Trang Hạ

Đàn bà đích thực

Bạn đang yêu hay đang bố thí tình yêu? (phần 2) 05/04/2013

Filed under: tản văn,Trang Hạ — trangha @ 14:55

2. Có những thứ tình yêu được gọi là lòng thương hại:

Nếu cô gái không nhận lời, có thể chàng trai sẽ buông thả bản thân, đắm chìm trong rượu, bỏ bê học hành, nổi nóng đánh nhau ngoài đường, bỏ nhà ra đi, chán đời.

Nếu cô gái không làm lành, người yêu cô sẽ đứng suốt đêm như cây cột điện, sẽ thức trắng không ngủ chờ hồi âm, sẽ xóa toàn bộ nick trên mạng và biến mất khỏi thế giới Internet, sẽ cắt tay chảy máu, sẽ tự châm thuốc lá đang cháy vào tay như kiểu hành xác.

Nếu cô gái không nhận lời cưới chàng, chàng sẽ từ đó khinh rẻ toàn bộ lũ đàn bà, sẽ vung tiền mua dâm liên tục, sẽ sỉ nhục gái điếm, sẽ có thói quen mỉa mai bôi nhọ mọi người phụ nữ (trừ mẹ mình và em gái mình!).

Tôi tin bạn đã từng gặp phải hoặc từng chứng kiến, quen biết hay nghe kể những chuyện như thế, vì nó đầy rẫy trong cuộc sống. Khổ nhục kế là một trong những thủ pháp của đàn ông và đàn bà khi muốn chiếm nhau. Mức độ ngày càng nặng nề dần.

Bạn có chắc rằng, mọi cô gái đều tỉnh táo để thoát ra khỏi được cái bẫy đó không? Tôi thì nghĩ là không. Chỉ bởi một lẽ đơn giản. Không bao giờ có một thằng cha căng chú kiết lạ hoắc nào đó chạy tới trước mặt bạn đòi yêu kiểu đó đâu. (Nếu có thật thế, bạn đã gọi 113 cảnh sát cơ động tới xử lý nó rồi! Đúng không?). Mà những đòi hỏi ấy đều đến từ những chàng trai mà bạn vốn đã rất có cảm tình, thậm chí là người yêu cũ, người yêu hiện tại, chồng v.v… Vì họ và bạn đã có một mối quan hệ tình cảm trên bình thường, họ mới dám mở mồm ra đặt điều kiện như thế! Và vì tình cảm đã có, nên khi bị uy hiếp tình cảm, bạn không hề cảm thấy sợ hãi. Bạn chỉ thấy thương anh ta, thấy ái ngại, thấy mình có lỗi, thấy mình phải có trách nhiệm với hành vi của anh ấy, thấy mình không được quyền tàn nhẫn với anh ấy!

Xin lỗi các bạn, tôi chỉ muốn nói một câu thôi, làm ơn hãy tránh xa những gã đàn ông đang làm mình làm mẩy! Họ là tai họa cho đời bạn đấy, nếu bạn rước họ vào!

Chắc độc giả sẽ hỏi rằng, làm gì có liên hệ, giữa một anh chàng than thở với bạn gái, anh phải chạy mười cây số mới tới được chỗ em! Và một anh chàng, đánh vợ chưa cưới trụy thai?

Tôi thì nói có, vấn đề chỉ là thời gian thôi! Và chính bạn đã cho phép họ dấn sâu vào đời mình, một người đàn ông mà ngay từ lúc tỏ tình đã không hề mang cho bạn cảm giác an toàn, chỉ mang cho bạn sự ái ngại, thương hại, áy náy, thấy phải có trách nhiệm!

Tình yêu đâu phải là lòng thương hại. Nhưng có quá nhiều chàng trai (cả các cô gái nữa) đã dùng cách tạo sự thương hại, hoặc sự sợ hãi để có được tình yêu. Ví dụ đơn giản, hãy nhìn những fan cuồng của các ca sĩ dùng khổ nhục kế, sự quỵ lụy đáng thương hại, sự cuồng nhiệt và quá khích mà xem. Cách họ ứng xử chính là phản chiếu cách mà họ yêu! Nếu hành vi méo mó, yêu họ có an toàn không?

Có lẽ chúng ta chỉ quan tâm rằng, trong những lời chàng nói, những việc chàng làm, có bộc lộ nhiều tình yêu hay không, tình yêu có chân thành không. Mà quên không để ý rằng, ngoài bộc lộ tình cảm ở thời điểm đó ra, nó cũng bộc lộ bản chất của người đàn ông ra nữa!

- Đó là người đàn ông tự cao tự đại: Anh ta cho rằng những gì anh ta làm thật là to tát, ghê gớm, vất vả, nhọc công, thật là đáng kể. Anh ta đã đứng suốt đêm ngoài cửa sổ, ắt bạn phải có nghĩa vụ thò cái cổ bạn ra cho anh ta gặp mặt. Anh ta đã phải nhọc lòng làm gì đó cho bạn, bạn cần phải đáp trả cho xứng đáng! Thật là hợp lý, coi trọng bản thân mình nên tự cho mình quyền đòi hỏi đền đáp từ người khác. Nên nếu thấy lúc đó có một chàng khác cũng đang nhọc công tán bạn, anh ta sẽ tìm mọi cách hạ thấp đối thủ. Trời ơi, theo bạn đàn ông tốt là người đàn ông khi bị cạnh tranh, sẽ tìm cách làm cho bản thân mình tốt đẹp lên, hay tìm cách dìm hàng hạ giá đối thủ?

- Đó là kẻ có khuynh hướng bạo lực: Không phải tất thảy những gì chàng làm đều cố tỏ ra mạnh mẽ, tốn sức, phí công, rất đàn ông tính? Dùng sức để yêu hẳn cũng là người dùng sức để tát!

- Kẻ làm mình thảm hại đi trong mắt bạn: Anh ấy sẽ tự tạo ra những thiệt thòi, tổn thất cho bản thân. Cho bạn biết rằng, bạn quan trọng làm sao, có bạn thì đời anh ấy lên tiên, thiếu bạn thì đời anh ấy là đống rác. Xin lỗi chứ, những người đàn ông như thế bản thân họ đã là một đống xà bần rồi. Chẳng phải vì thất tình mà anh ấy thi trượt đại học, nếu lúc trước bạn yêu anh ấy, anh ấy vẫn trượt đại học mà thôi, vì thi cử là nơi chứng tỏ năng lực chứ không phải cứ có bồ sẽ thi đỗ. Hai người cãi nhau nên anh ấy nổi nóng với khách hàng, chửi sếp, nhưng bản thân người yêu mà anh ấy còn cãi cọ được, thì khách hàng chẳng yêu thương gì, anh ấy làm sao mà không cãi nhau? Vậy vấn đề của anh ấy luôn là của anh ấy, tại sao luôn đổ mọi thất bại, nhược điểm của anh ta lên đầu bạn gái?

Rất ái ngại là, hôm nọ có một độc giả gửi thư hỏi tôi rằng, chị chuẩn bị cưới chồng thì anh chồng tương lai cho biết, phải hoãn đã vì quan hệ của anh ấy với vợ trước không dứt khoát được, con anh ấy chán chường bỏ học. Cứ như thể, chính cô gái kia mới là lý do để cho con anh ấy bỏ học không bằng! Bản thân anh ấy không tự thu xếp được các vấn đề khó khăn của bản thân, như quan hệ gia đình, chăm lo con cái, trách nhiệm đàn ông, giờ lại ngoặc thêm cô gái mới vào, bắt cô phải chịu trách nhiệm với những gì anh ấy đang gây ra, có bất công không?

Thế mà, cô gái ấy hoàn toàn không phát hiện ra rằng, quan hệ của mình bất ổn không phải là vì hoàn cảnh của anh, điều kiện của anh, mà là từ tính cách và bản chất của anh ấy! Cô ấy cứ tưởng rằng, giải quyết được vụ con anh ấy bỏ học là xong, là có thể cưới người đàn ông ấy làm chồng!

3. Bạn có thể mang thân thể mình ra làm quà từ thiện cho đàn ông không?

Tôi nghĩ là nếu bạn thích, thì cũng không sao, nhưng chắc chỉ làm thế được một lần trong đời. Vì bạn không có cơ hội thứ hai đâu!

Nếu bạn thương hại anh ấy mà yêu anh ấy, tự nhủ mình không thể tàn nhẫn, không thể làm ngơ quay đi, mình phải cứu vớt đời anh ấy. Thì sao không nghĩ rằng, tại sao bạn lại phải có nghĩa vụ cứu vớt đời anh ấy? Sự thương hại thường chỉ khiến chúng ta móc hầu bao ra, mang cho tiền, mang cho kẻ đáng thương những thứ vật chất hoặc quà cáp, thời gian chăm sóc v.v… Thế thân thể bạn có phải là một món quà từ thiện không? Sao bạn lại mang tình yêu và thân thể mình ra như thể món quà từ thiện cho người đàn ông đang quỳ dưới chân bạn cầu xin tình yêu? Một khi bạn mủi lòng trước anh ấy, bạn sẽ nhanh chóng biến thành nạn nhân của chính mình. Cái phụ nữ cần là một người đàn ông đàng hoàng đang đứng ngang hàng và nhìn vào mắt bạn, chứ không phải là người đàn ông đang quỳ xuống hoặc cho bạn thấy là anh ta rất đáng thương.

Nếu bạn sợ hãi và thấy mình phải có trách nhiệm với những thứ mà “nếu không có bạn, anh ấy sẽ không có”, thì một sự thật hiển nhiên là: Đó chỉ là viễn cảnh trong lời anh ấy nói mà thôi. Còn sự thật thế nào, ai kiểm chứng. Có bạn rồi, vẫn chẳng có phép lạ nào xảy ra trong đời anh ấy cả. Bởi đơn giản, nói thì dễ, chứ làm thì khó biết bao. Dọa dẫm thì dễ, chứ bản lĩnh trong đời thì mấy?

Và nếu bạn sợ hãi khi anh ấy bảo: “Em mà không yêu anh thì anh sẽ treo cổ tự tử!”. Thậm chí anh ta làm thật, thì phải hiểu rằng: Nếu bạn yêu người đàn ông có khuynh hướng sát thương và tự sát thương, có khả năng sau này bạn mới là người bị anh ta treo cổ dưới sợi dây ấy! Và nếu bạn tự buộc mình phải có trách nhiệm với một kẻ đầu óc có vấn đề, coi thường các giá trị sống, coi thường cả sự sống của bản thân, thì tôi có một lời khuyên chân thành:

Hãy mua bảo hiểm thân thể, bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm tinh thần, bảo hiểm y tế trước khi yêu anh ấy!

