Trang Hạ

Đàn bà đích thực

Tiêu tiền cũng phải học

Tiêu tiền cũng phải học:

Cò kè, bớt một thêm… ba bốn năm

Tôi thường quen không mặc cả. Mua sắm mà không mặc cả, chắc chắn không phải… người Việt Nam rồi. Vì nói thách, làm giá từ lâu đã trở thành văn hóa từ chợ tới cửa hàng, dịch vụ, phí…

Thế nhưng tôi không mặc cả, từ đồng quà tấm bánh mớ rau cho tới mua xe máy, tủ lạnh. Ngược lại, tôi thường cho thêm tiền người bán, người nhận.

Tôi nghĩ ta mặc cả để rẻ được vài đồng, ta đã mất đi bao nhiêu giá trị khác tốt đẹp hơn. Ta mất thời gian, ta mất thái độ và cảm xúc, đôi khi, người bán thực phẩm còn cân cho ta một trọng lượng “khác” nhẹ cân hơn nhiều so với khi ta mua giá họ đề nghị. Rồi đâu cũng vào đó.

Và một gia đình thông thường sẽ mua sắm ở chợ với những thứ lặt vặt nhiều hơn là đi trung tâm thương mại lớn mua những thứ đắt tiền có niêm yết giá. Hàng ngày đi chợ, thói quen mặc cả sẽ tiêu tốn của ta không ít thời gian và sự khó chịu của bản thân – khi bị mua đắt cũng như những lườm nguýt chả mấy thân thiện của bà bán hàng – khi phải bán giá thấp.

Nếu tính bằng tiền còn lại trong ví, tôi chẳng phải bà nội trợ đảm. Nhưng tôi thường tính mọi cảm xúc và thời gian vào tất thảy mọi chi phí đời sống của tôi, chứ không phải chỉ tiền. Nếu thế thì lại lãi được những buổi chiều nhẹ nhõm, những mỉm cười của khách quen và cửa hàng quen giá, xây dựng được mối quan hệ thân thiện với những người ngày nào ta cũng phải gặp mặt ở… chợ.

Câu cửa miệng của tôi luôn là: “Tính cho chị đúng giá đi em!” hoặc “Tôi cần mua chừng này tiền…” rồi để một khoảng tự do cho người bán tự lựa chọn. Và từ đó họ có thêm một khách hàng dễ tính, hoặc nếu thấy giá đắt – hàng dở, họ cũng mất luôn khách tôi từ hôm đó, mất cho hàng bán ngay kế bên. Tôi không đưa ra giá áng chừng, tôi thường chấp nhận giá người bán thấy là phù hợp (cho họ) hoặc chuyển sang cửa hàng khác ngay lập tức. Mẹo ấy khiến tôi có mấy lợi ích nhãn tiền.

1 – Tôi không cần trở thành khách hàng trung thành, các cửa hàng tự động trung thành với tôi. Đúng quá rồi, tôi mang lại lợi nhuận lâu dài cho họ, là một khách hàng dễ thỏa thuận và đồng cảm. Những người bán hàng ngày nay đã có đầu óc tính toán hơn rất nhiều so với thời đại “hàng tôm hàng cá chộp giật” nhiều chục năm về trước. Thậm chí, họ luôn ưu đãi giá đặc biệt và thứ tốt đẹp nhất hòng mong tôi… mua mở hàng cho họ đầu tháng, buổi sáng đầu ngày, thậm chí… đầu buổi chiều, và mê tín rằng, những khách hàng tiếp sau cũng luôn được dễ chịu như vậy.

Tôi chỉ đi chợ nửa tháng, đã bắt đầu có những bà nội trợ đòi được người bán đối xử y như… tôi. Dù họ đã đi chợ cả năm trời ở đây, họ đáng lẽ phải có những mối quan hệ tốt hơn với người bán mới phải.

Chúng ta sợ những người bán đanh đá, tính toán lợi mình thiệt người. Thực chất, chính người bán mới sợ những khách hàng như thế hơn.

2 – Tôi không mặc cả không có nghĩa là tôi không biết giá trị của mọi thứ. Đó chỉ là cách xử thế của cá nhân. Nhưng dần dần, cách ứng xử dứt khoát, không chấp nhận mặc cả, càng không chấp nhận kiểu “bỏ đi còn gọi lại bán” v.v… khiến nhiều người bán đã thay đổi cách bán và thái độ của họ, ít nhất, khi gặp tôi mua. Điều ấy chẳng lẽ không nói lên gì sao?

