Làm mẹ ba con, hạnh phúc không tự đến

Chỉ hai năm nay, tôi có tới gần một tá bạn gái, người quen lứa tuổi 7X báo tin họ trở thành… mẹ ba con! Họ đều là những người có chút tiếng tăm trong xã hội, có tiền, có địa vị, tài hoa và học vấn, bỗng dưng vào lúc tuổi ba mươi tiến dần tới bốn mươi, lại thèm… làm mẹ thêm một lần nữa. Mà họ đều không phải những người “nhẹ dạ” lỡ nghe đàn ông xui dại, càng không phải những người làm mẹ dễ dãi nuôi con theo kiểu “trời sinh voi sinh cỏ”. Sinh con thứ ba bao nhiêu gánh nặng, mà với phụ nữ đô thị, sự nghiệp với thú vui chiếm không ít thời gian, thời gian đâu làm mẹ để yêu cho đủ ba đứa nhóc?

Rồi đến lúc chính bản thân tôi cũng quyết định mang bầu bé thứ ba, đúng vào thời điểm khó khăn nhất của cuộc sống: Chuyển tới một thành phố mới, bắt đầu một sự nghiệp mới, kiếm một ngôi nhà mới và sinh một đứa con mới, tất cả chỉ trong thời gian hơn nửa năm!  Đó là những việc mà người khác có khi muốn làm được sẽ phải mất cả đời.

Và một bà mẹ vốn chỉ định sinh một đứa con duy nhất như tôi, rốt cuộc chớp nhoáng trở thành mẹ của ba đứa con thơ. Sức mạnh nào khiến một phụ nữ sống giữa bão giá và cuộc sống nhiều đòi hỏi vật chất của thế kỷ hai mốt, có đủ can đảm trở thành… mẹ ba con?

 

Từ chuyện 8X ba con đến chuyện 6X chửa nốt!

Tuần trước, cô gái 8X đến giúp việc nhà tôi mới được hơn tháng, bỗng hoảng hốt thông báo: “Chị ơi, em đã mang bầu!”.

Mới ngoài đôi mươi, cô đã là mẹ của hai con nhỏ. Đứa thứ ba mới hoài thai, nằm ngoài dự tính của cô, và của tất cả mọi người, kể cả chồng cô. Chồng cô làm ầm lên, rằng sao mới cho vợ lên thành phố đi làm mấy tuần mà đã… mang bầu là sao nhỉ! Và ông chồng hăm dọa: “Về đây rồi mày biết tay tao!”

Cô gái 8X không định phá thai, bởi làm thế, tình ngay lý gian, người ở quê ác mồm lắm, sẽ thị phi suốt đời cô, nói cô ra thành phố làm cái nghề gì mà… chửa! Mà sinh con ra để chứng minh là con mình đàng hoàng, thì cắm mặt vào con cái cơm nước, cô coi như không còn cơ hội nào khác đi ra khỏi lũy tre làng, cũng chả kiếm đủ tiền để nuôi gia đình. Cô nói, kể cả chồng có xin lỗi vì lỡ lời, hay làm găng lên hai vợ chồng bỏ nhau, cô cũng quyết giữ lấy đứa bé để sinh nó ra, cho chồng và họ hàng làng xóm phải chống mắt lên xem nó giống ai! Đứa bé giờ không phải là đứa bé nữa, nó đã là danh dự của cô!

Tôi gói ghém đồ đạc cho cô gái về quê, đường xa cả trăm cây số, lòng thắt lại. Tôi không hỏi cô ai là bố đứa bé (tôi càng không hỏi chồng tôi, ai là bố đứa bé?), dù ngay cả chồng cô cũng hoài nghi điều đó. Vì tôi tin đứa bé là con của chính vợ chồng cô, hơn thế nữa, dù cuộc đời này xếp đặt thế nào, thì tôi nghĩ đứa bé vẫn luôn luôn là con của chính cô mà thôi. Tuy nhiên, tôi vẫn bảo người thiếu phụ đáng thương: “Hãy nghĩ kỹ trước khi làm mẹ thêm một lần nữa!”.