Trong tình yêu, chúng ta nói nhiều đến lãng mạn, nồng nàn. Nhưng cái giữ ta lâu bền nhất với tình yêu và người yêu, thực ra lại là cảm giác an toàn. Có được cảm giác an toàn, chúng ta mới nghĩ được đến tương lai, đến đường dài, đến một mái nhà.

Không phải vậy sao?

Trang H

2013

Ảnh
(ảnh minh họa: Pascal Campion)
http://vn.nang.yahoo.com/ph%E1%BA%A7n-2-b%E1%BA%A1n-%C4%91ang-y%C3%AAu-hay-%C4%91ang-b%E1%BB%91-195457876.html

 

Tình nhân online 16/03/2013

Filed under: tản văn — trangha @ 21:29

Có phải mỗi khi một tình yêu bắt đầu kết đôi hai trái tim cô đơn trên mạng, chúng ta đều nên vỗ tay hoan hô?

Mấy năm trước, về Việt Nam ăn Tết, có anh bạn mời tôi qua nhà ăn cơm và bảo, đến đây đi, vì có hai người đang chờ sẵn em ở đây để cảm ơn. Hóa ra hai bạn trẻ nhờ cùng comment trên một bài viết của Trang Hạ mà quen nhau, rồi dẫn nhau từ blog tôi ra đời để yêu đương nồng nàn.

(Ảnh minh họa)

Nếu cuộc đời luôn là một chuỗi những sự gặp gỡ đẹp đẽ và có hậu như thế, thì còn gì hạnh phúc bằng. Tôi nhớ có lần một độc giả gửi thư cho tôi nói, cảm ơn chị, vì chị đã khiến cho người yêu em cưới em làm vợ. Hóa ra họ yêu nhau đã lâu, cô gái đã ba mươi tới nơi, nhưng đám cưới có khi còn phải chờ gần một thập kỷ nữa may ra mới có thể…

Hai người làm việc ở hai thành phố khác nhau, yêu nhau nhớ nhung cũng chỉ ngày ngày ngồi online. Anh chàng kia không giàu, nhà hai mấy mét vuông, cưới về ở đâu. Bố mẹ già bị ung thư không biết nay sống mai còn ra sao, chạy vạy lo lắng cho bố mẹ và duy trì sự nghiệp đã đủ mệt mỏi. Lấy đâu ra thời gian và tiền bạc để cưới vợ, chỗ đâu mà ở, tiền đâu mà sinh con? Thu nhập thì vẫn chỉ có thế, cưới xong nếu thuê nhà ở riêng sẽ thêm một khoản chi phí nữa, mà biết tương lai các cụ thế nào?

Cô gái nhà có điều kiện, nhưng anh người yêu kiên quyết không nhờ một đồng tiền nào của nhà bạn gái, cũng không chịu ở rể vì vừa sợ hai nhà mang tiếng, lại bất tiện việc chăm sóc bố mẹ hàng ngày.

Năm ấy, cô gái đọc xong bài viết “Làm mẹ đơn thân – hạnh phúc không cần đám đông” của tôi thì suy nghĩ mất mấy ngày. Và gửi links cho người yêu đọc, cô nói: “Em đã quyết tâm rồi, em sẽ làm mẹ đơn thân. Khi nào anh sẵn sàng, anh hãy cưới em. Còn bây giờ, em đang ở lúc thuận lợi và mạnh khỏe nhất để sinh con, em muốn làm mẹ! Em sẽ lo liệu tất cả mọi việc mà không làm phiền đến anh.”

Bài viết của tôi khiến đôi người yêu ấy mất ngủ, tranh cãi, nói chuyện nhiều lần suốt nhiều ngày trời. Cuối cùng, vào một buổi tối, cô gái lên mạng báo tin:

“Người yêu em đã cầu hôn! Anh ấy nói, anh ấy không đành lòng để mọi vất vả một mình em gánh chịu, lại còn mang tiếng chửa hoang, con không cha nữa! Dù em vẫn ở nhà mẹ đẻ và sinh con, trở thành một single-mom theo kế hoạch em đã định, thì anh ấy cũng quyết tâm thêm vào dự định riêng của em một dự định của riêng anh ấy, đó là… đám cưới! Khó khăn mấy rồi yêu nhau thì cũng vượt được qua!”

Hình như trong lúc trò chuyện trên mạng, chúng ta đã nói được rất nhiều những lời thầm kín mà không sợ đỏ mặt. Chúng ta đã dễ dàng thương yêu một tâm hồn khác chỉ bởi không bị phân tán cảm xúc bởi những vụn vặt bề ngoài của một mối quan hệ. Chúng ta đủ thời gian suy nghĩ để bớt những câu lỡ lời, và đủ tự tin để nói về khát khao trong khi nếu gặp ở ngoài đời ta chỉ đủ tự tin để nói những lời xã giao.

Thế nên, có một cô gái hỏi tôi: “Em có nên tin vào tình online không?” Tôi đã trả lời là không! Tôi nói rằng, nếu em làm quen trên mạng, yêu một nick chat nào đó, thì cũng có thể yêu được, cưới họ được. Mỗi tội tình yêu online chỉ đơn giản là họ thay đổi trạng thái Relationships trên facebook của họ mà thôi. Và quen nhau trên mạng, yêu nhau trên mạng thì cũng cưới trên mạng luôn cho nó nhất quán, đẻ ra một đống nickname mới!

Còn nếu em muốn bắt đầu một mối quan hệ yêu đương trong đời thực, cưới một người chồng có thật bằng xương bằng thịt, thì chắc chắn phải dắt được anh chàng ấy từ trên mạng ra ngoài đời! Điều đặc biệt quan trọng của những mối tình online mà chúng ta thường không hề để ý là:

Vì quen online, các mối quan hệ ngoài đời của ta hoàn toàn không dính dáng gì tới các mối quan hệ quen biết của anh ấy! Ta có một vòng tròn quen biết riêng, bao gồm đồng nghiệp, bạn học cũ, người thân, hàng xóm, bạn cùng phố. Còn anh ấy cũng vậy. Và nếu ta biết rõ tất cả về anh ấy, ví dụ tên tuổi địa chỉ (anh ấy cho), sở thích, thói quen, tâm hồn, tình sử, mức lương, công ty gì, thậm chí biết cả màu quần lót của anh ấy nữa, nhưng ta lại hoàn toàn không quen biết bất kỳ người quen nào của anh ấy, thì có phải là một nguy cơ lớn của một mối quan hệ không?

Không quen biết là bởi anh ấy không dắt bạn về nhà bao giờ, chỉ hẹn bạn ở nhà nghỉ!

Không quen là bởi anh ấy chỉ dẫn bạn đi chơi với nhóm bạn bè online, cùng diễn đàn, cùng sở thích, nhưng đều là những người bạn trò chuyện thì rất thân, nhưng thực tế lại luôn là những người xa lạ với đời nhau!

Không quen biết là bởi anh ấy đã cố tình chặn những hướng đi, cuộc gặp có thể dẫn bạn tới những người quen biết anh ấy!

Vậy còn nấn ná với mối tình online ấy là vì điều gì nữa, nếu bạn thực sự mong muốn, mình không trở thành một bí mật, một người vô hình trong đời anh ấy?

Và, biết đâu, họ đối xử như thế, chỉ bởi, bạn cũng đã vô tình cư xử với họ đúng như thế, như thể, bạn có thể đổi họ bất cứ lúc nào, như đổi dòng Relationships trên facebook?

Trang Hạ

2013

 

http://www.dep.com.vn/Cookies-tra-chieu/Tinh-nhan-online/22473.dep

 

Lý lẽ tuổi 18 09/03/2013

Filed under: tản văn — trangha @ 21:24

Để chồng đừng gia trưởng, cách tốt nhất là đừng tự leo lên giường của một anh đàn ông gia trưởng.

(Ảnh minh họa)

Đã hai thập kỷ trôi qua, bỗng nhiên tôi gặp lại một người bạn năm đầu đại học trên Facebook. Bạn học cùng tôi hơn một năm rồi ra nước ngoài du học, từ đó không thấy tin tức gì của nhau. Nên chúng tôi hỏi han nhau khá nhiều về cuộc sống hiện tại, công việc và bạn bè cũ. Bỗng dưng, giữa câu chuyện trao đổi, bạn tôi ngạc nhiên hỏi:

- Sao ngày xưa cậu lại nói dối tớ?

Trời? Tôi đã nói dối bạn cùng lớp điều gì?

Bạn tôi bảo:

- Cậu đẻ mấy đứa con trai, thế mà ngày xưa ở lớp mình, cậu toàn bảo là, mẹ cậu đi xem bói ở một ông thầy rất giỏi rồi, nói số cậu sẽ chỉ đẻ toàn con gái! Hoặc thầy bói phán sai lè, hoặc cậu dối bạn bè!

Tôi bật cười trước màn hình, sực nhớ ra những ngày tháng ấy. Những ngày tháng chúng tôi mười tám tuổi, chúng tôi mới vào đại học, chúng tôi bắt đầu mơ ước đến tình yêu đầu tiên, để ý những chàng trai xung quanh, những chàng cũng mười tám đôi mươi đang cùng mòn đít quần trên ghế trường đại học.

Và đúng, hồi đó tôi đã nói dối tất cả bạn bè của tôi! Tôi không tin vào bất cứ ông thầy bói toán nào cả! Tôi không mê tín cũng không duy tâm. Nhưng vào tuổi mười tám, cái tôi nhìn thấy từ tình yêu và hôn nhân đều chỉ là những thứ tồi tệ.

Hàng xóm được vợ hỏng chồng. Người quen ép vợ đẻ mấy lần toàn con gái, nhà lúc nào cũng cãi chửi nhau vì thế. Bố tôi đi biền biệt chưa từng bao giờ giúp mẹ tôi việc nhà. Ông bảo vệ trường tiểu học đánh vợ như cơm bữa. Thầy giáo tôi coi vợ như kẻ thù. Ông anh họ tôi tới nhà mếu máo vì bị gái lừa hết sạch tiền. Mẹ tôi mười mùa đông chỉ có mỗi một đôi tất.

Tôi sợ tình yêu và hôn nhân hủy hoại tất cả những mơ ước cuộc đời tôi. Tôi sợ những người đàn ông gia trưởng, trọng nam khinh nữ, vô trách nhiệm với gia đình, coi thường phụ nữ, bạo hành. Nên, vào tuổi mười tám, thứ duy nhất ở trong đầu tôi, đó là: Làm thế nào để mình đừng yêu phải (hoặc cưới phải) những kiểu  đàn ông được liệt kê ở trên!

Mọi người xung quanh đều nói với ta rằng, hãy gắng trở thành một cô gái đảm đang, khéo léo, chu đáo, nấu ăn ngon, biết nịnh mẹ chồng, biết khéo léo dạy chồng, thì ta sẽ có được một người chồng tốt! Còn tôi thì ngược lại. Tôi không nghĩ rằng nghĩa vụ của đàn bà là phải đi tìm một người đàn ông tốt. Tôi chỉ mong tránh gặp những tay đàn ông xấu, thế thôi!

Để chồng đừng gia trưởng, cách tốt nhất là đừng tự leo lên giường của một anh đàn ông gia trưởng. Muốn chồng giúp việc nhà, tốt nhất đừng yêu và cưới một anh đàn ông chỉ biết vác mồm ra bàn ăn rồi ăn xong phủi đít quần đứng dậy. Muốn tương lai có một người chồng hiểu mình, tốt nhất hãy tìm cách hiểu chính mình đang cần gì trước đã! Không muốn bị nhà chồng ép đẻ con trai bằng mọi giá, thì ngay từ đầu đừng bao giờ tán thưởng những ưu việt tuyệt đối của đàn ông. Bởi vì, làm phụ nữ không tuyệt vời lắm sao? Tại sao chính phụ nữ lại nghĩ mình là người “thứ cấp”? Không muốn lấy phải một cô nàng đào mỏ, thì ngay từ đầu đừng đem tiền ra khoe! Sợ người chồng ham chơi, thì đừng để số điện thoại làm quen anh chàng ta gặp ở cửa vũ trường.

Và cái tôi cần là, ngay từ ban đầu, phải tránh cho xa mọi tay đàn ông lười biếng, gia trưởng, trọng nam khinh nữ. Thế nên tôi đã nói dối rất nhiều người, hầu như tất cả những người tôi từng quen ở năm 18 tuổi. Bạn tôi là một trong số những người đó, bạn còn nhớ đến tận bây giờ rằng, tôi rất hay tâm sự với mọi người rằng số tôi chỉ đẻ được con gái thôi!

Tức là, chỉ sau lần gặp đầu, những anh chàng khát khao người nối dõi, những anh đàn ông trọng nam khinh nữ đã tự nguyện loại tôi ra khỏi tầm ngắm. Tôi cũng loại được họ ra khỏi tầm giao tiếp thân mật.

Tôi đã quên tất thảy những chiêu thức “loại bỏ và chọn lọc” tính cách bạn trai của thời 18 tuổi, khi tôi gặp anh xã của tôi bây giờ. Nhưng giờ ngồi nghĩ lại, thấy sự ấu trĩ non nớt một cách bản năng của tuổi 18 không phải không có lý!

Nếu bạn giàu có, bạn rất sợ người ta yêu bạn vì tiền, thì ngay từ ban đầu, đừng mang tiền ra trêu ngươi người đời, đến nơi hẹn hò bằng siêu xe và đồ hàng hiệu một cây đầy hào nhoáng phô trương. Muốn tìm người yêu giản dị, chân thành thì cái đầu tiên là bản thân mình khi đó có giản dị chân thành không?

Nếu không muốn tìm một người bạn đời háo sắc, phù phiếm, hám gái, thì đừng đến lần hẹn đầu với cái áo hở nguyên bộ ngực và gợi cảm tuyệt đối như trên sàn diễn tạp kỹ. Bởi mặc lên sự gợi cảm bề ngoài rồi đòi hỏi người ta không được yêu rãnh ngực của bạn, chỉ được yêu thương nội tâm phong phú của bạn thôi, nghe ra có vẻ tréo ngoe thế nào!

Cần tìm một người chồng giỏi giang tài năng, chí thú gia đình, ít chơi bời bạn bè, không ham của lạ, thì có ra quán bar tìm suốt đêm này sang đêm khác cũng chẳng có. Vì căn bản là, ta đã dùng nhầm cách để tìm ra một người ta cần giữa biển người mênh mông.

Và quan trọng nhất là, nếu muốn tìm một người yêu say đắm, thì hãy tự hỏi bản thân xem, ta có điều gì tốt đẹp có thể khiến người ấy yêu say đắm. Hay ta cũng chỉ là một kẻ tầm thường như vạn kẻ khác, thậm chí, vừa tầm thường vừa đòi hỏi quá nhiều! Còn nếu ta đã có điều gì đó tốt đẹp trong tâm hồn và tính cách, ngại gì sẽ không gặp những người biết nhận ra và nâng niu ta!

Mới đó mà chớp mắt, tôi đã hai lần tuổi mười tám từ bao giờ rồi.

Trang Hạ

2013

http://www.dep.com.vn/Cookies-tra-chieu/Ly-le-tuoi-18/22227.dep

 

Bạn đang yêu hay đang bố thí tình yêu? (Phần 1) 08/03/2013

Filed under: tản văn — trangha @ 22:00

Phần 1: Bạn chọn đứng trên mũi tàu Titanic hay đứng trên ghế đẩu?

Khổ nỗi, chúng ta sẽ chọn đứng trên mũi tàu Titanic chứ không muốn đứng trên ghế đẩu!

Ngày thôi nôi con gái đầu lòng, tôi mời nhiều bạn bè cũ tới ăn cơm. Trong đám bạn cũ có người từ chối!

Tôi hỏi vì sao, bạn tôi nói, tớ không đủ can đảm đến nhìn thấy hạnh phúc của cậu, tớ vừa sẩy thai và vừa hủy đám cưới. Đau đớn nào hơn.

Thì ra anh người yêu ngay trước đám cưới đã đánh cô ấy đến trụy thai, đám cưới cũng hủy luôn. Kết cục này, chúng tôi đã nhìn thấy từ hai năm trước, nhưng khuyên thế nào bạn mình cũng không chịu tin rằng, đấy là một người đàn ông cục súc và bản tính Chí Phèo đã ăn vào trong máu.

Can những kẻ đang yêu say đắm, nói thật, khó hơn lấy vòi cứu hỏa dập tắt núi lửa.

1. Dấu hiệu bất an của những cuộc tình bỏng cháy:

Tôi đã quan sát bao nhiêu vui buồn sướng khổ của bạn bè và của người quen, để tự rút ra một kinh nghiệm trớ trêu rằng, một cuộc tình bỏng cháy chính là một cuộc tình bất ổn, yếu ớt và chóng lụi tàn nhất. Lý do rất đơn giản: Cuộc tình càng nồng cháy, là chỉ bởi nó phải vượt qua nhiều khó khăn, thị phi, khác biệt, thời gian chớp nhoáng, vượt suối trèo đèo, điều kiện ngặt nghèo v.v… thì mới đến được với nhau. Và, nghĩa là, cuộc tình chẳng có gì để bấu víu nữa, khi vượt qua những khó khăn và bỏng cháy đó, những ngày tiếp nối thật nhạt nhẽo.

Còn những cuộc tình giản dị đến từ những tương đồng nho nhỏ trong đời sống, thì hóa ra lại rất bền vững. Vì những thứ bình thường nhỏ nhặt mới chính là cuộc sống thật của mỗi chúng ta. Người Hoa có câu phương ngôn đại ý, mạch nước nhỏ chảy lâu, thác ào ào chóng cạn. Yêu nhau bằng những thứ rất vĩ đại, thì chẳng mấy chốc chán nhau vì những thứ nhỏ nhoi. Mà một cuộc đời từ lúc sinh ra cho đến lúc chết, chúng ta ngày nào cũng sống với những cơn cảm xúc vĩ đại hoành tráng được sao?

Hay tàn nhẫn hơn là một sự thật: Một nụ hôn bỏng cháy được lập lại vài nghìn lần, có bỏng cháy như lần đầu tiên hôn hay không? Hay chúng ta cứ phải diễn mãi vai kịch nồng nàn trong mắt nhau?

Nhưng vấn đề là, bạn sẽ chọn yêu một anh chàng mà cứ cuối tuần là buổi sáng chạy bộ cùng bạn, buổi trưa đi chợ với bạn, về luộc rau kho thịt ăn cơm cùng bạn, chiều đi mua sắm, cà phê hay xem phim với bạn, tối ngồi uống trà với bố bạn nói chuyện, tâm sự với người yêu thì chỉ rủ rỉ tiền này tiêu món gì, mai trồng cho em cái cây leo, thật tầm thường và chẳng có tí kỳ tích gì. Hay bạn sẽ chọn yêu một anh chàng trèo rào vào, quỳ dưới cửa sổ suốt đêm mưa, dâng bông hồng đầy gai hoặc có hẳn 999 đóa hồng nhé, hay chàng thuê người bắn pháo hoa dưới cửa sổ khi mời bạn đi quán cà phê, tỏ tình bằng trực thăng?

Tôi có anh bạn, ngày xưa đứng suốt đêm ngoài cổng nhà bạn gái, để ném đá lên mái ngói nhà người yêu, chó sủa suốt đêm và ông bố người yêu cầm súng săn chạy ra dọa, mày mà không đi, tao bắn đấy nhé! Anh bạn tôi ưỡn ngực nói, cháu mà không yêu được con gái bác, thì cháu thà chết còn hơn!

Tôi còn nhớ hồi tôi chưa biết bơi, có một anh chàng tỏ tình bằng cách uy hiếp, lừa bế bổng mình lên mang ra ngoài hàng rào ven bờ hồ rồi bảo: “Em có yêu anh không? Nếu em yêu anh, anh sẽ bế em vào. Nếu em bảo không, anh sẽ vứt em xuống Hồ Tây!”

Thường dễ gặp hơn sẽ là những tình huống các chàng dọa dẫm và làm ra vẻ đáng thương hại như sau:

- Nếu em không yêu anh, anh sẽ chết ngay ở đây cho em xem!

- Nếu em không yêu anh, anh sẽ sống cô đơn suốt đời, không yêu ai cả!

- Nếu anh không yêu được em, thì chẳng thằng nào yêu được em cả! (Hoặc em cũng đừng hòng yêu ai!)

- Nếu em không quay lại với anh, anh sẽ đi uống rượu suốt đêm nay, rồi say rượu đi ngoài đường không biết điều gì sẽ xảy ra! Nếu anh mà gặp tai nạn thì đó là tại em!

- Vì em giận anh, anh đã thi trượt đại học! (Hoặc không có tâm trạng nào làm việc, bị sếp mắng!)

- Bố mẹ anh đã từ mặt anh rồi, nhưng anh quyết yêu em, anh đã bỏ nhà đi rồi!

- Anh chạy bao nhiêu cây số mới đến được đây, em lại nói với anh như thế à?

- Em có biết anh phải nhịn ăn nhịn mặc mấy tháng mới mua cho em sợi dây chuyền này không, sao em lại dám từ chối nhận quà của anh? V.v…

Rất nhiều những tình huống mà người con gái bị uy hiếp nhưng chẳng hề nhận ra là mình đang bị uy hiếp. Bạn chỉ thấy, chàng trai đang cố chứng minh rằng, anh ấy yêu bạn, anh ấy vì bạn, anh ấy sẵn sàng hy sinh vì bạn, anh ấy làm tất cả miễn sao bạn gật đầu. Anh ấy có thể trèo đèo lội suối, nhưng nếu bạn không yêu anh ấy, hay cho anh ấy thứ anh muốn, anh ấy sẽ phải chịu những thiệt thòi đau khổ do bạn gây ra, bạn nỡ nhẫn tâm vậy sao?

Thường, những phút kịch tính trong tình yêu sẽ mở ra cho người con gái những bi kịch! Bởi, một sự thật hiển nhiên của đời sống:

Khi bạn lên đến đỉnh núi, bên cạnh cảm giác thăng hoa sung sướng, thì trước mặt bạn là một chặng đường xuống dốc không phanh!

Người yêu ôm bạn đứng trên một chiếc ghế đẩu, làm sao cuồng nhiệt được như khi anh ấy đỡ tay bạn đứng trên mũi tàu Titanic!

Khổ nỗi, chúng ta thường sẽ chọn đứng trên mũi tàu Titanic chứ không muốn đứng trên ghế đẩu! Chúng ta sẽ yêu anh chàng cuồng nhiệt chứ không yêu một anh tẻ nhạt tầm thường. Chúng ta tin rằng tình yêu vượt qua bao trắc trở mới là tình yêu đích thực, còn tình yêu theo kiểu học cùng trường, nhà cạnh nhau, đi làm thì lại cùng công ty, chẳng yêu nhau thì yêu ai v.v… là thứ tình yêu thiếu cao trào, là cái lốp xe dự bị mà ta đi tạm trong thời quá độ, khi nào gặp người tình nồng nàn, ta sẽ đổi người yêu!

Ta thường quên mất rằng, sự lãng mạn của ghế đẩu chỉ hơn sự lãng mạn của mũi tàu Titanic ở một điểm này thôi: Cảm giác an toàn!

Kết thúc cuộc tình nóng bỏng, anh bạn ném đá lên mái ngói nhà người yêu mà tôi kể, mười năm qua đã cưới tới người vợ thứ ba rồi, cứ vài năm lại đổi vợ, có vẻ như cua gái rất lẹ. Cô vợ đầu tiên nói, bỏ nhau, con thì tớ nuôi. Anh ấy đến cái mái nhà hồi đó cũng đâu có thèm đền cho nhà tớ!

Các bạn sẽ hỏi, vậy mười mấy năm trước, Trang Hạ đã trả lời sao khi bị ép… yêu! Tôi chẳng trả lời sao cả. Số tôi còn may, Hồ Tây nông choèn chứ không phải sông Hồng, nếu không, vụ ăn vạ tình khéo biến thành vụ bức tử.

Và số trời run rủi sao, ngay phút tỏ tình căng thẳng ấy, có bốn anh cảnh sát giao thông xuất hiện, đỗ xịch xe ngay đó và xuống bảo: “Chào anh, chúng tôi kiểm tra hành chính. Anh cho xem giấy tờ và đăng ký xe!”

Giời ạ!

Trang Hạ

2013

(đón xem phần 2 vào ngày mai: Bạn đang yêu hay đang bố thí tình yêu?)

 

http://vn.nang.yahoo.com/bạn-đang-yêu-hay-đang-bố-thí-tình-041619771.html

 

Độc thân kiêu hãnh 01/03/2013

Filed under: tản văn — trangha @ 21:34

Gần đây, những chương trình tôi trò chuyện với bạn nghe đài Bình Dương đều xoay quanh vấn đề tìm người yêu, làm sao cho khỏi ế? Tôi không biết những gì tôi chia sẻ có giúp được một cô nàng rụt rè nào đó thoát được cái vỏ ốc mặc cảm đơn độc không? Hay những cảm giác về sự mong manh của hạnh phúc sẽ càng làm cho họ hoảng hốt hơn, khi cô đơn đi giữa trời xuân nắng đẹp như thế này, mỗi cuối tuần vẫn rời nhà máy một mình về ôm gối trong căn gác trọ?

Sự kiêu hãnh của những cô nàng độc thân đủ lấp lánh để ngay cả những cô nàng đã yêu, đã cưới cũng phải thèm muốn. – Ảnh: Thinkstock

Chờ đợi tình yêu là một thứ vô vọng của tuổi thanh xuân. Chúng ta trải qua nó theo những cách khác nhau, chúng ta có điểm đến là tình yêu. Nhưng hành trình đi tới nó, ta nên rẽ trái hay rẽ phải? Ai biết tình yêu chờ ta sau góc phố nào?

Chuyện chờ đợi tình yêu khiến tôi nhớ đến một câu chuyện nhỏ, nó làm thay đổi gần như toàn bộ quan điểm sống của tôi. Đó là lần tôi hẹn gặp một người con trai. Chàng trai đến chỗ hẹn trước, gọi điện cho tôi, tôi nói rằng tôi đang bắt đầu đi xuống lầu, và chừng năm phút nữa, tôi sẽ đến chỗ hẹn. Thế nhưng khi tới đó, tôi chỉ nhìn thấy chiếc ô tô đỗ dưới tán cây mà không hề thấy người bạn đâu!

Một phút sau người bạn tôi chạy tới, mỉm cười, và nói anh đã thay giầy để tranh thủ chạy bộ vài vòng quanh cái sân bóng ngay cạnh đó. Chạy bộ tốt cho sức khỏe, anh vẫn chạy bộ hàng ngày. Và kể cả khi chỉ rảnh ra năm phút trống, thay bằng chờ đợi, anh dành thời gian để làm việc anh ưa thích!

Sau này, mỗi khi hẹn gặp, đi chơi, đi học, đi gặp đối tác hoặc đi họp, chúng tôi thường không quên xách theo bộ quần áo và đôi giày để tranh thủ chơi bóng rổ với nhau chừng nửa tiếng trước khi chia tay. Anh bạn tôi cũng nói rằng, đồng nghiệp và bạn gái của anh rất nhiều, nhưng chơi thể thao với anh chẳng mấy cô nàng.

Cho đến giờ đó vẫn là một trong những hình ảnh đẹp đẽ nhất mà tôi nhìn thấy từ một người đàn ông. Họ yêu hoạt động, họ không chờ đợi bất cứ thứ gì, mà họ biết tranh thủ thời gian để làm cho bản thân tốt đẹp hơn, khỏe hơn hoặc thú vị hơn. Từ đó, tôi cũng đã hoàn toàn bỏ thói quen chờ đợi một điều gì đó tới từ tương lai, và biết biến ngày hôm nay của mình trở nên bận rộn.

Một trong những thứ khiến bạn trở nên yếu đuối, đó là chuyện, bạn để ý quá nhiều đến xung quanh. Người có lứa đôi dập dìu trên phố quá nhiều khiến bạn bất an với sự lẻ loi của bản thân. Những vụ tỏ tình gây sốc trên mạng khiến bạn ước mong một lần. Những đám cưới xa hoa và ảnh cưới ngọt ngào khiến bạn thấy mình khiếm khuyết, không có người yêu dường như là lỗi của chính bạn, bạn đã thiếu một điều gì đó để được hạnh phúc!

Vì thế nên một trong những bí quyết khiến bạn trở nên kiêu hãnh, đó là hãy tự tin rằng, bản thân bạn rất ổn, rất xứng đáng để yêu và được yêu thương. Chỉ là hạnh phúc của bạn chậm chân hơn hạnh phúc của người khác vài tháng, vài năm mà thôi. Nhưng ta sẵn sàng trở nên tuyệt vời hơn trong thời gian đi tới hạnh phúc và yêu thương ấy. Bởi ta chẳng chờ đợi, mà ta luôn bận rộn, luôn có say mê, luôn có háo hức tìm kiếm. Ta quá bận rộn để không hề cảm thấy lẻ loi, và ta đủ say mê để không phải mượn lấy bờ vai ai sát bên thì mới thấy ấm áp.

Sự kiêu hãnh của những cô nàng độc thân đủ lấp lánh để ngay cả những cô nàng đã yêu, đã cưới cũng phải thèm muốn. Vấn đề là, bạn có biết cách tự tỏa sáng hay không!

Nếu bạn rất thích quán bar, nhưng rất sợ vào đó một mình, thì phải hiểu rằng, thực ra nỗi sợ ấy là vì, bạn không biết nhảy, bạn đỏ mặt ngay từ ngụm cocktail hay ly bia lạnh đầu tiên, bạn thiếu tự tin khi một mình đỗ xe trước cậu bảo vệ ngoài cửa. Có gì đâu, hãy bắt đầu bằng một lớp học sexy dance và rủ cả lớp vào quán bạn thích. Vào bar gọi bất cứ đồ uống nào bạn thấy tuyệt vời nhất, và có thể chỉ cần uống mùi hương và màu sắc cùng không gian thôi mà, ai bắt bạn sẽ phải dốc tận đáy một ly B52 đang cháy lửa xanh tím trước mặt! Hoặc, hãy chọn một chiếc taxi để dừng tận cửa quán bar! Và rất nhiều nàng đồng nghiệp, thực ra rất muốn được bạn rủ tới một nơi họ cũng (vì ái ngại, vì một mình) chưa từng bước chân tới.

Kiêu hãnh là lúc không đổ lỗi nỗi buồn của mình cho người khác. Không có hoàng tử, công chúa vẫn cứ là công chúa!

Nếu bạn đi qua một quán cà phê tuyệt đẹp và lãng mạn, có giàn hoa leo trên tường rất dễ thương, chỗ ngồi với góc nhìn ra mặt hồ ngọt ngào vô cùng, rồi nghĩ thầm: Bao giờ mình có người yêu sẽ dẫn nhau vào đây cầm tay, uống một ly cà phê lãng mạn chiều thứ 7, thì bạn nhầm rồi đấy! Cứ nghĩ thế thì bạn sẽ độc thân cho tới lúc cái quán đó đóng cửa và đổi chủ. Và bạn gặm nhấm sự chua chát của nỗi cô đơn không người yêu suốt thời gian đó!

Hãy mang theo cuốn sách bạn yêu thích, rồi chiều thứ Bảy nào tới cái quán xinh đẹp đó, ngồi chỗ bạn thích, gọi thứ đồ uống lãng mạn nhất, và nhâm nhi hạnh phúc của mình đi! Nếu chưa ai yêu bạn, không có nghĩa là bạn không có quyền yêu chính bản thân mình! Và dành cho bản thân mình điều ngọt ngào nhất trên đời!

Độc thân, còn cô đơn, không có nghĩa là không có quyền được sung sướng, ngọt ngào, lãng mạn. Chờ người khác yêu chi bằng hãy yêu lấy chính bản thân mình trước đã!