Chúng ta có những cách tốt hơn để mặc cả với thế giới này, trong đó có bán mua, có trao tặng, có thiệt có lời. Những điều ấy là một thông điệp rõ ràng mà ta bộc lộ bằng hành vi. Đâu cần phải cò kè rẻ hơn một nghìn thịt, năm trăm rau, một triệu xe máy thì mới là người sành sỏi?

Một cách khác, tôi nghĩ, ăn được của người một ngàn đồng chi bằng ta tiết kiệm chi tiêu, không phung phí thức ăn trong tủ lạnh, mua sắm hợp lý, thì tiết kiệm còn hơn một ngàn đồng mặc cả được. Và thời gian dư ra, tâm trạng vui vẻ, khiến bà nội trợ là tôi không bao giờ cảm thấy, ta đang ở trong một cuộc chiến tranh với tập đoàn các ông bà chủ cửa hàng, các bà bán rau v.v… mà trong cuộc chiến đó, ta nhất định phải thắng họ.

Khi đi taxi hay xe ôm, khi trả tiền phí dịch vụ giặt là, khách sạn, nhớ để lại vài đồng thừa cho người ta. Ta chẳng giàu lên bằng vài đồng, vài nghìn, vài chục nghìn ấy, nhưng nó đáng để trả nếu chúng ta đều cảm thấy hài lòng về nhau. Hơn nữa, đó là sự thân thiện duy nhất trên đời này mà chúng ta mua được bằng ít tiền.

Và đôi khi cũng mua những rau đầu đường xó chợ, những hàng hạ giá rao cả ngày ngoài đường. Mua đi cho cụ già đắt hàng, cho người nhà quê chóng về với con cái. Mua hoa dập vài cánh cho người bán được về sớm trưa khỏi nắng, mua vài thứ nhà đã sẵn nhưng người bán ngồi mãi chẳng ai thèm ngó. Sự trắc ẩn có thể khiến ta tiêu thêm chút ngoài dự định nhưng nó chẳng làm ta nghèo đi đâu. Không hiểu sao mỗi khi mua không mặc cả ấy, tôi luôn nghĩ tới hình ảnh người mẹ nghèo khổ của tôi ngày xưa ngồi bán hàng rẻ tiền ở xó chợ.

Nhiều bạn bè tôi từ nhỏ tới giờ vẫn thích đi siêu thị hơn, bởi ở đó đã niêm yết giá sẵn, khỏi mặc cả (bỏ qua vấn đề chất lượng và nguồn gốc hàng hóa, bởi thực tế mọi thứ đều có thể tìm thấy ở chợ hoặc hàng tạp hóa). Nhưng họ không phải là những người ghét mặc cả như tôi, họ càng không có ý định “boa” thêm cho tinh thần phục vụ sốt sắng của thu ngân hay cái máy lạnh rù rì trong siêu thị. Họ chỉ có một mục đích duy nhất, là vào siêu thị thì mua hàng không bị hớ, không bị nói thách.

Nhưng bạn biết không, có một cách khác để sống, đó là cách, đừng nghĩ rằng cả xã hội Việt Nam đều đang nhăm nhăm lừa tiền và kiếm chác từ mình!

Trang Hạ

(Chuyên mục trên Lửa Ấm – 2011)

About these ads

Single Post Navigation

31 thoughts on “Tiêu tiền cũng phải học

  1. Single mom on said:

    Hay quá trời! Cám ơn chị. Hôm nay e học được thêm một cách đi chợ. Hì,,

  2. Fx on said:

    Từ nay em sẽ học cách để lại ít tiền boa khi mua hàng. ^^

  3. kim hye ra on said:

    Phản đối!. chị nói cũng có lý, nhưng là khi có tiền.
    Nếu sinh viên đi chợ, một ngày bớt được 2k thôi, thì cả tháng đã có 200k chi cho các việc khác cũng quan trọng. Đó là chưa kể bây giờ ai cũng cân thiếu, giá lại trên trời nữa. Chị thử cầm 50k đi chợ cho một ngày xem, đảm bảo chị sẽ thành “người Việt Nam” ngay ấy mà.

    • hì, bạn nói cũng phải nhưng muh trước khi nói giá cho mình ngta đã đẩy giá lên cao rùi chờ đến lúc bạn mặc cả xong, họ giảm xuống đúng bằng giá chung. Thía là mình tưởng mình được mua rẻ. Mẹ mình bán hàng ở chợ nhiều năm, mami nói: đi chợ con ko cần phải mặc cả, có giá chung hết cả rồi; người nào bán hàng lâu năm họ ko bao giờ nói giá trên trời đâu.

  4. Hihi..
    Mặc cả giá và mua bán thế nay chỉ còn thấy ở VN và những nước có chợ tự do vì những nước công nghiệp phát triển Châu âu những chợ và kiểu mua bán thế này không còn tồn tại nữa chỉ có hệ thống siêu thị hàng bán với giá được niên yết sẵn trên bao bì.
    Thảo nào người ta gọi bọn tây ngố hay Việt kiều rởm không có sai vì có ai ở đâu dạy và chúng đâu có cơ hội học thói bon chen và khôn vặt đâu.
    Chả trách.

  5. Ít tiền thì tằn tiện, nhiều tí thì thoải mái hơn, để sẵn quỹ chi tiêu lỡ có lố tay cũng không sao, kaka ^^! Bài viết đầy kinh nghiệm, thanks.

  6. He he, mình cũng hay bị mẹ chê mua hàng đắt và luôn được các chị bán hàng yêu, bí quyết thì y hệt như chị Trang Hạ, không hài lòng thì mua hàng bên cạnh, hị hị, toàn được chọn cho hàng ngon (cân thì chả biết đủ không vì chả bao giờ cân lại :) . Có hôm chồng nói: mẹ (chồng) toàn mua phải đồ không ngon (cái này không phải lỗi tại mẹ mà tại gặp người bán hàng không trung thực) còn vợ con chọn được toàn người bán hàng ngon (he he, chứ không phải vợ con biết chọn đồ ngon)

  7. Thật tuyệt vời!

  8. Tôi nhất trí quan điểm này, Tôi cũng muốn những người đi buôn bán sẽ kiếm được tiền bằng sức lao động của họ, và họ sẽ không lấy đắt đâu khi ta không mặc cả. Và tôi cũng luôn được các em bán hàng ưu tiên, gọi mời, đúng là dễ chịu hơn nhiều khi phải mặc cả. Cam ơn ban.

  9. Pingback: Tin thứ Bảy, 27-08-2011 « BA SÀM

  10. Pingback: Tin thứ Bảy, 27-08-2011 | Dahanhkhach's Blog

  11. Hong Nguyen on said:

    Em thik quan điểm sống của c ;)

  12. Pingback: Anhbasam Điểm Tin thứ Bảy, 27-08-2011 | bahaidao

  13. toi yeu tien on said:
  14. haimien on said:

    Một cách tư duy rất hay. Thank chị.

  15. Viêt Nga on said:

    chị à, bất cứ trong bài viết nào của chị em cũng tìm thấy lòng trắc ẩn, lòng tốt, sự trân trọng đối với vạn vật, với con người, những cảm xúc rất phụ nữ. Điều đó thật đáng trân trọng và thực sự làm e rất xúc động. Em rất cảm ơn chị! Mỗi khi thấy buồn, thấy mệt, thấy bị tổn thương mà đọc bài của chị thấy được khích lệ ghê gớm ấy ;)

    • Trí ngủ on said:

      Hoàn toàn chia sẻ ý kiến và tình cảm của Trang Hạ và của bạn!
      Được kô so đo, không tính toán, dù chỉ một chút trên đời chẳng phải cũng là hạnh phúc sao?
      Cảm ơn Trang Hạ!

  16. Bởi vậy mà “ấy” mới tự xưng là đàn bà….”Đàn bà đích thực”!!!Rất hay…

  17. người thực tế on said:

    tôi nói thật chứ nếu bây giời thu nhâp. 2 vợ chồng chị là 5 tr thì chị có mặc cả không cầm 5 chục đi mua thức ăn cho cả ngày với 4 miệng ăn ???

  18. Mai Bong on said:

    10.500 mua được 3 gói bột canh ở cửa hàng gần nhà khuyến mại thêm một nụ cười dễ chịu có thích hơn giá 10.000 nhưng mua ở rất xa kèm thêm khuôn mặt lạnh tanh của người bán hàng không hẹn ngày gặp lại ??

  19. Daqui on said:

    Mình rất thích đọc những gì Trang Hạ viết . Đặc biệt bài này , vì thấp thoáng thấy mình trong đó . Cảm ơn TH nhiều !

  20. Pingback: Tiêu tiền « matbien

  21. cuong nguyen on said:

    TH là nguời biết phải như thế nào để gọi là cuộc sống!!

  22. Dominique on said:

    Kẻ bán người mua đều thể hiện một nhân cách. Sự ứng xử có nhân cách phát xuất từ nền giáo dục (gia đính và nhà trường). Có mấy ai ứng xử tử tế, khôn ngoan như những gì ta đọc được từ tàn văn của Trang Hạ. Ngay tại đô thị lớn của ta, từ quán hàng đến các phiên chợ chẳng thiếu gì cung cách bán hàng bằng lời lẽ đối đáp chát chúa, cong cớn…
    Nếu có những đoản văn có nội dung rất đời thường như “Tiêu tiền cũng phải học” được đưa vào sách giáo khoa bậc Tiểu học, hy vọng thế hệ sau sẽ có cách ứng xử đẹp hơn.

  23. Em cũng kô biết mặc cả, và 99% là em nói câu “em/cháu kô biết mặc cả đâu, đừng nói thách với em/cháu” vì thế em rất hay bị mua hớ, hơn nữa em cũng kô được như chị, em kô mặc cả vì em kô bt giá. Với lại em sợ….hi tks chị

  24. Pingback: Tiêu tiền cũng phải học « Long Infinity Blog

  25. Tôi cũng thế. Dù mẹ chồng vẫn dạy: đi chợ người ta nhìn mặt đấy, phải dữ dằn một chút. Nhưng tôi đi chợ thì cứ cười hơn hớn, chẳng mặc cả, và đi rất nhanh. Trước khi đi biết mình mua cái gì, và đi về mà lòng vui vì còn biết thêm vài câu chuyện, vài mảnh đời ngoài chợ. Tôi cho rằng đi chợ thế mới là văn hóa.

  26. jaychou_02 on said:

    cũng nhiều ý kiến đồng ý,nhưng cũng có ý kiến trái chiều nhỉ! ^ ^ nhưng mình vẫn thông cảm cho trường hợp “ko đủ điều kiện kinh tế cho cái thứ gọi là thoải mái” nhưng theo mình thì như TH cũng hay mà,chúng ta sống thoải mái, thì mình tin sẽ có đc cơ hội thu nhập cao hơn thôi,thay vì tiết kiệm quá thì tai sao ko cố gắng kiếm nhiều tiền hơn để thoải mái 1 chút nhỉ?

  27. thu on said:

    Thực ra mỗi người có một quan điểm sống khác nhau, và quan điểm ấy được hình thành từ thực tế cuộc sống của mỗi người. Theo tôi, quan điểm của chị Trang Hạ cũng rất hay, cũng rất ý nghĩa. Tôi không phải là người hay trả giá nhưng không có nghĩa là dễ tính, tôi cũng giống chị ở 1 điểm đó là ít trả giá, nhưng nếu người ta 1 lần bán cho mình cái giá trên trời thì chắc chắn k có lần tiếp theo tôi mua ở đó và các bạn của tôi cũng không.
    Trong thời bão giá như hiện nay, quả thật cầm 50k đi chợ, mua đồ để chuẩn bị 1 bữa cơm xem ra cũng khó, đấy là chỉ cho 2 người. Nhưng quả thật, cứ đứng kỳ kèo 1 – 2k thì tôi thấy cũng không đáng lắm. Giờ bạn đi làm chậm vài phút là tắc đường, rồi vì tắc đường đi làm muộn, vì đi làm muộn sếp lại mặt nặng mày nhẹ. Rồi vì thế bạn thấy khó chịu, hoá ra cái giá của sự khó chịu của bạn lại rẻ vậy.
    Tôi không nêu lên một quan điểm nào cả từ ví dụ trên, nhưng mọi việc đều có nhân quả, ở đây thực ra cũng chẳng sâu xa gì, nó là những sự việc ngay trước mắt chúng ta, có khi chúng ta không quan tâm, cũng có thể là vô tâm. Nhưng hậu quả cũng thật khó lường.

  28. hic mình là đàn ông nên muốn học cách trả giá khi đi chợ cũng khó, nhất là đang đi với bạn gái chả nhẽ kì kèo vài ngàn đồng thì chả hiểu cô ấy sẽ nghĩ như thế nào nữa

  29. My Pham on said:

    Em cũng chỉ nghĩ là mỗi người mỗi nghề, cũng nên tạo điều kiện cho mỗi người kiếm 1 chút, thoải mái, chứ ai cũng căn ke quá thì mệt mỏi con người với nhau quá!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 347 132 other followers

%d bloggers like this: