở ra). Mình vẫn thấy giá tiền nó không đi kèm giá trị đồ vật. Trong bài này mình tiếc nhất câu chuyện về cô gái “gây tiếng ồn” trong lần hẹn hò. Đáng lẽ cái “tai nạn” đó đã có thể trở thành bắt đầu cho một chuyện tình yêu đáng nhớ. Nếu như nàng cởi mở hơn. Nếu như nàng tự tin hơn (như chị Trang hạ đã nói).

    1. Không, bạn nên nắm bắt cái ý thức ở đây là: “tìm kiếm sự tự tin bằng cách tìm ra ưu điểm hoặc mặt tích cực / ít tồi tệ nhất của tai nạn” chứ không phải chỉ nhìn vào câu chữ hoặc hoàn cảnh để rồi bắt bẻ về tiền hay về đồ xịn.

      Tôi không duy vật chất, nhưng trước việc bị hở hang, không lẽ phải tự an ủi rằng: “A, may quá hôm nay ta không mặc đồ lót màu cháo lòng!” ? Hoặc nhìn ở khía cạnh lạc quan khác rằng: “A, tí ta đẹp hơn… tí chúng nó!” he he.

  10. Tôi rất thường đọc và thích thích cách viết của “trang chủ” Trang Hạ.
    Góp thêm tí ý kiến là Đàn Bà mà “nội y cháo lòng” thì có là “Hoa Hậu Hoàn Vũ” chúng tôi cũng xin từ từ rút lui. Chả dại gì mà rút lui “ngay lúc đó” hehe.
    jimmy

    1. Đàn bà thích mặc nội y hay không, nội y mới hay cũ, màu xanh hay màu đỏ, cháo lòng hay cháo sườn là … việc của họ, là sở thích của họ. Đàn ông phù phiếm quá nhỉ !Miễn là họ thích như thế. Nội y quan trọng hay cái… bên trong nội y quan trọng hơn? hả đàn ông phù phiếm ??? Tớ nói thế vì khẩu vị của tớ thay đổi quá nhiều rồi, cái thời tớ thích đàn ông phù phiếm đã lùi xa gần chục năm rồi. Tớ không thích những gã đã phù phiếm lại còn to mồm.

  11. Chị yêu, em rất thích slogan ” ko hoàn hảo nhưng tuyệt vời”, nhưng sao ko còn thấy xuất hiện trên bài Lửa ấm nữa…? làm mất đi sự lôi cuốn, hấp dẫn của tờ báo.

    1. Vẫn có đấy chứ bạn, nó chiếm toàn bộ gáy của Lửa Ấm đấy.

      Slogan ban đầu mình đặt là “Không hoàn hảo, nhưng tiến bộ”, bởi mình cho rằng, mọi tạp chí về phụ nữ tại VN đều thiên về hướng dạy phụ nữ tiêu tiền, trở nên hoàn hảo, hoặc phục vụ các nhu cầu của một phụ nữ thỏa mãn với đời sống (nên họ chỉ còn lo kiếm tiền, nuôi con, mua sắm, làm đẹp, yêu chồng, du lịch v.v…). Trong khi mình lại quan niệm rằng, người phụ nữ tuyệt vời nhất là khi cô ta đang… không hoàn hảo, đang không thỏa mãn với đời sống, muốn mọi thứ phải tích cực hơn (chứ không phải sành điệu và xinh đẹp hơn!). Và số đông nhất phụ nữ là những người như thế, được mặt này mất mặt kia, thế mới là đời sống. Ngoài ra, quan trọng nhất là, tờ Lửa Ấm khi xuất hiện sẽ đưa quan điểm, cho bạn sự tự tin, không làm bạn sợ hãi hoặc bạn thấy thua kém, làm cho bạn thay đổi quan điểm, suy nghĩ và cách sống phải văn minh hơn (chứ không phải thời thượng hơn!). Mình ghét nhất tất cả những tờ tạp chí dành cho phụ nữ hiện nay tại Việt Nam vì điểm đó, đọc xong ta luôn cảm thấy ta thua kém hoặc sợ hãi. Nên mình hài lòng khi Lửa Ấm làm nên được sự khác biệt, phụ nữ không hoàn hảo nhưng sẽ ngày càng tốt đẹp và hạnh phúc hơn, cho dù có thể độc giả không nhận ra tâm thế của mình đã thay đổi khi đọc Lửa Ấm.

      Sau rồi bàn bạc trao đổi, tòa soạn nhất trí đổi chữ tiến bộ thành chữ tuyệt vời. Nói gì thì nói, chữ tiến bộ vẫn có thể hiểu đủ thứ nghĩa, he he.

  12. Xin chào Trang Hạ,hôm nay mình mới vào và đọc bog của bạn,hay và rất sắc sảo,mình đã in bài ”Tôi không phải hội viên hội nhà văn” của TH khi trả lời ông HT.hay lắm rất bản lĩnh và tất cả các bài viết đều gợi mở cho người đọc cái cần phải suy nghĩ,làm theo….Chúc Trang Hạ luôn có bài viết hay hơn nữa….!

  13. Bài viết hay. Chỉ thắc mắc sao lại dùng từ “khủng hoảng???” Theo mình hiểu đó là những tình huống gây xấu hổ hoặc bối rối thôi chứ? Đọc tiêu đề tưởng nói đến việc giá cả tăng kinh thế khủng hoảng hehe.

  14. Theo tôi thì “trang chủ” Trang Hạ dùng chữ “khủng hoảng” rất tới. Bởi lẽ, chẳng hạn như tôi thì rất là khủng hoảng khi thấy dấu vết của thời gian từ từ xuất hiện trên tôi mỗi sớm mai thức dậy soi gương chuấn bị cho một ngày mới. Nhờ ‘trang chủ” Trang Hạ tôi đã có vài tư duy để xử lý những chuyện “thường ngày xảy ra ở huyện” này.

  15. 🙂 rất nhiều người nhầm lẫn giữa các giá trị sống và những mục tiêu… và vì vậy họ khủng hoảng nhiều hơn…

    mình chưa bao giờ thấy tạp chí Lửa ấm này là sao😀

  16. “Cha mẹ sinh ra ta, nuôi ta lớn, đâu phải là để cho kẻ khác chà đạp?”
    Có những lúc bản thân ta lại chà đạp lên Cha mẹ để vì sự u mê cho cái kẻ đã chà đạp ta. Điều đó thật đáng nguyền rủa và buộc bản thân ta phải trả giá!

  17. Trước giờ, vẫn đều đặn đọc bài viết của chị, bắt gặp hình ảnh chính minh ở đâu đó…
    Bài này có đoạn “Tôi thì tự nhủ rằng, cho dù hở ngực, thì không phải ai cũng đủ tiền để mặc nhãn hiệu đồ lót này. Vậy người xấu hổ là ai đó đang âm thầm mặc một chiếc áo ngực cũ và xấu, chứ không phải là tôi!”. Em thấy AQ quá, mặc áo ngực xấu và cũ là có lỗi à, là xấu hổ à chị, nhiều người không có điều kiện…
    Em góp ý tí, vẫn sẽ dõi theo những xúc cảm của nàng.

    1. Hihi, chính vì không có điều kiện nên phụ nữ chúng ta nên thay đổi để trở nên có điều kiện. Đấy mới là cách xử lý khủng hoảng tốt nhất.

  18. Cám ơn chị về bài viết này ạ. Em đọc trên Linkhay rồi google luôn ra wordpress của chị. Đọc bài chị viết em nhớ lại một đoạn trong cuốn truyện em thích người ta có viết: “There are foul things walking in this world. When they ran into you, you lost something precious. If you’re smart, then you get wisdom. If not, you simply just lost.” (tạm dịch: Những điều xấu xa nhan nhản trên thế gian này. Khi chúng chạm vào bạn, bạn mất điều gì đó quý giá. Nếu khôn ngoan, bạn có được wisdom. Nếu không, bạn đơn giản là lạc lối.) Giờ thì em đã hiểu wisdom là gì chị ơi. Wisdom là nhận ra trong crisis đó, điều gì là quan trọng nhất với mình. Wisdom là nhận ra rằng, mình còn nhiều sự lựa chọn tốt hơn thay vì trở thành nạn nhân của quá khứ, rằng mình xứng đáng hơn thế nên không có lý do gì mà không chọn lấy một better choice cả. Wisdom là học cách tha thứ cho bản thân.

    Hì, em xin lỗi vì viết tiếng Anh nhé, nhưng bài viết của chị “làm nên” ngày hôm nay của em (Tây nó nói là made my day ạ :D). Chúc chị một ngày hiệu quả.

  19. e rất thích những điều chị viết. vì tính thực dụng và những quan điểm của chị về phụ nữ rất hiện đại. ^^. mong chị sẽ có những bài viết hay hơn nữa ạ!

  20. “người phụ nữ tuyệt vời nhất là khi cô ta đang… không hoàn hảo, đang không thỏa mãn với đời sống, muốn mọi thứ phải tích cực hơn”
    Em thích câu này của chị. Trăng 14 bao giờ cũng đẹp hơn trăng 16. =D

  21. Vô tình lạc chân vào blog của chị Trang Hạ, đọc được bài “Xử lý khủng hoảng” và thấy thật ý nghĩa. Cho dù đây đó đều là những điều chúng ta ĐỀU BIẾT, nhưng mấy ai thực hiện được theo đúng nghĩa “vượt qua khủng hoảng” và tìm được giá trị đích thực của riêng mình?

    Em rất tâm đắc câu “Không hoàn hảo, nhưng tiến bộ” vì nó đúng lắm lắm, ít nhất với bản thân em. Chẳng vì thế em toàn lải nhải với bác sếp Đức là we’re no perfect but we keep growing everyday đấy thôi.

    Cảm ơn chị vì bài viết, và nói nhỏ thêm, bây giờ em mới biết chị là người dịch bài “người ăn mày thành đạt” đã tràn lan khắp nơi trên net ^^. Quả thật rất ý nghĩa!

    Chúc chị và gia đình một cuối tuần vui vẻ!

  22. mỗi lần đọc bài của chị, em chỉ muốn nói cám ơn chị! Chúc chị và gia đình một năm mới an lành, hạnh phúc!

  23. Đọc lại bài viết này khi đang rơi vào giai đoạn tồi tệ nhất. Tôi cảm thấy được an ủi rất nhiều. Những thứ ta tưởng là mất đi là những thứ ta chưa từng có mà thôi… Cha mẹ sinh ra ta, nuôi ta lớn, đâu phải là để cho kẻ khác chà đạp? Cảm ơn TH rất nhiều…

  24. Em cũng vừa gặp một khủng hoảng, nó làm em buồn và thậm chí là khóc rất nhiều. Em không tài nào làm việc và lang thang, tìm chị ” Trang Hạ” đọc giải khuầy, không ngờ đọc trúng bài này. Giờ đây em không còn suy nghĩ, không buồn phiền và thực sự em thấy rất thoải mái. Lúc trước, em cứ mãi chạy theo những suy nghĩ hoàn hảo, phải là một người không có điểm chê, nhưng giờ thì không cần thế, không có người nào là hoàn hảo, miễn sao em thấy thoải mái và không làm gì tội lỗi là được.

    Lúc còn là sinh viên, em thường tranh luận với các bạn cùng phòng về các tiêu chuẩn mà xã hội đặt ra cho phụ nữ: tại sao họ cứ mãi gắn cho người phụ nữ trách nhiệm giữ gìn hạnh phúc gia đình, tại sao gọi là góp gạo thổi cơm chung nhưng trăm dâu lại đổ đầu tằm, cái gì cũng là phụ nữ, là phụ nữ phải thế này, thế kia …. cũng như chị đã nói ” làm cho phụ nữ thay đổi để phục vụ các nhu cầu của một phụ nữ thỏa mãn với đời sống” . Cho đến bây giờ, thường xuyên đọc các bài viết của chị em mới hiểu.

    Em cảm ơn chị nhiều lắm, chúc chị luôn vui và mãi là ” người đàn bà đích thực ”🙂

  25. Em chưa bao giờ trải qua một khó khăn thực sự nào, kể từ khi em thực sự biết nghĩ, vì em thấy rõ rừng chẳng có vấn đề gì là vấn đề cả. Cảm ơn bài viết của chị, em như đang đọc lại suy nghĩ của chính mình vậy.

  26. “Nếu sự hận thù hoặc cơn sụp đổ làm bạn hoa mắt, hãy nghĩ rằng bạn luôn có cơ hội sống khác, bạn luôn có những lựa chọn tử tế hơn. Đừng làm nô lệ cho những sai lầm trong quá khứ.” Lời chị nói quá đúng
    Em đã gặp một trong số những khủng hoảng mà chị Trang Hạ đã đề cập, cũng trải qua những day dứt, ân hận, sợ hãi, mất niềm tin, và cứ để cho những suy nghĩ về quá khứ ngập đầu mình. Việc này kéo dài 3 tháng rồi và trong thời gian đó em cũng cố vật lộn tu luyện để tìm cho mình một cơ hội sống khác chứ không thể để nó kéo dài mãi được, không thể để cho cái công bố mẹ cho em ăn học tử tế trôi sông trôi biển được.
    Nói chung, đến bây giờ em vẫn chưa thể giải phóng khỏi quá khứ nên phải tìm đọc bài của chị. Tuy nhiên sự vật lộn của em cùng với bài viết của chị sắp đưa em ra khỏi kiếp nô lệ rồi.
    Làm nô lệ của quá khứ mới vài tháng mà đã điên cả đầu rồi huống chi là cả năm cả đời, cho nên, “Đừng làm nô lệ cho những sai lầm trong quá khứ” là quá sáng suốt

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s