Trang Hạ

2013

http://vn.nang.yahoo.com/%C4%91%E1%BB%99c-th%C3%A2n-ki%C3%AAu-h%C3%A3nh-034152991.html

P/S: Tặng những cô nàng độc thân một bài hát mình yêu: “Đây chính là tuổi trẻ của chúng ta” của nữ ca sĩ TQ Cecilia Hàn Tuyết.

 

Nếu bạn muốn có người yêu ngay lập tức! (Phần 2) 06/02/2013

Filed under: tản văn — trangha @ 14:48

2. Hò hẹn tốc hành

Nếu bạn muốn khỏi ế, hãy nhanh chóng kiếm người yêu. (Điều này ai cũng biết, khỏi nhắc!)

Bạn có dám yêu với một mắt nhắm, một mắt mở? - Ảnh: Thinkstock

Bạn có dám yêu với một mắt nhắm, một mắt mở? – Ảnh: Thinkstock

 

Không hề có ai đặt ra quy định, tuổi ế là tuổi nào. Mỗi người tự định ra tuổi ế cho bản thân. Bạn đã 40 nhưng vẫn yêu đời, tự tại, hạnh phúc và rất thoải mái trong cuộc sống độc thân, vẫn còn mê hò hẹn và hăm hở tán tỉnh giai đẹp, thì bạn chưa hề ế! Nhưng gái quê mới 18 đã cuống lên nhìn trước ngó sau sợ ế, thì đúng là họ đã ở tuổi ế rồi!

Nếu bạn thấy bất ổn với sự tự do và cô đơn, tức là thực ra, bạn bắt đầu cần một người ở bên. Chúng ta đều là những thiên thần một cánh, mà phải có ai đó yêu ta và sóng đôi, chúng ta mới có thể bay lượn!

Tất nhiên cũng có những siêu nhân, họ có hai cánh và bay vù vù, họ sống một mình rất ổn, thậm chí vừa tự mình bay lượn vừa cắp theo một vài đứa con. Còn đại đa số chúng ta là không thể!

Người yêu có khi gắn bó chỉ vì một điều gì đó rất nhỏ nhặt và cảm động. Trên mạng có một cô gái thổ lộ, cô ấy yêu anh người yêu chỉ bởi, anh ấy thường ôm chặt cô từ phía sau, thật chặt. Rất đáng tiếc là sau khi chia tay người yêu (vì một số lý do thuộc về điều kiện cá nhân, kiểu như tôi đã xếp loại ở bài trước, loại điều kiện đổi chác) thì cô ấy không hề tìm được sự xúc động ấy ở những người con trai sau nữa. Dù cô đã cố tình dẫn người yêu mới tới chỗ mà người yêu cũ từng đứng, rồi cố tình muốn anh người yêu mới đứng ôm cô theo cách của người yêu cũ! Từ phía sau, thật chặt.

Và trong lúc người yêu mới cảm thấy lạ lẫm thú vị, thì cô thầm lặng chảy nước mắt vì nhớ đến những gì mình đã từng có trong tình yêu! Hóa ra tình yêu mà ta cần có, có lúc chẳng liên quan gì đến môn đăng hộ đối, chiều cao cân nặng, số tiền lương hàng tháng, sổ bảo hiểm xã hội đảm bảo sẽ có lương hưu để lĩnh vào ba chục năm tới!

Cái làm tôi nhớ ông xã nhất là ông ấy có đôi bàn tay rất ấm nóng. Và tay tôi luôn rất lạnh, tay tôi thường được ông ấy ủ ấm. Còn ông chồng tôi thì bảo, cái làm ông ấy nhớ nhất ở tôi là cái cách tôi đặt lòng bàn tay tôi vào lòng bàn tay ông ấy vuốt ve. Cái hơi ấm ấy đã giúp chúng tôi vượt qua được những trắc trở đổ vỡ suốt nhiều năm qua.

Tôi có một người bạn gái, hiền lành và nghèo, vào lúc bạn gần bốn mươi, đã một đời chồng, một mình nuôi con nhỏ, bạn bị tai nạn kinh hoàng người còn một dúm trên xe lăn. Thì cái lúc bạn thập tử nhất sinh nằm mê mệt trong phòng cấp cứu, lên xuống bàn mổ không biết bao bận ấy, một anh đẹp trai – hiền lành – ít nói – chưa vợ – nhà cửa đất đai rộng rãi, nghề nghiệp đàng hoàng, đang trông người thân ở giường bên đã… tỏ tình với bạn tôi. Sau này anh đón bạn tôi từ bệnh viện về nhà anh sống, mấy năm nay anh chăm sóc nâng niu hai mẹ con tới mức bạn tôi nói, tớ không thể tin cuộc đời tớ được gặp một phép nhiệm màu như thế. Nếu không phải tình yêu, thì còn thứ gì tạo nên được điều kỳ diệu ấy trong đời chúng ta?

Tôi nhớ tới một bài báo, viết về một cô tiếp viên hàng không xinh đẹp mới cưới chồng mươi ngày. Chỉ vì một tai nạn giao thông, cô trở nên xấu xí và ốm yếu, người chồng đã bỏ cô đi ngay sau đó. Thật ngậm ngùi. Chắc chắn đám cưới đã diễn ra với sự ngầm định rằng, nhan sắc của cô tiếp viên, sức khỏe và khả năng kiếm tiền của cô là hai điều kiện quan trọng để yêu và cưới. Nên khi mất đi hai thứ đó, người phụ nữ đã không còn đáp ứng được sự lựa chọn của người đàn ông nữa.

Học cách nhắm mắt trong 3 giây!

Tôi chỉ muốn nói với bạn điều này: Nếu khi yêu bạn mở mắt quá to, xem xét quá kỹ lưỡng mọi điều kiện và ưu khuyết của người kia, thậm chí, cân nhắc xem anh ấy có tiền đồ không (hoặc có tiền và có đồ không!). Xem tổ tông nhà anh ấy có ai đánh vợ không, có ai ngoại tình không, xem quá khứ anh ấy có xả rác ra nơi công cộng lần nào không, đã đọc hết tứ đại danh tác văn học cổ điển Trung Hoa hay chưa, có năng lực bênh bạn trước mẹ chồng hay không v.v… Thì có thể vài trăm phần trăm khả năng là bạn sẽ mãi mãi ngồi chờ hoàng tử trong mộng đến rước.

Thậm chí hoàng tử đó có đến thật, bạn sẽ còn tiếp tục mở to mắt ra xăm xoi xem mặt chàng có mọc mụn không. Bạn không thể yêu chàng hoàng tử mặt đầy mụn. Dù thực tế, mặt có đầy mụn thì hoàng tử vẫn là hoàng tử! Và ối con cóc da mặt trơn láng đầu tóc bóng mượt. Để bạn phải than rằng đã hôn biết bao nhiêu cóc mà chưa gặp chàng hoàng tử đích thực!

Vì mắt bạn mở quá to, bạn không công nhận ai là hoàng tử cả. Ai cũng có nhược điểm khiến bạn bất an. Yêu còn không thể, nói chi đến cưới. Thế nên bạn cứ cô đơn từ năm này qua năm khác.

Nên điều thứ hai tôi muốn nói là: Nếu bạn muốn nhanh chóng có người yêu, hãy nhắm mắt lại!

Chàng quên không cài khóa quần, bạn có thể nhắm mắt lại vài giây cho chàng kịp chỉnh tề trang phục. Nếu bạn ghét mớ tóc nham nhở và cái mặt mụn, hãy nhắm mắt lâu hơn cho dung nhan của họ có cơ hội cải thiện. Nhắm mắt không nhìn xoáy vào khuyết điểm của người kia thực ra là một cách bao dung chính bản thân mình, bởi vì, bạn có chắc bạn cũng là một cô gái hoàn hảo một trăm phần trăm, không có lúc lơ đãng vô tâm, không có những thứ khiến chính bố mẹ bạn còn phát điên nữa là một người mới quen hai tháng và hò hẹn vài buổi?

Nếu bạn chê bai người khác, chẳng có nghĩa là bạn tốt đẹp hơn họ, mà chỉ có nghĩa là, bạn tự đặt bản thân ở vị trí cao hơn họ mà thôi! Và điều ấy, chỉ nuôi lớn lòng kiêu hãnh của bản thân bạn, nhưng lại hạ thấp chỉ số hài lòng và cơ hội yêu thương của bạn xuống. Bởi nói cho cùng, không có bất kỳ một tình yêu nào không cần tới sự bao dung tha thứ cả!

Rất nhiều người nghĩ nhầm rằng, vì yêu nên bao dung và tha thứ. Nên nếu người yêu tát bạn, bạn có thể bỏ qua sau vài lần năn nỉ xin lỗi. Nên nếu chồng ngoại tình, bạn có thể tha thứ nếu anh ấy tỏ ý đã ăn năn và anh ấy chửi cô gái kia (Không hiểu sao rất nhiều bà vợ yêu cầu chồng phải chửi và nói xấu tình địch cho mình nghe, thì mới yên tâm là ông ấy đã… quay về với vợ!). Đấy chỉ là lụy tình, tức là khổ lụy vì tình, chứ chẳng phải bao dung tha thứ đúng nghĩa. Bởi cái nó mang lại cho bạn chỉ là khổ lụy, không mang lại tình! Và, vì yêu nên phải bao dung và tha thứ, còn bình thường thì đó là việc bạn không thể chấp nhận được dù là ai đối xử với bạn như thế, thì chẳng hóa ra, bạn là nô lệ bị sợi xích tình yêu tròng vào cổ. Và cứ ai tròng vào cổ bạn được sợi xích tình yêu, người đó muốn tàn nhẫn với bạn thế nào cũng được??? Thế thì tha thứ bao dung ấy là miễn cưỡng, đâu phải thứ bao dung bạn muốn mang cho người khác?

Tôi thì nghĩ ngược lại, chính sự bao dung và thể tất nhược điểm mới mang lại tình yêu tốt cho chúng ta! Cái nhắm mắt rất cần để bắt đầu một tình yêu. Bởi sau khi nhắm mắt, mở ra bạn nhìn thấy một chàng trai tốt và thành thật bên trong anh bạn xấu trai, điểm ngoại hình chỉ bằng phân nửa của bạn! Bạn nhìn thấy sự trân trọng và tình cảm thực sự bên trong một mối quan hệ bạn bè đồng nghiệp mà bề ngoài có vẻ như đôi đũa lệch, điều ấy không phải là đáng để bạn tin ư? Bởi vì bạn có thể bỏ qua được những nhược điểm nhỏ bé của người khác, bạn mới có cơ hội dễ dàng yêu được họ, và được yêu!

Tất nhiên, bởi nếu là những lỗi lầm to đùng, thì bạn đã loại họ ra khỏi vòng giao tiếp từ lâu rồi. Tôi không bảo bạn nhắm mắt mù quáng để lao vào bất cứ người đàn ông nào ở gần mình nhất. Nhắm mắt ba giây là đủ!

Hoặc lý tưởng hơn là khi yêu mắt nhắm mắt mở. Một mắt nhắm để bao dung cho nhau, một mắt mở để biết mình đang đi về đâu!

Chàng trai năm mới đang đợi bạn, có thể tóc tai áo quần chẳng bóng bẩy, lương không cao như bạn mong, có nhiều thói quen của chàng chỉ hợp với người độc thân chứ không thể tiếp tục thế nếu như hai người yêu nhau…

Nhưng bạn có dám nhắm mắt lại ba giây và cho bản thân bạn một cơ hội?

Trang Hạ

http://vn.nang.yahoo.com/n%E1%BA%BFu-b%E1%BA%A1n-mu%E1%BB%91n-c%C3%B3-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-y%C3%AAu-ngay-l%E1%BA%ADp-024248160.html

 

Nếu bạn muốn có người yêu ngay lập tức! 05/02/2013

Filed under: tản văn — trangha @ 10:40

PV_301212_TrangHa_008_DHVì sao gặp bao nhiêu người, bạn vẫn chưa ưng cùng ai? Vì sao bao nhiêu chàng được giới thiệu, bạn đều né tránh họ bởi chẳng mấy cảm tình? Vì sao cứ Tết đến bạn phải dốc sạch túi vì tiền mừng tuổi lũ nhóc của bạn bè, mà tự hỏi lòng bao giờ mình mới… thu hồi vốn? Vì sao người ta sóng đôi đi ăn đêm còn bạn ôm gối một mình ngồi xem tivi mỗi cuối năm này tới cuối năm khác?

Để chấm dứt tình trạng độc thân, cực dễ dàng, bạn chỉ cần làm 1 việc trong vòng 3 giây thôi! Để tìm ra chồng tương lai, cũng chỉ cần 3 giây thôi! Vấn đề là bạn có dám làm cái việc 3 giây đó hay không?

1. Vì sao bạn vẫn đi về một mình?

Tuổi 16 – 20, những cô gái trẻ thích mùa thu hơn mùa đông, thích mùa xuân hơn mùa hạ, thích mùa gió hơn mùa mưa. Đơn giản là bởi, chúng ta thích những không gian gợi nhớ đến nỗi cô đơn ngọt ngào. Gặm nhấm sự lẻ loi trên mỗi con đường về vắng người hay đông xe cũng có thể dễ khiến ta mơ mộng đến một người nào đó đến bên, với hơi ấm cầm tay.

Sự cô quạnh ngọt ngào đó kết thúc nhanh chóng ở tuổi 20. Vì ta bắt đầu sốt ruột, sao đã 20 mà vẫn chưa ai ngỏ lời, chưa thấy ai đến bên chân thành? Trong đám bạn gái ở trường đại học, có những đứa đã trải qua vài mối tình hoặc đang say đắm với anh người yêu, với mối tình thắm thiết hay sét đánh nào đó nổi tiếng toàn trường, khiến bạn càng sốt ruột. Lác đác đã có bạn bè gióng tiếng rằng, chỉ đợi tốt nghiệp đại học là “anh ấy” sẽ cưới tớ! Trong khi tiến độ hò hẹn của bạn mới chỉ dừng ở đoạn, quen nhau trong bữa tiệc sinh nhật bạn bè và nhìn nhau mỉm cười, về nhắn tin rồi add nick của nhau trên facebook.

Bạn quên mất là những cô bạn “đắt sô” yêu đương ấy chỉ chiếm 1% trong đám nữ sinh chung quanh. Còn tới 99 cô khác đang trong tình trạng vô tư hoặc nóng ruột trước tình yêu như bạn! Nên có nóng ruột cũng không thể bắt tình yêu chạy đến bạn thật nhanh như món quà được gửi chuyển phát nhanh.

Nhưng, điều ấy chẳng phải lý do làm bạn không có được người yêu vào tuổi 21, 22, thậm chí 25. Vậy lý do thực sự là gì? Hay tình yêu là người đưa thư đãng trí, đã mang chàng trai năm mới của bạn trao nhầm cho cô gái khác?

Tôi không biết bạn là ai. Tôi đoán bạn ở tuổi 25 và chưa yêu hoặc chỉ có vài kinh nghiệm không mấy sâu sắc về tình yêu ngắn ngủi đã kết thúc từ rất lâu rồi. Bạn đang ở chế độ chờ đợi một người con trai mới, một chuyện tình mới, một yêu thương đủ để tin cậy dài lâu. Nên tôi thử mô tả chân dung bạn thế này:

- Bố mẹ bạn nhắc nhở: Lớn rồi đừng để bố mẹ phải nhắc nhở nhiều nữa. Bố mẹ cho ăn học bao nhiêu năm, cũng đàng hoàng tử tế có kém gì ai. Thế thì đừng có yêu thằng nào vớ vẩn, phải chọn đứa tử tế, có công ăn việc làm đàng hoàng, nhớ chưa!

=> Bạn có biết vấn đề nằm ở chỗ, tất cả mọi ông bố bà mẹ của mọi chàng trai cô gái đều nói câu ấy hay không? Họ nói không sai, nhưng tai hại cho bạn ở chỗ, bố mẹ luôn mặc định bạn thật là đàng hoàng tử tế, bạn là chuẩn mực, chỉ có xã hội này đầy rẫy những kẻ không ra gì, phải tránh chúng nó ra.

Công việc đàng hoàng là gì? Là lương 10 triệu và có đóng bảo hiểm y tế, có biên chế trong cơ quan nhà nước? Thế những người lương 20 triệu bảo những kẻ kia thiếu chí tiến thủ thì sao? Thế những người bằng cấp đầy mình lại cho rằng, lượng tiền trong túi chẳng chắc đo đếm được sự tử tế đàng hoàng của người đàn ông thì sao! Mà người lương 50 triệu thì họ sẽ nhìn bạn thế nào?

Rõ ràng, một khi bố mẹ muốn bạn kiếm người hơn bạn nhiều thứ, thì thực tế cái người “hơn bạn nhiều thứ” ấy lại đang hướng tới một cô gái phải có nhiều điều kiện tốt hơn bạn, chứ hoàn toàn không phải bạn!

- Người quen bạn bè thường an ủi bạn: “Chắc em kén quá chứ gì!” Hoặc cũng có người bỡn cợt: “Yêu ai cũng thế, yêu anh, anh cảm ơn!”

=> Khi người ta nói với bạn rằng “Chắc em kén quá chứ gì!”, họ hoàn toàn không hề có ý an ủi bạn. Mà họ đang ngấm ngầm mỉa mai bạn đấy! Bởi thực ra trong mắt họ, bạn chẳng có nhiều ưu điểm như bạn tưởng tượng về bản thân! Ý nghĩ thực của họ là: “Gớm, “vốn liếng” có thế thôi mà kén chọn làm gì. Cứ tưởng mình có giá lắm sao! Kiếm lấy người “vừa tầm” đi thôi chứ, đừng có viển vông!”. Họ nghĩ về bạn khác hẳn bố mẹ bạn nói về bạn.

Nhiều người đều tin rằng, tình yêu là cái duyên, mà phải có duyên mới nên đôi lứa. Duyên là do trời định. Tôi lại nghĩ, chính bạn tạo ra cái duyên ấy. Bởi tâm thế cao ngạo mà bố mẹ và bạn tự trang bị, cộng với thực tiễn xám màu của bạn (trong mắt người khác) đã hình thành nên một bộ lọc rất khắc nghiệt, lọc hết những kẻ lai vãng không “môn đăng hộ đối” ra khỏi tầm quan sát của bạn ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Ví dụ dễ hiểu thế này thôi: Bạn luôn xỏ chân trong giày da thì bạn khó chấp nhận được một anh chàng đi dép nhựa tái chế đến nơi hẹn hò. Bạn là thành viên tích cực của diễn đàn văn học trên mạng Internet thì bạn khó cảm tình ngay lần đầu tiên với anh chàng đang úp sách lên mặt ngủ. Trong khi, có thể, trong mắt những người ấy, những ưu điểm mà bạn có thực ra lại chính là nhược điểm.

Chúng ta đã đặt quá nặng những “điều kiện” lên trong tình yêu. Ví dụ như: đồng điệu tâm hồn, môn đăng hộ đối, cùng dân ngoại tỉnh dễ thông cảm với nhau hơn, sở thích tương đồng, nhan sắc ngoại hình phù hợp… Hoặc hoành tráng hơn thì là “đại gia” xứng với “chân dài”, “gái đảm” xứng với “trụ cột gia đình”, “con nhà tử tế” hợp với “đẹp trai hiền lành chí thú làm ăn” v.v…

Nhưng, nếu yêu đương là sự kết hợp phù hợp và xứng đôi vừa lứa như thế, thì tình yêu đó là sự đổi chác với nhau chứ đâu phải là tình yêu? Bạn cho rằng bản thân mình có “giá” như thế này, và phải xứng với một chàng/nàng có “giá trị” như thế kia mới xứng đáng. Thì thứ tình yêu đó là phi vụ đi buôn “Một vốn – Một lời”, đúng theo kiểu “ông mất chân giò, bà thò chai rượu”.

Nên bạn cô đơn chẳng phải vì bạn không muốn yêu hay chưa ai yêu bạn, chỉ là bạn quan sát chung quanh và chưa thấy đối tác tình cảm nào sinh lời được cho bạn mà thôi! Nên bạn chẳng đầu tư tình yêu vào ai!

Trang Hạ

(đón xem tiếp phần 2: Hò hẹn tốc hành)

http://vn.nang.yahoo.com/n%E1%BA%BFu-b%E1%BA%A1n-mu%E1%BB%91n-c%C3%B3-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-y%C3%AAu-ngay-l%E1%BA%ADp-220255180.html

 

Những thiên thần cánh gãy

Filed under: tản văn — trangha @ 10:27

Yêu bao nhiêu người thì được gọi là lăng nhăng? Cả đời chỉ yêu một người có được gọi là chung thủy?

1. Nửa đêm qua, rời đài phát thanh sau hai tiếng đồng hồ trò chuyện với bạn nghe đài, tôi chạy xe về một mình trên những con đường hun hút gió mùa đông bắc. Đồng hồ đã chuyển sang ngày mới, những cành đào rừng xuống phố thị âm thầm đứng dọc vỉa hè thốc gió. Bao giờ những đêm đông trở về sáng cũng gợi lên nỗi nhớ mơ hồ những đống lửa cuối năm vùng ngoại ô, chiếc áo bông thuở nhỏ, bàn tay người ta yêu. Là những hơi ấm gần gũi nhất trong tâm hồn.

Trong cuộc trò chuyện đêm khuya, tôi có nói rằng, bởi vì chúng ta đều là những thiên thần một cánh, nên chúng ta cần tình yêu và hơi ấm, ta cần người sóng đôi để chúng ta có thể cùng vút bay.