Bởi, cô sẽ thành bà mẹ ba con thụ động, ngoài dự định cuộc đời. Ai biết được liệu đứa bé sẽ hủy hoại đời cô? Trên thực tế, nó đã hủy hoại đời cô ngay từ bây giờ, khi cô rắp tâm dùng nó làm vũ khí chống lại xã hội cổ hủ lắm điều tiếng ở nhà quê.

Hàng xóm trong ngõ nhà tôi vừa chào đón thêm một bé gái mới chào đời. Bé là con thứ ba. Nhưng mẹ của bé lại không phải là bà mẹ ba con. Vì bà mẹ 6X ba con ấy ngay từ lúc rời bệnh viện ôm đứa trẻ sơ sinh về nhà, đã lên kế hoạch để trong tương lai trở thành bà mẹ bốn con. Lý do: Ông chồng cúng bái xem bói suốt ngày, rất mê tín và gia trưởng. Họ có ba con gái, nên sẽ đẻ thêm lần thứ tư để kiếm con trai nối dõi!

Ông hàng xóm của tôi cho rằng, vợ ngoài bốn mươi vẫn chửa đẻ tốt. Và bà hàng xóm cũng nghĩ rằng, đẻ con cho chồng thì có gì mà phải xấu hổ, nhất là khi, nếu không đẻ được thằng cu, bốn mẹ con chị sẽ ra đường.

Bà mẹ chồng nhà hàng xóm lại luôn miệng xúi rằng, ngày xưa chúng tôi khổ sở thế mà còn nuôi được bốn năm đứa, giờ các chị sướng rồi, chả có lý do gì mà thoái thác việc làm mẹ! Nào là thuê Osin để trốn nghĩa vụ làm dâu, cho đến việc lấy cớ lương ít, con cái khổ. Ngày xưa tôi mà không đẻ cố thì giờ lấy đâu ra chồng cho chị ôm ấp?

Những áp lực vô hình và hữu hình ấy, đã khiến nhiều người phụ nữ bất đắc dĩ trở thành mẹ ba con. Mà trong số đó, có rất nhiều người sinh con thứ ba chỉ để tìm kiếm đứa con trai, cho vui lòng chồng. Thật thế, hồi tôi mang bầu bé thứ ba, các bác sĩ khám thai ở Hà Nội hay ở TP.HCM đều thắc mắc, tại sao tôi đã có đủ nếp đủ tẻ vẫn sinh con thứ ba? Theo các bác sĩ cho biết, họ gặp tới 90% sản phụ sinh con thứ ba chỉ vì tìm kiếm con trai. 10% còn lại là đã có hai con trai, muốn sinh thêm bé gái, hoặc hiếm hoi là những người “vỡ kế hoạch” trót mang thai ngoài ý muốn.

Hóa ra, nếu sự thật như thế, thì có bao nhiêu bà mẹ ba con đã thực sự sinh con vì sự khao khát của chính bản thân mình và cuộc sống hạnh phúc của chính đứa con ấy? Bao nhiêu người không bị áp lực giới tính, không phải là một cuộc chạy đua tìm kiếm giới tính thai nhi, hoặc không… bỗng dưng phát hiện mang bầu?

Tôi cũng là mẹ ba con, nhưng tôi tin rằng, làm mẹ ba con không đơn giản chỉ là mang thai thêm một lần nữa, hay mỗi bữa cơm từ sau mâm bát sẽ thêm một suất ăn, hay có đủ lương nuôi con ăn học không! Mà vấn đề là, bạn có đủ tư cách để làm mẹ ba con hay không?

Như người thiếu phụ 8X sắp ba con kia, cô ấy còn không thể bảo vệ chính bản thân mình, thì liệu mang được gì cho đứa con trong tương lai? Người chồng và xã hội nhỏ bé nơi làng quê ấy có thể giày xéo sỉ nhục được cô, chỉ vì chính cô đã cho họ cơ hội để làm việc đó! Khi cô không đủ dũng cảm bỏ chồng bỏ quê để đi tới một cuộc sống có thể mang cho chính mình và hai đứa con cuộc sống tốt hơn, thì chắc gì cô mang được cái gì tốt đẹp hơn cho đứa con thứ ba? Và, tất cả mọi đứa bé bất đắc dĩ được sinh ra sẽ không bao giờ mang lại cho mẹ nó một cuộc sống tốt đẹp hơn. Bởi đơn giản, “bất đắc dĩ” tức là người mẹ ấy chưa sẵn sàng làm mẹ (hoặc chưa chuẩn bị để làm mẹ một lần nữa).

Và một điều quan trọng hơn hết, đó là, người mẹ sinh con ra không phải để yêu thương nó, cho nó hạnh phúc, mà sinh ra để đạt một mục đích nào đó, là có lỗi. Như sinh con ra để nó chứng minh giá trị của người mẹ, hay sinh con ra để hy vọng nó sẽ là con trai, khác gì người mẹ đang ăn bám vào giới tính của đứa con ấy?

Một ngày, người hàng xóm nhìn thấy tôi dắt lũ trẻ nhà tôi đi qua, chị cứ trầm trồ xoa đầu hai thằng con trai của tôi và nói:

– Mẹ mày thật sướng, mẹ mày đã có tận hai thằng cu! Còn bác thì vẫn phải phấn đấu!

Tôi hỏi:

– Thế nếu lần thứ tư sinh con là con gái, thì chị tính sao?

Chị hàng xóm trả lời:

– Thì đành phải chấp nhận, năm mẹ con cuốn gói ra khỏi cái nhà này!

Tôi nói dè dặt:

– Chị có nghĩ như thế là chị đang sống bám vào hy vọng đứa con trai của tương lai (mà thậm chí có thể sẽ không xuất hiện)? Sao chị không lo cuộc sống độc lập cho bốn mẹ con ngay từ bây giờ, khi mà bây giờ mẹ con chị đang đứng ở vị trí dự bị để anh ấy… thải ra khỏi cuộc sống của anh ấy? Đằng nào chị chả phải tự nuôi chúng? Với phụ nữ mình thì con nào chả là con. Còn hơn là chị cứ nuôi cho anh ấy một hy vọng rằng, tương lai chị sẽ đẻ nữa!

Chị hàng xóm giận dữ:

– Những người có nếp có tẻ, nói thế nào chả được!

Hóa ra, rất nhiều người đàn ông có lỗi với đàn bà. Vì đã bắt họ sinh đứa con không phải vì tình yêu, mà vì tìm kiếm một cơ hội sống sót tiếp trong đời người đàn ông. Ở điểm này, có lẽ không phải chỉ là bi kịch của riêng những người mẹ ba con quanh ta.

 

Nhưng hạnh phúc sẽ đến với người xứng đáng làm mẹ ba con

Một ngày, tôi ngồi quán cà phê với ba bốn bà mẹ ba con. Mọi người đều than, con làm mình hạnh phúc bao nhiêu thì xã hội làm người mẹ ba con thấy khó sống bấy nhiêu.

Một chị nổi tiếng hoa khôi, tài giỏi và cũng… giỏi kiếm tiền thì cho biết, kể từ ngày chị mang bầu bé thứ ba đến giờ, ba năm qua chị đã chuyển qua năm cơ quan, từ nhà nước chuyển ra tư nhân, rồi từ vị trí quản lý trở thành nhân viên làm việc dự án độc lập. Đứa đầu đã đi du học nước ngoài, con thứ hai học trường quốc tế cả ngày, chị vừa làm việc ở nhà vừa ôm bé út, cuộc sống thỏa mãn cả vật chất lẫn tinh thần, không kêu ca vào đâu được nữa. Thế nhưng, chị vẫn nhớ mãi sự tổn thương khi bị cơ quan cũ sa thải. Chị nói:

– Chúng ta đều là những người có học, ở nước ngoài về có vị trí xã hội, có tài có tiền, thế mà chỉ vì muốn được làm mẹ thêm một lần nữa, bị bao nhiêu sức ép, trong khi chúng ta sẽ làm mẹ của của một bé được chăm sóc đầy đủ, cuộc sống tiện nghi, cho bé môi trường giáo dục tốt nhất của xã hội. Vậy đứa bé sinh ra trong nhà tôi sẽ nâng cao chất lượng dân số cho xã hội, bé có nhiều cơ hội để khỏe mạnh thành đạt hơn một đứa bé con thứ ba, tư, năm, sáu của một gia đình nghèo nơi vùng hẻo lánh không đủ ăn chứ đừng nói tới những chăm sóc khác.

Một chị bạn tôi 6X cũng vừa làm mẹ ba con được… vài ngày, vì đã xin một đứa bé bị bỏ rơi ở ngoài đường về nuôi. Chị đang hoàn tất thủ tục giấy tờ với địa phương để nhận nuôi con, chạy qua quán cà phê ngồi vội một lúc, chị nói:

– Tớ tình nguyện làm mẹ ba con, coi như từ giờ mình chỉ chạy xe máy bởi đã xác định rằng, tiền mua ô tô là để nuôi nó từ giờ đến khi nó lớn 18 tuổi. Hy sinh nhiều thứ nhưng có được một đứa con để yêu thương, xứng đáng chứ! Làm mẹ thật hạnh phúc, nhiều khi chỉ mong con cái mình sẽ… đừng lớn tiếp nữa, hãy cứ bé thơ trong vòng tay mình!

Tôi kể chuyện cô giúp việc nhà tôi sẽ sinh đứa con thứ ba trong nước mắt, và nói:

– Tớ thật may, tớ gặp một người đàn ông mà mình yên tâm chọn anh ấy làm bố của con mình. Cái điều làm cho tớ dũng cảm quyết định hy sinh nhan sắc và sự nghiệp để… làm mẹ chuyên trách, là cảm giác an toàn ở bên người đàn ông, và cảm giác hạnh phúc ngây ngất khi được làm mẹ, khi sẽ nuôi con bằng tất cả những gì tốt nhất ta có thể. Hạnh phúc cả khi con khóc và cười. Chứ không phải con cười mẹ khóc.

Và tôi nói thêm, chính vì lý do đó, tôi đã không hề thoáng qua ý nghĩ sẽ hỏi chồng rằng, con của cô giúp việc là con ai!

Bởi nếu một người đàn ông, có một giây phút nào đó, ta không thấy được cảm giác yêu thương và cảm giác an toàn mà họ mang lại, thì chắc chắn ta đã không sinh con tới lần thứ ba với họ.

Bạn tôi, người mẹ ba con sớm nhất đám bạn, giờ bé út đã vào lớp một, thì nói:

– Hồi tớ mới sinh bé, cũng phải khốn khổ bảo vệ con trước sự công kích của xã hội. Người thì bảo là mình “vỡ kế hoạch”, người thì cho rằng đứa thứ ba là của nợ không mong muốn, làm trì trệ xã hội, tăng dân số, tăng gánh nặng cho… họ! Nhưng phụ nữ, lại là phụ nữ thành đạt thì có khi cũng chỉ dám sinh đến đứa thứ ba là cùng. Trong khi mấy ông đàn ông, họ mà thành đạt thì có lẽ năm bảy con cũng chẳng ai biết. Có ông dương dương tự đắc mười mấy con, lên báo suốt đó thôi. Mấy ông ấy mới là nguy cơ của xã hội! Nên thực sự, đàn ông mới là những người… đẻ giỏi!

Thực ra, ba con hay con đầu lòng cũng không khác gì nhau, vì hạnh phúc chỉ đến nếu chúng ta thực sự yêu thương và hiểu giá trị của yêu thương. Và rồi, chính tình yêu ấy mang lại cho chúng ta sức mạnh.

22 Comments

  1. Hai thằng Tí sao mà yêu thế! Tí Gái nhà Trang Hạ lớn quá, lúc tớ chưa đọc blog tớ nhìn ảnh Tí gái tớ nghĩ Nhím là dì của 2 Tí trai!

  2. Chị viết luôn giùm cho em rồi đó nha! Em cũng mới sanh Mèo Nhí được mấy tháng đây …..Đúng là hnạh phúc không thể tự đến!!!

    Cám ơn chị!

  3. tôi thì nghĩ ở khía cạnh khác. Nước mình còn khá nghèo mà dân số đã là 80 triệu người. Nếu ai cũng sinh 3 con, thì gánh nặng tăng dân số lên xã hội là rất lớn.

  4. Em cũng rất thích cảm giác được làm mẹ lần nữa, em cũng hai con rồi (nếp tẻ đủ cả), cũng ước ao và thèm khát cảm giác ôm con, hôn con trong vòng tay. Chỉ là sợ mình không đủ tài chính để chăm lo cho các con thôi…
    Làm mẹ, yêu con, hôn con, nghe con cười khóc bi bô là điều tuyệt vời nhất chị nhỉ…
     

  5. ……là cảm giác an toàn ở bên người đàn ông, và cảm giác hạnh phúc ngây ngất khi được làm mẹ, khi sẽ nuôi con bằng tất cả những gì tốt nhất ta có thể. Hạnh phúc cả khi con khóc và cười. Chứ không phải con cười mẹ khóc. – chính là vì không tìm thấy được cảm giác này như chị – nên e sợ không dám sinh tiếp, mặc dù rất thích có thêm một em bé đứa.

  6. – Mẹ mày thật sướng, mẹ mày đã có tận hai thằng cu! Còn bác thì vẫn phải phấn đấu!

    Hay! Nhưng mà bác Tiến hết cơ hội phấn đấu rồi. Huhu….

  7. Cảm ơn chị, bài viết rất hay. Càng có động lực hơn nữa khi chuẩn bị chào đón đứa con thứ 3 ra đời!

  8. Tôi là người ủng hộ những bà mẹ dám sinh con thứ ba.Đó là những bà mẹ tuyệt vời về ba lẽ:
    -Có tinh thần trách nhiệm cao với con và với xã hội ( Dù cho vì vỡ kế hoạch mà không phá thai)
    -Có đức hy sinh tuyệt vời!
    -Vì vậy mới đúng là người có lòng nhân ái !
    Những người mẹ tuyệt vời như vậy sao lại không đẻ thêm cho xã hội những đứa trẻ mang di truyền tốt ,góp cho xã hội những người tốt,mà lại để cho kẻ ác sinh ra nhiều kia chứ ???

  9. Bác Tiến hãy tìm người bạn tốt mà “liên kết ” đi (nhớ phải công khai minh bạch, đừng có dối trá mà
    lại đẻ ra một tên dối trá thì vừa khổ bác vừa khổ xã hội )

  10. Chuyện về chị giúp việc 8X và chị hàng xóm thật tức muốn khóc, chẳng dám nghĩ về tương lai những đứa bé sắp sinh ra kia nữa. Nào chúng có được quyền lựa chọn?

  11. Bài viết rất hay, em đồng cảm với chị vì em cũng là mẹ ba con. Vất vả nhưng quả thật là hạnh phúc, nhìn con lớn lên mỗi ngày, nhìn chị em chúng ríu rít với nhau, yêu kinh khủng.

    Tuy nhiên, em thấy đoạn này:

    “người mẹ sinh con ra không phải để yêu thương nó, cho nó hạnh phúc, mà sinh ra để đạt một mục đích nào đó, là có lỗi. Như sinh con ra để nó chứng minh giá trị của người mẹ, hay sinh con ra để hy vọng nó sẽ là con trai, khác gì người mẹ đang ăn bám vào giới tính của đứa con ấy?”

    có vẻ hơi cực đoan chị ạ. Ý em là nhiều khi không thể phân định rạch ròi 1/1 giữa sinh con vì một mục đích nào đó (chứng minh giá trị, lựa chọn giới tính) với sinh con để yêu thương.Theo em. phần lớn phụ nữ sinh con là để yêu thương (và sẽ yêu thương chúng suốt đời) còn những mục đích khác có thể có cũng không làm thay đổi tình yêu thương của người mẹ đối với con. Còn các ông bố thì có thể khác nhé! Hì hì..

    PS Em hâm mộ chị từ thời Hoa Học Trò, cũng hay vào đọc Blog nhưng hôm nay mới comment. Em thấy chị khác rất nhiều so với thời Hoa Học Trò, tự tin và hạnh phúc hơn nhiều, phải không chị?

  12. Chào bạn Trang Hạ
    Tôi xin gọi bạn là bạn vì tôi bằng tuổi bạn (sinh năm 1975), cũng là một fan hâm mộ bạn nhất là truyện dịch Mẹ Điên. Tôi cũng thích những người phụ nữ như bạn, đọc lập, tài hoa và cũng rất đàn bà. Tôi cũng là một phụ nữ độc lập, có một chút học vị, được đi đây đó nhiều, cũng có một chút tài sản đủ để chăm lo cho hai đứa con được những điều kiện tốt nhất có thể nhưng tôi kém bạn một đứa con thứ ba.
    Tuy nhiên, khi đọc bài này, tôi có hơi một chút băn khoăn. Nếu xét về mặt nhân đạo, liệu những người phụ nữ tài giỏi họ cho rằng họ sinh đứa con thứ ba, họ có tài, có tiền thì việc sinh con của họ sẽ hơn khối những người phụ nữ quê mùa, thiếu thốn về vật chất….Và họ tự cổ súy rằng họ xứng đáng để sinh ba đứa con? Trong việc truyền giống, con người có giá trị như nhau. Những người phụ nữ kia, chẳng qua họ kém hiểu biết, không biết cách kiểm soát cuộc sống nên việc sinh con là một gánh nặng cho họ, chẳng phải tới đứa con thứ ba.
    Tôi cũng đã nhiều lần muốn sinh một đứa con thứ ba….có lẽ cũng giống như bạn. Việc chúng ta khao khát có thêm con đó là quyền và hoàn cảnh của mỗi người, cũng giống như nhiều người chọn cách làm một bà mẹ đơn thân. Thế nhưng đó sẽ là một vấn đề khác khi bạn là người của công chúng lên tiếng cổ suý và bênh vực cho việc này, giống như việc một cô ca sĩ nào đó có con mà không có chồng, nó sẽ là một vấn đề khác.
    Tôi đã suy nghĩ rất lâu để viết ra những suy nghĩ- tất nhiên chỉ là suy nghĩ cá nhân- mong rằng mình mãi luôn ngưỡng mộ bạn và không cò những cái băn khoăn như ngày hôm nay.
    Chúc bạn có thêm thành công và nhiều sáng tác hay hơn nữa để phục vụ người đọc.

    1. Bạn ơi, không phải mình bao biện đâu. Đó là một kết quả nghiên cứu về chất lượng dân số và chính sách di dân đó bạn ạ. Tất nhiên nghiên cứu đó không bao giờ được công bố tại Việt Nam.

      1. Thực tình, tôi cũng không hiểu cái chính sách di dân nó là như thế nào cả, người ta không công bố vì lý do gì, nhưng cả nghĩ, ngay những người phụ nữ nghèo, trình độ thấp, họ sinh con mà chắc là không dám nghĩ cái chuyện sinh con để chờ người khác thương hai, nuôi hộ, họ vẫn tự mình nuôi con đấy thôi. Còn một số người có điều kiện, họ nghĩ, họ sinh con thì họ nuôi, xã hội có nuôi đâu. Nhưng có lẽ để đơn giản tôi lấy một ví dụ nhé, nếu con bạn bước vào một trường ĐH, mỗi năm bạn sẽ đóng 100 đồng tiền học phí, thì nhà nước đã phải bỏ ra 100 hoặc hơn con số đó để trang trải cho việc xây dựng, lương GV và cả mộ đội ngũ quản lý cồng kềnh. Một số người nghèo, họ không đi học tức là bản thân họ đã thiệt thòi trong việc hưởng những trợ cấp đó. Đấy là tôi chưa nói, chưa chắc một đứa trẻ được sinh ra từ những người mẹ có trình độ, được chăm lo đầy đủ về vật chất lại trở thành một người giỏi giang hay một công nhân tốt hơn là những đứa trẻ có xuất thân từ những gia đình nghèo đông con. Tôi xuất thân từ một gia đình đông con, đói ăn phải di dân vào miền Nam nhưng lạy trời, tôi cũng có được một tấm bằng Ph.D không phải lấy ở VN mà lấy bằng mồ hôi nước mắt và cũng hãnh diện khi được tư bản họ trả lương cao hơn cả dân bản xứ. Dù thế nào, tôi cũng cảm thấy những lập luận của bạn trong bài này ác (đúng về mặt nhân đạo), không ổn (về mặt xã hội) và có một chút gì đó hơi ngạo nghễ của những người phụ nữ “cao” như bạn

  13. Con nít sinh ra bởi yêu thương…vậy thì khi còn Yêu 1 ai đó& người đó vẫn Thương mình…& có điều kiện để nuôi dạy con…tại sao lại không thể sinh con thứ 3 hay thứ 4…nhỉ?

  14. Tư duy lạ thật nhỉ
    Nước ngoài: Tuổi thơ của tôi rất khổ cực, giờ tôi muốn cho con tôi tất cả những gì trước đây tôi ko có được

    Nước ta: Tuổi thơ tôi rất khổ cực, giờ con tôi nó sướng thế mà chịu 1 tý đã kêu oai oái, trước kia tôi á, tôi phải……(nhiều chấm)

    Khỏi cần so sánh nước ngoài hay nước ta phát triển hơn, nhỉ🙂
    Tư duy ích kỷ so đo thấm vào máu rồi

  15. Minh khong dong y trong bai viet: ” tất cả mọi đứa bé bất đắc dĩ được sinh ra sẽ không bao giờ mang lại cho mẹ nó một cuộc sống tốt đẹp hơn”.
    Vo chong minh ‘vo ke hoach” nen sap toi se sinh be thu 3,. “Sinh con tiep nua sao?”. Khi sieu am be da duoc 9 tuan tuoi, minh da hoang mang va lo lang den mat an, mat ngu boi vi hai vo chong deu la Dang vien va da co hai co cong chua.Nhung ong ba xua thuong noi:”Con troi cho”, bay gio minh chi biet dua vao cau noi do ma tu an ui va tham cam on Ong troi da ban phuoc den cho vo chong minh them mot sinh linh be nho nua. Do la hanh phuc, hanh phuc vi be con da den voi minh mot cach tu nhien, mac du minh da ke hoach, dung bien phap tranh thai kha ki.La vien chuc, la mot DV guong mau, minh biet phia truoc con duong su nghiep se chong chenh, trac tro. Cong suc phan dau bao nam gay dung da sup do. Xong minh khong the vi the ma tu bo con ngay tu khi biet be da hinh thanh. Cung se khong bao gio nghi rang be chinh la su can tro cong danh su nghiep. Chinh tinh yeu con se cho minh mot cuoc song tot dep, chac chan mot cuoc song tot dep va nhieu y nghia hon bao gio het vi minh rat yeu con.

  16. Mình cũng vừa phát hiện ra có thêm tập ba nằm ngoài kế hoạch của 2 vợ chồng. Ban đầu mình khóc và lo lắng khi biết tin này. Mình không biết có nuôi nỗi 3 nhóc không trong khi vợ chồng làm thu nhập cũng vừa đủ xoay sở thôi chứ không dư giả gì. Rồi mình lại suy nghĩ dại dột hay là bỏ con. Nghĩ đến điều đó mình khóc càng nhiều hơn. Chẳng lẽ vì sự ích kỉ, sợ 2 đứa lớn không được chăm sóc tốt, sợ vợ chồng sẽ cực khổ hơn mà mình phải hy sinh một sinh linh bé bỏng mới được 6 tuần tuổi sao? Bỏ con mình sẽ bị dày vò đau khổ suốt đời, con giữ con thì mình cực vài ba năm rồi cũng hết. Chịu nghe người đời bàn tán một chút mà mình không cảm thấy cắn rứt lương tâm. Vợ chồng mình quyết định nuôi con. Khi đi đến quyết định này tự dưng mình thấy tâm hồn nhẹ nhàng hẳn đi. Mình khuyên các mẹ nào đã lỡ mang thai lần thứ ba thì nên suy nghĩ kỹ đừng bỏ con vì nó không có tội tình gì cả. Biết đâu nó là một món quà mà Chúa đã ban cho. Và biết đâu con lại là một thiên tài của tương lai?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s