Thế thì, những thiên thần cánh gãy có phải là hình ảnh của một người con gái bước ra sau mối tình đầu hay không? Và sau đó, lại tiếp tục chia tay những mối tình đến sau?

2. Tối qua có một bạn trai 24 tuổi thổ lộ với tôi rằng, cậu ấy muốn chỉ yêu một người con gái, chỉ cưới một lần duy nhất, và sống với nhau cả đời. Vì thế, cậu ấy vẫn đang trên đường tìm kiếm nửa kia của đời mình, một cách rất nghiêm túc. Và chỉ khi nào tin chắc đó là người  con gái thực sự phù hợp nhất của cậu, thì cậu mới ngỏ lời. Bởi với những người như cậu, câu tỏ tình “anh yêu em” thực ra chính là câu hứa hôn “anh sẽ cưới em”, và câu hẹn ước “anh sẽ yêu em trọn đời”. Và cũng là câu thề “anh sẽ không bao giờ bỏ em!”.

Nhưng vấn đề là, chúng ta ai cũng mong ước điều sắt son ấy, nhưng chúng ta có may mắn gặp được đúng người ấy, vào thời điểm ấy, và nhận được tình yêu ấy hay không? Hay thực tế chúng ta sẽ liên tục đi tìm kiếm đôi cánh nào khác để mong có thể bay cao hơn trên trời hạnh phúc? Ai đảm bảo rằng, bạn chỉ ghép đôi một lần và bạn sẽ hạnh phúc cả cuộc đời?

Còn những cô gái rơi xuống từ một mối tình nào đó, đã đánh mất ít nhiều tin yêu, thì có có tin vào những cuộc tìm kiếm của cậu trai 24 không? Bởi khi thiên thần gãy cánh, họ không rơi trở lại xuống đất, mà họ rơi xuống một vực sâu đen tối. Cần rất nhiều tin yêu và dũng cảm để tìm lại đường đi lên mặt đất, bắt đầu cuộc tìm kiếm một yêu thương khác.

Với họ, cậu trai “chỉ yêu một lần, chỉ cưới một người” chính là sự mỉa mai lớn nhất với quá khứ của họ. Càng nhiều những người như cậu, thì những thiên thần cánh gãy càng ít đi cơ hội hạnh phúc, không phải vậy sao?

3. Yêu bao nhiêu người thì được gọi là lăng nhăng? Cả đời chỉ yêu một người có được gọi là chung thủy?

Tôi nghĩ rằng lăng nhăng chỉ xấu nếu bạn bắt cá hai tay. Nếu bạn tham lam, cái gì cũng muốn được, thậm chí dối cô này yêu cô khác, lừa anh này để cặp anh khác, tìm cách được lợi nhiều nhất từ các mối quan hệ. Còn thì, tình yêu chẳng phải vì bạn đã yêu quá nhiều nên bạn trở thành con buôn trái tim, hay vì bạn yêu chỉ một lần thì bạn được trao vương miện chung thủy.

Bởi thực tế, có rất nhiều người đứng đắn chỉ bởi họ quá thua kém, họ không có cơ hội sa ngã. Nhiều người chung thủy chỉ bởi họ không hề hấp dẫn được ai, mọi điều kiện đều kém cỏi, lấy được vợ là đã may mắn lắm rồi. Nhiều người cả đời không ngoại tình chỉ bởi họ chưa từng bao giờ rung động trước vẻ đẹp và có cảm xúc với cuộc sống, họ chỉ sống bằng quán tính và những phép cộng trừ lợi ích. Mà hôn nhân thực ra là một thương vụ ổn định của họ, và yêu hay phải lòng ai là một thứ xa xỉ quái gở.

Thì chung thủy ấy thực ra hoàn toàn không có chút xíu giá trị gì cả!

Yêu nhiều người chỉ tệ, nếu mỗi cuộc tình bạn đều để lại vô số hối tiếc, lỗi lầm. Và cho đến lúc kết hôn, hành trang sau lưng bạn là vô số cuộc tình chớp nhoáng vội vã không mấy ý nghĩa, bạn phải giấu người chồng/vợ chưa cưới quá khứ của bạn. Vì quá khứ toàn những điều chẳng hay ho gì! Thì yêu nhiều trở thành gánh nặng của bạn.

Còn nếu chúng ta luôn sống tốt, yêu mỗi người như một chia sẻ hạnh phúc nhất, và chia tay nhau với lời chúc phúc, những gì còn lại là vô số kỷ niệm đẹp, thì những cuộc tình trong quá khứ chỉ làm cho bạn ngày càng trưởng thành lên trong tình yêu. Và dù yêu ai, yêu mấy lần, bạn chưa từng làm điều gì có lỗi với bản thân, cũng không làm gì gây tổn thương tới người kia, thì đôi cánh thiên thần ấy dù đã chia đôi, tôi tin bạn không hề trở thành thiên thần cánh gãy.

Vì hành trang ấy tuyệt đẹp trong đời. Những cuộc tình đã qua không để lại di chứng, chỉ để lại di sản trong hồn mình.

Để bạn sẽ không bao giờ ngại ngần, để bạn dám yêu thêm một lần nữa trong đời!

Trang Hạ

http://www.dep.com.vn/Cookies-tra-chieu/Nhung-thien-than-canh-gay/21123.dep

 

Đạo diễn Lý An lần đầu tiên tiết lộ gần mười năm làm “ông nội trợ” cho vợ! 19/01/2013

Filed under: tản văn — trangha @ 18:09

Sau khi ra mắt bộ phim “Cuộc đời của Pi”, đạo diễn Lý An lần đầu tiên đã tiết lộ trên “Độc giả văn trích” về những ngày tháng sung sức nhất của một đạo diễn tài danh hàng đầu châu Á như ông, thực ra chẳng phải trên phim trường, mà lại làm một “ông nội trợ” đúng nghĩa cho vợ con ở nhà.

Nhưng điều quan trọng nhất, là ông cảm ơn người vợ đã ủng hộ để ông làm một “ông chồng chợ búa, cơm nước, nuôi con” đúng nghĩa, vợ Lý An luôn khuyến khích ông làm những việc gì mà ông yêu thích, theo đuổi giấc mơ mà ông mong muốn, càng không đòi hỏi Lý An phải ngay lập tức kiếm tiền, thành đạt. Vợ Lý An càng chưa bao giờ cho rằng, mười năm phải nuôi chồng, hay chồng vào bếp cơm nước, chăm con sơ sinh thì nghĩa là, chồng bà là người đàn ông bất lực và thất bại.

Lý An đặt tiêu đề cho bài viết: “Có khi chỉ là một câu nói”.

“Năm 1978, tôi 24 tuổi, khi tôi chuẩn bị ghi danh dự thi vào khoa Điện ảnh kịch nghệ của Đại học Illinois (Mỹ), bố tôi phản đối cực lực, bố tôi kiếm cho tôi một tài liệu thống kê: Sân khấu Broadway của Mỹ mỗi năm chỉ cần 200 vai diễn mà thôi, thế mà khoảng 50 nghìn người giày xéo lên nhau để tranh những suất diễn viên ấy. Nhưng tôi không nghe lời bố, tôi vẫn lên máy bay từ Đài Loan bay sang Mỹ. Bố gần như từ mặt tôi từ khi đó. Suốt 20 năm tiếp theo, ông chắc có lẽ không nói với tôi quá trăm câu!

Nhưng, phải mấy năm sau khi tôi tốt nghiệp ra, tôi mới hiểu nỗi lo lắng của bố. Trong giới điện ảnh Mỹ, một người Hoa không quen biết, không tiền, không thế lực, muốn chen chân thật khó, chứ đừng nói là để nổi tiếng. Bắt đầu từ năm 1983, tôi đã trải qua suốt sáu năm chờ đợi vô vọng, lúc nào may mắn thì được đi theo tổ đạo cụ để xem xét vật dụng, làm chân sai vặt cho nhóm kỹ thuật hậu kỳ, hay lo những thứ lặt vặt râu ria quanh trường quay. Tôi thấy dằn vặt nhất là có khi, viết ra một kịch bản, suốt hai tuần lễ tôi liên tục chạy đi hơn ba mươi hãng phim của Mỹ, liên tục gặp những cái lắc đầu, từ chối.

Mà lúc ấy tôi đã ba mươi. Cổ nhân có câu “Tam thập nhi lập”. Mà tôi chẳng thể tự kiếm cơm được, biết làm thế nào. Chờ đợi, chờ đợi, hay sẽ vứt bỏ giấc mơ làm phim? Điều may mắn nhất đời tôi là khi ấy, tôi đã lấy vợ.

Vợ tôi Lâm Huệ Gia cũng là du học sinh Đài Loan ở cùng trường, nhưng cô ấy học về sinh vật học, sau khi tốt nghiệp, cô ấy trở thành nhân viên nghiên cứu về dược học cho một phòng nghiên cứu nhỏ, lương thực sự rất eo hẹp. Hồi đó chúng tôi đã có đứa con trai đầu lòng (Lý Hàm – sinh năm 1984), cuộc sống hàng ngày của chúng tôi những năm ấy là, tôi ngày ngày đi chợ, cơm nước giặt giũ và trông con, làm tất thảy mọi việc trong gia đình cho vợ đi làm, ngày nào cũng quét dọn cho nhà cửa sạch bóng tươm tất. Lúc nào rảnh tôi mới ngồi xem phim, viết kịch bản. Tôi rất nhớ hình ảnh, mỗi buổi chiều sau khi nấu cơm xong, tôi bế con ra ngồi ở bậu cửa, vừa kể chuyện cho con trai nghe, vừa chờ đợi “người thợ săn dũng cảm mang chiến lợi phẩm (tiền nuôi gia đình)” về nhà!

Cứ sống như thế năm này sang năm khác, nói thật tôi rất bứt rứt. Có những thời gian, bố mẹ vợ bảo là cho vợ chồng tôi một khoản tiền tiết kiệm, để tôi mở một tiệm cơm người Hoa trên đất Mỹ. Ít nhất cũng phải kiếm được tí cơm tí cháo chứ. Nhưng chính vợ tôi lại là người tự ái, từ chối khoản “trợ cấp” ấy của bố mẹ. Sau khi biết sự việc ấy, tôi trằn trọc mấy đêm rồi cuối cùng quyết định: Có lẽ cả đời này tôi chẳng bao giờ được làm phim! Thế nên phải kiếm cách mà đối diện sự thật ấy!

Tôi đến trường đại học cộng đồng của khu dân cư, xem xét kỹ rồi cuối cùng ghi danh vào lớp máy tính. Những năm khó khăn này, hình như chỉ có vi tính là môn kỹ thuật mà ta chỉ cần một thời gian ngắn đã học được nghề. Vợ tôi độ một hai hôm sau đã phát hiện ra thời khóa biểu và giáo trình trong túi tôi. Đêm ấy, cô ấy chẳng nói với tôi câu nào.

Sáng hôm sau, trước khi bước lên ô tô để đi làm, cô ấy đứng trên bậc tam cấp bảo tôi: “An, anh quên mơ ước anh ấp ủ trong lòng rồi à!”

Chỉ một câu nói ấy thôi. Vợ tôi lái xe đi rồi, tôi cầm cuốn giáo trình xé rồi bỏ sọt rác ngay cửa nhà tôi.

Mấy năm sau, kịch bản của tôi được nhận tài trợ của quỹ văn hóa, rồi tôi được cầm đến cái máy quay phim, rồi phim của tôi đoạt giải. (Bộ phim đầu tay của Lý An được Cục tin tức Đài Loan tài trợ, năm 1991, khi ông đã 38 tuổi).

Vợ tôi sau bộ phim đầu tay của tôi mới nhắc lại chuyện cũ vào nói: “Em luôn tin rằng, ai cũng chỉ cần một cái tài là sống được. Tài của anh là phim ảnh. Người học IT lắm thế, anh có học cũng chẳng cạnh tranh được với ai. Anh chỉ hơn người khác một cái là anh có mơ ước cầm được tượng Oscar vàng, thì anh phải giữ lại mơ ước ấy!”.

Tôi đã từng đoạt được giải Oscar, tôi nghĩ rằng những sự nhẫn nại năm xưa của tôi, sự hy sinh của vợ tôi, cuối cùng đã có kết quả, là để cho tôi đi tiếp trên con đường điện ảnh mà tôi mơ ước.”

Khi tự sự về chuyện đời của đạo diễn Lý An được đăng trên diễn đàn điện ảnh Đài Loan, rất nhiều người hâm mộ đã vào comment và nói, thực sự, không có nhiều người vợ trong xã hội ngày nay chịu để cho ông chồng dành gần chục năm sung sức nhất của người đàn ông chỉ để quét nhà rửa bát. Có mấy bà vợ tin tưởng và ủng hộ chồng đến mức ấy, mà không nói lời nặng nhẹ vài lần.

Và quan trọng hơn, có mấy ông chồng chịu giúp vợ việc nhà chu đáo đến thế. Nếu các ông thành đạt, các ông chẳng bước chân vào bếp. Nếu các ông thất nghiệp, chắc càng gia trưởng hoạch họe vợ. Thậm chí, chỉ hơi khó chịu là ông chồng sẵn sàng gây sự, có phải cô coi thường tôi không kiếm ra nhiều tiền?

“Ông nội trợ” chẳng làm người đàn ông nào mất đi giá trị. Vấn đề chỉ là bản thân người đàn ông ấy có gì trong tim và có gì trong đầu!

vo chong Ly An

 

Trước khi kết hôn với Z, hãy yêu thương trân trọng ABC đời bạn! 18/01/2013

Filed under: tản văn — trangha @ 11:34

Năm ấy, mùa Giáng Sinh, gió rét thổi hun hút trên những con phố lớn giữa những tòa cao ốc. Chúng ta thường cô đơn nhất khi một mình quấn khăn chạy xe lang thang trong gió rét, qua những cửa sổ nhà hàng đầy ánh đèn ấm áp và tiếng cười của người khác. Những đêm đông rét 7 độ thế này tôi đặc biệt nhớ Hà Nội. Tôi đã nghiện loại Vodka Thụy Điển vì những đêm mùa đông một mình nơi đất khách như thế.

Đêm Noel, tôi nhét chai Absolut thứ 52 mà tôi mua trong năm ấy vào túi áo khoác, rồi trùm mũ đi vào Viện nghiên cứu. Những người có gia đình thì đã về sum họp với gia đình, những bạn bè đã có người yêu thì đều đang vui vẻ ấm áp ở nơi nào đó với người họ yêu. Còn đúng một mình tôi đi qua ông cảnh vệ ở cổng trường, vào Viện nghiên cứu tìm một ông giáo sư hướng dẫn cũng cô đơn như mình.

Tôi không hiểu vì sao ông giáo sư môn “Chuỗi cung ứng sản xuất” của tôi, vốn là cố vấn cao cấp của hãng máy tính Acer, lại còn ở lại Đài Bắc những năm này. Cả gia đình ông đã ở Mỹ, ngôi nhà của ông, con cái ông, thậm chí cái ô tô của ông cũng đã ở Mỹ. Còn một mình ông cặm cụi ở phòng nghiên cứu dưới chân núi này, suốt mùa đông này sang mùa hè khác. Tôi gõ cửa phòng ông rồi bảo, tôi muốn mời ông uống rượu với tôi tối nay!

Ông chỉ có hai cái ly uống rượu vang, miệng rộng và đế mạ vàng, nhưng cũng chẳng sao.

Ông giáo sư hỏi tôi, luận văn tốt nghiệp đã viết đến chương nào? Tôi hỏi ông giáo sư, bao giờ ông về Mỹ với vợ? Ông giáo sư nói, đối với đàn ông thì đàn bà là người tình đầu tiên và sự nghiệp là người tình cuối cùng. Sự nghiệp của ông là ở đây thì làm sao ông đánh đổi được?

Chúng tôi lan man sang nói chuyện người tình. Cho đến khi chúng ta cưới, chúng ta sẽ thử yêu qua vô số người và vô số lần. Có khi yêu chỉ là một người thoáng qua một lần gặp duy nhất. Chỉ là cái nắm tay đầu tiên của tuổi mười lăm, hay người đàn ông mà bố mẹ ép gả năm mười tám. Có nhiều người ta yêu mà ta chẳng bao giờ nói được ra. Có thứ tình yêu chỉ ở trên mạng, sau khi gặp nhau, là chấm hết.

Tôi nói, đàn bà chúng tôi khác đàn ông ở chỗ, đàn ông luôn là người tình đầu tiên và người tình cuối cùng. Đàn ông dù phải chết một mình giữa chiến trường vẫn rất hào hùng. Đàn bà nếu phải chết cô đơn trên đống tài sản và đồ hiệu, nước hoa mình ưa thích, đó là cái kết cục sợ hãi nhất. Nói gì thì nói, cái người tình cuối cùng (thường là người chồng) đối với đàn bà mới là thứ quan trọng nhất đời. Vì thế, nên chúng ta yêu nhau và cặp đôi để khỏi cô đơn đối diện cuộc đời này.

Ông giáo sư nói, cô chẳng thể trân trọng chồng cô nếu cô coi thường tất cả những người đàn ông đã không đưa cô tới đám cưới. Nói một cách khác, cho tới lúc ta gặp người đàn ông của đời ta, là người đàn ông hoàn hảo xếp cuối cùng hàng dài tìm kiếm của ta, thì ta sẽ phải yêu qua và gặp qua biết bao nhiêu đàn ông!

Chuyện tình của bảng chữ cái thật đơn giản:

Mười lăm tuổi, ta yêu A. Vì A học giỏi và điển trai. A cũng yêu ta, vì ta ngây thơ. Nhưng ta sẽ chia tay A vì ta không cần mơ mộng nữa, ta muốn lãng mạn. Ta yêu B vì B lãng mạn. Nhưng khi đôi mươi, ta sẽ chia tay B vì ta muốn trưởng thành. Để trưởng thành, phụ nữ cần phải ra đi khỏi thứ tình yêu mơ mộng lãng mạn.

Nên ta yêu C. Vì anh C rất từng trải, nhưng C lại đang yêu ai đó, C đâu đoái hoài tới ta. Vì thế, ta yêu C nhưng ta lại nhận lời hò hẹn cùng D, vì D đang yêu ta quá, theo đuổi tán tỉnh hoài! Ta nhận lời yêu chỉ để lấp chỗ trống trong tim. Rồi một ngày, ta quen E, nên ta quyết định bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc với E. Ta bỏ D vì D nói cho cùng chỉ là một cậu trai si tình mà thôi, cậu chỉ là một miếng vá trong tim!

Nhưng, E phản bội ta. Rồi F là người tình trên mạng làm ta vỡ mộng khi gặp mặt. Và sau vô vàn những lần tìm kiếm, yêu đương, vỡ tan mộng ước, thử hò hẹn lại, bị yêu đơn phương v.v… ta cuối cùng gặp X. Ta sẽ cưới X nếu như mẹ X không ngăn cản đám cưới đến thế.

Sau khi X cưới vợ, chẳng mấy lâu sau, ta đính hôn với Y, như một cách trả thù đời! Nhưng trong thâm tâm, ta luôn mong chờ một ngày nào đó, ta sẽ gặp Z, người đàn ông cuối cùng của đời ta, người tình tuyệt vời, người chồng đầy bao dung, người cha của những đứa con ta yêu thương trong tương lai.

Nhưng có thể Z sẽ không bao giờ xuất hiện trong đời ta! Hoặc đau đớn hơn, xuất hiện khi ta đã tay bồng tay mang, trong vị trí một người tình đứng bên đường trông theo. Hoặc, đau đớn hơn nữa, là ta gặp Z khi ta đã 70 nhưng chàng mới 17!

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, cho đến trước khi gặp Z, ta phải yêu thương và trân trọng tất cả những ABC của đời mình. Chỉ bởi đơn giản, ta cũng chính là ABC của những người ấy! Hoặc là XYZ của họ, mà ta chẳng hề biết!

Và chính yêu thương, trân trọng thật lòng mới khiến chúng ta nhanh chóng gặp được Z, mà chẳng cần phải duyệt qua hết cả bảng chữ cái! Nếu may mắn, Z chính là mối tình đầu. Còn không, có thể Z đã đứng sẵn ở ngay đâu đó trong cuộc tìm kiếm tình yêu. Nếu bạn coi anh ấy là Z của bạn, anh ấy sẽ là Z!

Năm nay mùa Giáng Sinh, ông giáo sư của tôi đã nghỉ hưu và “tốt nghiệp Viện nghiên cứu” theo như cách nói của ông, để về Mỹ với gia đình. Mùa Xuân năm ngoái, ông có gửi mail tha thiết muốn sang Việt Nam thăm tôi, nhưng tôi đã từ chối.

Tôi cũng chẳng còn uống rượu với ai mỗi mùa Noel. Dù đôi khi, nỗi cô đơn vẫn đuổi tôi đi khỏi Hà Nội.

Trang Hạ

2013

wallpapers-59http://vn.nang.yahoo.com/trước-khi-kết-hôn-với-z-hãy-yêu-033523793.html

Bản dịch tiếng Anh của bạn Vika Huongnguyen các bạn có thể đọc ở đây nhé, cảm ơn bạn Huongnguyen.

 

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 51 847 other followers

%d bloggers like this: