Trang Hạ dịch thơ Việt Nam sang tiếng Hoa

Trang Hạ dịch thơ Việt Nam sang tiếng Hoa

Và được Cục Văn hóa Đài Bắc xuất bản trong cuốn sách “Thơ là bóng cây trên những nẻo đường thành phố” – Đài Bắc 2009, số xuất bản ISBN 978-986-02-0817-7, giá bìa 200 Đài tệ (khoảng 140 nghìn VND/cuốn). Hiệu đính bản dịch tiếng Hoa: nhà thơ Trần Lê (Đài Loan), biên tập: Nhà thơ La Chí Thành (Đài Loan). Đây là bìa sách:

Trong mười bài thơ Việt Nam (rút từ tập thơ “Thương lượng với thời gian” của nhà thơ Hữu Thỉnh), Trang Hạ dịch 8 bài và hiệu đính 2 bài, nhà thơ Trần Lê dịch 2 bài (từ bản tiếng Anh) và hiệu đính phần dịch 8 bài của Trang Hạ.

Có lẽ cho tới giờ, đây là bản dịch thơ tiếng Việt công phu nhất và được nhuận sắc cho giàu chất thi ca nhất dành cho độc giả Đài Loan – sử dụng chữ Hoa phồn thể, của một nhà thơ Việt Nam đương đại. Hy vọng trong tương lai, nếu mình có một khoảng thời gian vài tuần chuyên chú và không vướng bận chuyện kiếm tiền, sẽ ngồi dịch giới thiệu tiếp những nhà thơ Việt Nam khác mà mình yêu thích, có lẽ đầu tiên sẽ lựa chọn dịch Bùi Chát (nếu tác giả cho phép!) hoặc những nhà thơ đương đại Trung Quốc mà mình thích, như Tịch Mộ Dung.

P/S: Hai dịch giả không đồng ý cho chuyển đăng hoặc sử dụng lại các nội dung sau đây dưới bất cứ hình thức nào, khi chưa được sự đồng ý của Trần Lê và Trang Hạ.

http://wp.me/pxJJ6-TG

1. Một thoáng làm người

當人的一瞬間

樹站著好像麻痺了

想跟我交換影子

讓樹在一瞬間變人

一瞬間成為人

才當人一瞬間

樹竟想要回它的影子

「上天的颱風我沒放在眼裡

人類的颱風我無能為力」

ảnh: SilentJJ

2. Xa vắng

遼闊

多遼闊啊!我不安地問海沙

路上人來人往,你的腳印在哪裡?

多遼闊啊!我私下問渡輪

過河的人是否對波浪有所吩咐?

多遼闊啊!我徘徊小村市集

那年買鏡之人可曾回來過?

買鏡之人曾回來過一次

歡鬧地照鏡

靜靜地離去……

3.Dang dở

不完美

花已離開

風滿花瓶:

為何多擁有你一天

我就多擁有一天不完美?

4. Thơ viết ở biển

海邊詩

 

你離我遠去

月亮孤單

太陽孤單

如往昔一樣好長好寬好自在的海

不見帆影,也覺得孤單

風不是鞭子,為什麼損毀崖岸?

你不是夕暮,為什麼把我的心染紫?

浪哪裡也不許去

除非去把你帶回來

浪來來回回地滾動

因你的緣故

向我比手畫腳

 

5. Hỏi

我問地:土與土如何相處?

——我們彼此堆高對方

我問水:水與水如何相處?

——我們彼此溢滿對方

我問草:草與草如何相處?

——我們彼此擁抱

綿延到天邊

我問人:

——人與人如何相處?

我問人:

——人與人如何相處?

我問人:

——人與人如何相處?

(1982)

6. Tạp cảm

雜感

未寫,紙已舊

未寫,河已滿

迎新娘的新郎經過,有人淚眼路邊張望

未寫,市場人已滿

未寫,紙幣已褪色

仁義時節,人失收

天地有詩句

蛛網羅露滴

7. Một lời

一句話

一句話像一隻船槳

折斷時,多少人已被帶到彼岸?

一句話像一把鐵鋸,

回心轉意時,多少樹已被伐倒?

一句話像一口水井

垂頭看地卻望見天。

8. Năm tháng trên vai

肩膀上的歲月

黃昏好像等待著,

你彷如昨日,

樹好像繡出來的,

風像是流浪漢。

山路再高,還是會淹水的。

坑再冷,海仍是滿的。

回回乾杯,

知己剩幾人?

(1993年新春)

9. Hoa tặng

你的這朵花

送到你身邊的這朵花

已被多少人殺過價?

抵達你身邊的這條路

我要經過多少錯誤?

它被人拿起

又被人放下

直到我這癡情的笨漢

把它買下送給你

我想安靜地來

卻擋不住強風

你包容地笑說:

親愛的,花此刻才綻放!

10. Thư mùa đông

冬之書

寫給你的信墨跡模糊

鹹鹹的雨穿牆入房來

山的寒氣讓我無法入眠

晨光在銀色的蘆葦上

雪躺在薄薄的蓆子裡

煙霧纏繞著山

筆中的墨水凍結了

我在火邊熱它給你寫信

風讓樹的心震顫

種子無力醒來

當我的同志必須出遠門

我祝他平安但樂於獨享整張蓆子

寒冷讓公雞變懶了

碗盤聲音讓我精神為之一振

山藏了千百封信

我挖尋可食之根,一無所獲

黎明食粥,我等著郵件

整夜讓收音機開著

好幾年沒見到你:馬蹄聲

讓我以為你來了

雲常常入夢來

你依然坐在紅色的燈前

夢中皂莢的味道

使石頭變軟,使山變暖

陳黎 (台灣)阮文馨(越南)譯

ảnh: Ricky Chen

Thơ Trần Lê

Thơ Trần Lê

Chùm thơ của Trần Lê (Đài Loan), Trang Hạ dịch

     Ốc vít

Nàng nói, thế giới này hỗn loạn

Em cũng hỗn loạn, cho tới

Lúc chiếc đinh vít anh khoan sâu em từng vòng

Gắn em giữa tâm bản đồ thế giới

     

Bánh pút-đing

Anh biết, đây là thứ tình yêu em muốn có:

Yêu bằng lưỡi, bằng tay, bằng mắt, bằng môi

Vào em thật nhanh qua những lối da thịt

Mà không đóng đinh em đớn đau

 

Chiếc ghế

Mượn ba chân bốn chân ghế

Chúng ta hai chân chạy mỏi loài người

Bỗng ngồi như quái thú chống chân vạc

Cho đất biết ta

Có lúc tự tại, cũng khi nặng nề.

 

Bên đầm sen

Nàng nhân lúc tôi đang cực khoái, đẩy tôi vào

Bức sơn dầu trên tường

Tỉnh ra nơi phương Nam của phương Nam

Bên đầm sen diễm lệ

Đàn bà đẹp đứng ngồi cười ma mị quanh sen

Hoặc yếm hoặc truồng khoe trăng

Hoặc bướm hoặc hoa hoặc rời bước

Soi lên gương nước đầm hổ phách

Những tà dâm trắng trong. Lời hoan ca bí mật

Đêm đàn bà tìm nhau khoe quan âm trinh trắng trong thân xác hồ ly

Mỗi hang động trên thân đều giấu tiếng nói thần linh

Tôi nhòm trộm những tòa âm hộ nở cùng sen rạng rực của nàng quan âm

Trăng là kẻ vác thuê lạnh lẽo

Mang sữa lạnh rót những bầu sen

Thất thần bởi nhập hồn, thất vía là tịnh vía

Những thân thể nõn nường nóng ướt áp vào tôi

Vứt bỏ da, tấm giấy vệ sinh màu bạc và nhăn

Trong đêm trăng đầm sen.

(2009)

Bản gốc đăng trên trang thơ của nhật báo Chinatimes (Đài Loan) với tranh minh họa của họa sĩ Nguyễn Gia Trí (VN)

 

Về tác giả: Nhà thơ Trần Lê, người Hoa Liên, SN 1954, một trong vài nhà thơ đương đại cách tân nổi tiếng nhất Đài Loan, nổi tiếng với thơ cách tân hình thức, thơ thử nghiệm, xem thêm tin về Trần Lê:

http://english.vietnamnet.vn/reports/2009/06/854698/

http://english.vietnamnet.vn/reports/2009/06/854375/

http://english.vietnamnet.vn/reports/2009/06/854509/

 

Chàng kiểm lâm bơ vơ giao thừa

Chàng kiểm lâm bơ vơ giao thừa

chúc mừng năm mới

Có một câu chuyện sau bức ảnh này:

Đó là cái chàng thợ săn đã trao súng vào tay mình.

Chàng thợ săn nhà nòi, con ông vua hổ xứ Bắc. Chàng cũng là thợ săn lõi đời, chả hiểu dòng đời xô đẩy ra sao, chàng thợ săn lại thành trưởng trạm kiểm lâm.

Ban ngày, chàng bắt nạt lâm phu vào rừng đốn củi, đêm về chàng lén lút nấu cao hổ (cũng nghề gia truyền) và nhồi bông các con báo, beo, đại bàng, kể cả sóc nhí. Vì chàng khéo, chàng tỉ mẩn, chàng hiểu các con thú và chàng cũng hiểu rõ các bắp thịt gây nên các ảo giác chuyển động.

Lúc mình gặp chàng, số mình thật đen đủi vì có ông chồng kè kè áp tải, ông chồng mình không duy tâm mà phải nói là rất duy tâm, ông luôn luôn tin rằng, mọi chuyến đi (dịch chuyển) luôn chữa lành các vết thương cho mình, và hàn gắn mọi mối quan hệ của mình. Vì thế, ông thích mình đi khỏi cửa, đi khỏi nhà, đi khỏi thành phố, miễn đừng đi khỏi đời ông ấy.

Mình nói là đen đủi, vì cho đến giờ, đây vẫn là chuyến đi duy nhất mà mình bị ông chồng áp tải, mình không xoay trở gì được.

Đen hơn nữa là lúc đó, chàng trưởng trạm kiểm lâm đang yêu một cô nhóc, là bạn đang học cùng lớp cấp ba của con trai chàng, ặc ặc.

Nhưng vậy thì liên quan gì tới câu chuyện mà mình kể, vào ngày cuối cùng của năm cũ, khi bánh chưng nhà mình đã vớt, nồi xoong dưới bếp đã đầy ắp món ngon và tủ lạnh chất đầy rau tươi dành cứu đói mùa Tết cho cô nàng nghiện salad?

Là vì bỗng dưng, sáng qua, hai tám Tết, bố mình lù lù hiện ra ở cửa, trở về sau một cuộc thất tình đau đớn vì cô người yêu bốn mươi lăm tuổi vào tuần trước đã dứt áo bỏ lại ông già chín mươi ở lại nơi chân núi xa xôi, cạnh một ông trạm trưởng trạm kiểm lâm vừa mất chức và vừa bị cắt thừa kế!

Trước khi đi, cô người yêu của bố mình chỉ mang theo một cái xoong nấu canh, là thứ mà cô yêu thích trong căn nhà có cái bếp củi ở chân núi nghèo. Và bố mình đau buồn nói, cô ấy mà nói một tiếng, bố mua cho cô ấy cái xoong vài triệu, chứ không phải cái nồi cũ ấy.

Mình nghĩ, mọi người phụ nữ luôn có lý lẽ của riêng mình, khi đến với tình yêu hay khi rời bỏ tình yêu. Một bà quê mùa hay một bà mệnh phụ rởm đời thì rồi cũng sẽ phải có lúc loay hoay như nhau khi phải lựa chọn sinh tử giữa một người đàn ông và một cái nồi cũ. Thế mới là đàn bà!

Chuyện lan man sang cơn thất tình của chàng thợ săn. Chàng mất chức trưởng trạm kiểm lâm vì một cuộc hội nghị bảo vệ rừng tổ chức lần trước ở tỉnh chàng. Trước mặt các quan chức trung ương và các nhà khoa học từ mọi nơi về, chàng đứng lên xin phép hồn nhiên:

- Tôi xin khẳng định là phá rừng thì không bao giờ ngăn chặn được, vì kiểm lâm chúng tôi chỉ ngăn được lâm tặc phá rừng, chúng tôi không bao giờ ngăn được quan chức phá rừng!

Trước những cái mồm há hốc giữa hội nghị, chàng gãi tai bảo:

- Thì đấy, ai vào săn thú cũng có giới thiệu, bảo lãnh, người nhà của quan chức. Chứ thường dân ai dám mang cả ô tô lẫn súng săn hiện đại đi thành đội ngũ vào rừng săn? Chặt gỗ thì dân chỉ chặt được củi cành, quan mới chặt được rừng gỗ. Ai dám bỏ tiền triệu ăn thịt thú rừng đặc sản, lâm tặc chăng, hay kiểm lâm, hay dân? Chắc chắn đều không!

Suýt nữa chàng buột mồm nói thêm, đến thuê tôi nhồi bông các chủng loại beo, báo, gấu, hổ, đều đại gia đấy chứ đâu!

Dù không buột mồm câu đấy, hội nghị kết thúc, chàng vẫn mất chức trưởng trạm kiểm lâm như thường. Chàng không lấy đó làm buồn, vì người yêu chàng đã thi xong học kỳ hai của năm cuối cùng đời học sinh, chàng sắp cưới được nàng về làm vợ. Trước khi làm đám cưới, chàng phải làm một việc nho nhỏ nữa, không mấy đáng kể, đó là về nhà bỏ vợ.

Việc cỏn con này lấy đứt mất của chàng khoản thừa kế chục ha đất và một trang trại do chàng ba mấy năm nay gây dựng lên, cho bố mẹ. Chàng bị bố mẹ đuổi khỏi chính nhà chàng, y như Steve Jobs một ngày đẹp trời đã bị Apple sa thải. Bố mẹ chàng phản đối việc chàng lấy con oắt con làm vợ. Phản đối chỉ vì chàng không đưa ra được một lý do nào khác, ngoài lý do tình yêu.

Yêu đương gì ở thời đại này? Làm gì có cái gọi là tình yêu trong thời buổi này nữa?

Thà cứ nói là tình dục, thì còn dễ tin, thà cứ nói đó là ham của lạ, thì còn dễ nghe, thà cứ nói là tham gái trẻ phụ nghĩa tao khang, thì còn dễ hiểu. Chứ tình yêu, lọt làm sao được cái lỗ tai? Đùa à?

Chàng đành đi mua một quả đồi, và một ngôi nhà nho nhỏ, thuê một chú trợ lý trông coi đầm, ao, vườn rừng, rồi rước cô bé người yêu về, đẻ một đứa con, vừa mới chào đời ngay trước Tết vài tuần. Những cơn đánh ghen của vợ cũ và những cơn phỉ báng, sự cô lập của bố mẹ khiến tình yêu của chàng mệt mỏi. Chàng kiểm lâm than thở với bố mình:

- Cháu bốn mấy tuổi đời, không lẽ không được một lần quyết định làm cái việc mà cháu muốn làm?

Giây phút cuối năm lọ mọ trên mạng tìm câu lạc bộ khiêu vũ tuổi già, trong một kế hoạch âm thầm hòng sau Tết níu chân ông bố lại Hà Nội, mình bỗng nhiên phì cười, vì nhận ra rằng:

Không biết tình yêu là cái gì, mà nó giày vò cả hai người đàn ông sắp năm mươi và sắp chín mươi, đến thế?

Đàn ông hẳn thấy chàng kiểm lâm, đã tới tuổi đó, còn bỏ vợ bỏ con, bỏ cả tài sản, để chạy theo tình yêu, đích thị là một kẻ ngốc.

Còn phụ nữ, thực sự, mình nghĩ nhiều phụ nữ sẽ tin rằng, đấy mới là một người đàn ông.

Xử lý khủng hoảng

Xử lý khủng hoảng

Lavazza cà phê

Trong những trang phục của mình, tôi tốn nhiều nhất là tiền dành để mua đồ lót. Tất nhiên, về số lượng thì phụ nữ luôn phải tốn tiền gấp đôi đàn ông để đảm bảo nội y của mình tạm đủ dùng. Song về giá tiền, thì nội y luôn là thứ đắt tiền hơn quần áo đang mặc ngoài nó. Đó là sự lựa chọn của tôi từ gần hai mươi năm nay, từ ngày tôi chưa có người yêu, cho tới ngày tôi làm mẹ của ba con.

Còn một lý do riêng tư khác nữa, là bởi khi béo lên hoặc gầy đi chỉ 1kg thôi, quần áo vẫn còn giữ nguyên size, thì vòng ngực tôi đã thay đổi. Và size áo lót sẽ phải điều chỉnh ngay lập tức, không phải để tôi đẹp hơn, mà để tôi thấy dễ chịu hơn.

Nhưng bài viết này tôi không định quảng cáo đồ lót hoặc khoe số đo cơ thể mình, tôi chỉ muốn nói về việc xử lý khủng hoảng. Đôi khi, phụ nữ nghĩ rằng, khủng hoảng của phụ nữ là phát phì, cơ thể trở nên phì nộn, hoặc bị mất trinh (với người nàng không được hứa hẹn cầu hôn) v.v… đại loại là những nguy cơ nhìn thấy được. Còn bản thân tôi lại nghĩ, ngay cả khi bạn là một phụ nữ thành đạt và xinh đẹp, hay chỉ là một bà nội trợ gói gọn hành trình một ngày trên đường từ nhà tới chợ, mọi phụ nữ đều đối diện các nguy cơ của cuộc sống y như nhau. Mà đôi khi, một phụ nữ hoàn hảo sẽ dễ bị sụp đổ hơn, nhanh chóng bị đánh gục hơn.

Ví dụ bạn tôi, cô ấy rất xinh và nhạy cảm, tới mức một ngày, khi đang nói chuyện với một chàng mới được mai mối, trong quán cà phê, cô ấy gây tiếng ồn bởi… vô tình trung tiện. Chàng kia rất lịch thiệp không tỏ vẻ nhận ra, nhưng cô bạn tôi từ đó vừa hổ thẹn vừa ngại ngùng nên đã tự làm cho mình biến mất trong cuộc đời chàng kia, dù đáng lẽ, hạnh phúc từ đó có thể đi theo cô ấy…

Nếu cô bạn ấy kém hoàn hảo hơn, giả như cô xuề xòa dễ tính, bộc tuệch hoặc tự nhiên chủ nghĩa hơn, kém chỉn chu nghiêm túc hơn, chắc cô sẽ biết nói một câu dí dỏm chữa thẹn, biết tự tha thứ cho bản thân, hoặc biết cách hài hước để đánh trống lảng.

Thế nhưng, cho đến tận giờ và chắc chắn cả sau này, mỗi khi nghĩ đến anh chàng được… nghe tiếng ồn cơ thể kia, cô vẫn ngượng chín mặt.

Tôi thì nghĩ, việc gì phải khốn khổ và tự ti như thế. Bạn biết vì sao không?

1. Chiếc khuy không có lỗi:

Một buổi chiều đang đi mua sắm tại trung tâm thành phố, tôi bỗng thấy mấy người nhìn mình kỳ lạ và chằm chằm. Sau một giây định thần thì tôi phát hiện, mấy hôm nay mới chỉ tăng cân một chút thôi, cái áo sơ mi của tôi ở ngay “điểm chết” giữa ngực đã căng và hôm nay tự dưng tuột khuy. Toàn bộ người đi trong Plaza có thể ngắm áo lót của tôi mà từ dùng quen thuộc giờ đây là “lộ hàng”. Trong giây lát ngừng thở vì ngượng và sợ, tôi phát hiện ra sự thể không đáng sợ như mình nghĩ.

Một – Bất cứ ai trong đời cũng sẽ gặp phải tình huống khó xử như thế. Mọi người như bạn, và bạn cũng như mọi người mà thôi. Vậy bạn hãy nghĩ như tôi là, đã hàng triệu người trên đời này bị bật khuy áo ngực giống ta, bị quên kéo khóa quần, tất bị dính vào chân váy, mũ bị sờn, tóc bị cắt hỏng, bị rơi xuống cống trên đường đi dự tiệc v.v… Những sự cố nhỏ nhoi này chẳng thể biến ta thành quái vật được. Và ngược lại, hàng tỷ người cài khuy đàng hoàng, không bị rủi ro nhưng điều đó cũng chẳng làm cho họ trở thành một người hoàn hảo. Vậy tại sao ta không đường hoàng và từ tốn cài lại khuy áo, sửa chữa sai lầm một cách bình thản? Bạn có biết rằng, người ta không nhớ lâu việc bạn bị hở ngực hở quần lót, nhưng sẽ nhớ và bật cười thú vị vì hình ảnh bạn rối rít và thảm hại, cuống quít chỉnh đốn bản thân. Một tin được đưa sai trên radio không được ghi nhớ lâu bằng bản tin cải chính sau đó. Vậy, đừng sửa chữa chi tiết sai sót bằng một thái độ sai lầm.

Hai – Phải nhanh chóng lấy lại tự tin cho bản thân, ví dụ như có thể tự nhủ rằng, dù hở ngực thì không phải ai cũng đủ tiền để mặc nhãn hiệu đồ lót này, vậy người xấu hổ là ai đó đang âm thầm mặc một chiếc áo ngực cũ và xấu. Nếu bạn bị bắt gặp đang… quên cài khóa quần, bạn hãy tin rằng bản thân bạn không phải là sứ thần ngoại giao đang trên đường đi trình quốc thư tới cho một vị thủ tướng nào đó, cho nên một lần quên kéo khóa quần chỉ chứng tỏ bạn hơi đãng trí, đầu óc hơi lão hóa như vài trăm triệu người khác trên đời chứ không ảnh hưởng tới phẩm cách hoặc giá trị con người bạn, càng không thể hủy hoại tiền đồ của bạn.

Tôi nhớ ngày còn là thiếu nữ, trong một buổi hò hẹn, tôi đã phát âm sai tên tiếng Anh của lon nước ngọt 7up trước mặt người phục vụ và anh bạn trai mới quen. Hai mươi năm đã trôi qua, tôi tha thiết muốn gặp lại người con trai ngày ấy biết bao, để nói với cậu ta rằng:

“Anh ạ, em đã tránh mặt anh hai mươi năm nay chỉ vì một từ phát âm sai, em thấy thế là đủ rồi! Em vẫn dốt tiếng Anh như ngày xưa, nhưng giờ đây em đã biết, điều gì thực sự quan trọng với em, và điều gì chỉ là những vụn vặt không đáng bận tâm trong cuộc sống!”

Đúng thế. Vì bạn là phụ nữ, bạn không thể bị đánh gục bởi những thứ không xứng đáng với bạn.

2. Nhưng tự bạn đánh gục bản thân bạn:

Bằng sự day dứt, sự hối hận, sự xấu hổ, sự sợ hãi, sự lo sợ. Phụ nữ thường rộng lượng với đàn ông trong khi lại khe khắt với bản thân và phụ nữ khác. Trong khi đàn ông thì ngược lại, họ có thể tự tha thứ cho bản thân nhưng đòi hỏi rất nhiều tiêu chuẩn ở phụ nữ. Ví dụ như, đàn ông họ chẳng sợ mất trinh, họ chỉ sợ bạn gái mất trinh thôi.

Tôi đã nhiều lần được bạn bè, những cô gái trẻ, những bạn quen qua mạng v.v… thổ lộ điều tương tự. Họ đã mất nhiều hơn thế, bị lợi dụng hoặc bị lạm dụng tình dục, bị bạn trai bỏ rơi, bị từ hôn, bị chồng ngoại tình và bỏ. Thậm chí có một lần, một chàng trai cầu cứu tôi tư vấn khi bạn gái của chàng bị người lạ cưỡng hiếp.

Những cơn khủng hoảng này sâu sắc hơn tất thảy những tai nạn nhỏ nhoi tôi vừa kể. Bởi nó lấy đi những giá trị quan trọng, thậm chí chúng ta cho là quan trọng nhất đời: Trinh tiết, tự trọng, tình yêu, gia đình, hạnh phúc, thể diện, sự thiêng liêng của cảm xúc v.v… Tôi tin rằng chúng ta không thể dùng phép thắng lợi tinh thần, hay bất kỳ lời biện hộ nào để lừa dối bản thân vượt qua những khủng hoảng lớn như thế.

Nhưng chúng ta có quyền đứng lùi xa, nhìn vào tổng thể của cả một cuộc đời, một số phận, một con người để tìm cách hóa giải khủng hoảng. Bạn hãy tự hỏi xem, bạn thực sự cần gì, điều gì mới thực sự có giá trị với bạn?

Một cô gái bị chụp ảnh khỏa thân tống tiền đã thổ lộ với tôi rằng, cô ấy muốn chết.

Chàng trai có người yêu bị cưỡng hiếp nói với tôi rằng, anh sẽ mang dao đi giết chết kẻ khốn nạn kia.

Tôi nói, vậy thì kẻ tung ảnh khỏa thân không cầm dao giết bạn, mà chính cô gái nhẹ dạ đã tự giết mình đó thôi. Và kẻ hiếp dâm kia đáng lẽ chỉ cướp được thân thể cô gái một giờ, thì từ đây hắn đã cướp được tương lai của hai bạn cả đời. Thậm chí còn tống được chàng trai vào tù với tội sát nhân.

Bởi các bạn phải hiểu rằng, nếu bạn đã sống tốt, tích cực, thì bạn xứng đáng có một tương lai tốt đẹp. Bị hãm hiếp, bị bỏ rơi, bị lừa dối, bị phá sản v.v… thực tế nó giống như một tai nạn giao thông. Bạn không muốn nó, nhưng một ngày bất ngờ nó xảy ra, bạn sẽ không thể thay đổi nó được nữa. Tai nạn ấy sẽ cướp mất của bạn một cánh tay, một tình yêu, gia sản, một gia đình v.v… Bạn buộc phải chấp nhận và chung sống với khuyết tật ấy cả đời. Nhưng bạn muốn chặn đứng tai họa lại, hay bạn muốn tiếp tục tự vơ vào bản thân vô số tai họa nữa, bằng cách tự tử, bằng cách giết kẻ đã hãm hiếp (mà không tố cáo hắn), bằng cách phạm pháp, bằng cách lo sợ cả đời, tự khép mọi cánh cửa của cuộc đời mình?

Tôi nhớ những bài báo viết về nữ hoàng talk-show Mỹ Oprah Winfrey  đã vượt qua việc bị hãm hiếp lúc còn tuổi thiếu nhi và mang thai khi mới 14, để sống và thành đạt như hôm nay. Chắc còn nhiều người nhớ đệ nhất phu nhân Evita Peroni của Argentina cũng từng mang một quá khứ đầy gánh nặng. Chúng ta không vượt qua khủng hoảng để đạt được giàu sang, nổi danh hay bất cứ sự lộng lẫy nào. Cũng không có một kịch bản nào soạn sẵn, một giải pháp nào chung cho mọi số phận. Nhưng nếu không hóa giải được khủng hoảng, bạn sẽ không có cơ hội nào khác để thoát khỏi nó.

Hãy thử nghĩ rằng, tình yêu quan trọng hơn hay màng trinh quan trọng hơn? Nếu người yêu bạn nói màng trinh quan trọng hơn, bạn hãy tránh xa anh ta cùng những tay đàn ông chỉ yêu màng trinh của bạn chứ không hề yêu con người bạn với những giá trị sống của bạn.

Nếu sự hận thù hoặc cơn sụp đổ làm bạn hoa mắt, hãy nghĩ rằng bạn luôn có cơ hội sống khác, bạn luôn có những lựa chọn tử tế hơn. Đừng làm nô lệ cho những sai lầm trong quá khứ.

Tôi rất muốn nói với người phụ nữ đang đau khổ vì bị chồng phản bội rồi li dị chị, rằng, thực ra chị không mất gì cả, không mất tình yêu hay mất gia đình, không mất người đàn ông của chị. Chị chỉ mất đi thứ mà chị chưa từng có mà thôi. (Hoặc mất đi thứ mà chị tưởng chị có thôi). Chị chỉ chưa tìm ra người đàn ông của chị mà thôi, đó đâu phải lỗi của chị, một người đã yêu và đã hết mình, chân thành?

Cha mẹ sinh ra ta, nuôi ta lớn, đâu phải là để cho kẻ khác chà đạp?

Đôi khi, tôi cũng rơi vào những cơn khủng hoảng, khi cuộc sống chẳng được như mình mong muốn, những thất bại liên tiếp, những sức ép quá lớn, hoặc gặp những chỉ trích quá nặng nề. Tôi thường thở sâu, ngồi yên suy nghĩ, và tự hỏi, mình có đang sai lầm không? Cách mình giải quyết sắp tới liệu có phải sai lầm không? Nếu mình là người khác, mình sẽ làm gì?

Và quan trọng hơn, tôi luôn tự nhủ: Nếu không từng sai sót, không từng mất mát hay lầm lẫn như thế, hẳn tôi đã không ở vị trí của tôi ngày hôm nay.

Vậy, có điều gì xứng đáng để đánh gục và hủy hoại ta hôm nay nữa?

Trang Hạ

Mời bạn đón đọc bài viết này cùng các bài khác của Trang Hạ trên Lửa Ấm số ra hôm nay, thứ Hai 4/4/2011

Xem bói đầu năm: Các chàng nói gì với gái đẹp?

Xem bói đầu năm: Các chàng nói gì với gái đẹp?

một đóa xuân ngời

Tình huống: Chàng đang online, bỗng nhiên có một cô gái trẻ kiều diễm add nick của chàng, rồi tự giới thiệu bản thân với chàng, đưa links cho chàng xem ảnh, còn đưa cả số đo ba vòng rất chuẩn, rồi nói rằng, mình là gái gọi online, mình buộc phải kiếm tiền vì nhà rất nghèo, cần tiền trả học phí cho em trai v.v…

Bạch Dương (21/3-19/4)

Gái: Anh ơi, anh có cần em phục vụ anh không?

Chàng: Ảnh này có phải ảnh thật không đới? (Nước dãi chảy ròng ròng. Mà thôi kệ mẹ nó, có khi nó đang mang bệnh đấy!)

Gái: Ảnh em thật mà! Anh giai ơi thế anh có gọi em không?

Chàng: (không động tĩnh gì, gái buzz mấy lần chả thấy động đậy gì!)

Kim Ngưu (20/4-20/5)

Gái: Anh ơi, anh có cần… dịch vụ của em không?

Chàng: Dịch vụ à? Mất phí à? Bao nhiêu?

Gái: Em chỉ cần… (nói số tiền)

Chàng: Ặc ặc, tưởng vẽ ra tiền à? (lòng đã hơi đắn đo)

Gái: Thế anh có gọi em không?

Chàng: Mẹ đang gọi xuống ăn cơm, bb!

Song Tử (21/5-21/6)

Gái: Anh, anh có cần em phục vụ không?

Chàng: To be or not to be,that’s a question… (Hamlet)

Gái: Anh gõ tiếng Anh à? em không biết tiếng Anh!

Chàng: Never let anyone know what you are thinking… (Bố Già)

Gái: (Ôi thằng này Tây mẹ nó rồi, vớ bẫm đây!)  Hi, my name is…I can do…

Chàng: You must do me this honor…promise me you will survive…that you will never give up…no matter what happens…no matter how hopeless…promise me now, and never let go of that promise… (Titanic)

Gái: (Đ.m, đúng thằng Tây rồi, để tao cài phần mềm dịch tiếng Anh đã!) I’ll talk to you tomorrow, bye!

Chàng: Tomorrow is another day… (Cuốn Theo Chiều Gió)

Cự Giải (22/6-22/7)

Gái: Anh giai, hôm nay mát giời, anh có muốn… tí không?

Chàng: Mấy em phải làm việc bao nhiêu lần một ngày? Chắc vất vả lắm nhỉ?

Gái: Không, cũng bình thường.

Chàng: Bọn nó cho các em ở chỗ nào? Chắc chui rúc trong mấy cái tổ chim thôi chứ gì? Mấy người nhét vào một phòng?

Gái: Không, em đi làm riêng lẻ thôi.

Chàng: Ồ, thế em làm nghề này mọi người trong nhà em có biết không?

Gái: Thì… em không nói cho ai biết.

Chàng: Thế nhà em có mấy người? Ngoài cậu em đó ra còn anh chị em gì nữa không? Bố mẹ nữa chứ? Sống cùng một nhà à?

Gái: Ơ… (hỏi lắm quá không biết giả nhời cái gì trước) Thế cuối cùng thì anh có muốn em phục vụ không?

Chàng: Việc vô liêm sỉ thế này mà sao em cũng làm được nhỉ? Anh có thèm gái lắm thì cũng chẳng dám khiến cho mẹ em phải xấu hổ vì em,  hơn nữa nhà anh có vợ anh dữ lắm, nó không cho anh léng phéng đâu! Nhưng mà em này, em đừng có thất vọng nhé, anh sẽ nghĩ ra cách khác giúp được em!

Gái: Thôi khỏi… (phí lời thật), cảm ơn!

Chàng: Thế em trai em mấy tuổi? Bố mẹ em nghỉ hưu chưa? Cả nhà sống bằng thu nhập của ai? Tháng hết bao nhiêu tiền? Ớ…

Gái: (Vội vàng out ngay khỏi mạng)

Sư Tử (23/7-22/8)

Gái: Anh cần em phục vụ không?

Chàng: Cô ở chỗ trung tâm giúp việc gia đình chứ gì? (Chặc, cái bọn này bây giờ quảng cáo lừa tiền thật, Ô sin mà cũng tuyển cái con đẹp thế này, từ giờ mình chỉ gọi bọn này thôi!)

Gái: Anh nhầm rồi, em có ở trung tâm nào đâu. Em phục vụ cái ấy ấy!

Chàng: Ớ, cô bảo là… (Giật mình nhận ra, tự trách bản thân sao không nhận ra ngay từ đầu, giờ thật mất thể diện, rõ là tự mình biến thành Em chã, vì thế bỗng dưng nổi giận) Nói thì nói rõ ra một tí cho người khác nhờ! Mất thời giờ của tôi quá! Cô có biết một phút của tôi là bao nhiêu tiền không?

Gái: (Ôi chết rồi!) Ôi em xin lỗi anh! Thế… thế anh có muốn em phục vụ không?

Chàng: Còn dám chào hàng nữa à? Đúng là loại vô liêm sỉ! Không kiếm việc gì tử tế mà lại đi làm cái nghề lấy LỖ làm lãi! Tao mà là em mầy thì tao cũng nhục nhã phải cầm tiền của mầy!

Gái: (khóc ròng)

Xử Nữ (23/8-22/9)

Gái: Anh, anh muốn thử tí không?

Chàng: Cái loại gái kẹt nét tao gặp cả trăm đứa rồi, con nào cũng nỉ non mấy câu này, vui gì, đàn ông thử hỏi ai thích nghe không, nên chắc mày cũng chả mấy khi có khách!

Gái: Thế em phải nói thế nào đây? Anh bảo cho em biết với!

Chàng: Phải có bản sắc riêng! Trông ảnh mày vừa gợi cảm vừa có vẻ từng trải, hẳn kiểu gái như mày thường hấp dẫn những thằng tre trẻ, đúng không?

Gái: Ừm, khách của em thường là sinh viên, cũng có công nhân, dân văn phòng.

Chàng: Sinh viên mà đã đi kiếm mày? Thiệt tình… (ngẫm nghĩ hồi mình sinh viên mình đã làm gì), không sao, chúng ta tiếp tục, lúc nãy bảo mày thuộc típ người gợi cảm và thành thục, còn khách hàng thuộc típ người trẻ, mà bọn đấy thì thường hy vọng đạt được cái gì? Phải biết bọn đấy có nhu cầu thế nào thì mới định vị được vị trí của mày trong thị trường, mới khai thác được lợi thế kinh doanh độc nhất (USP) của mày – đó mới là thứ ăn tiền đấy!

Gái: Nhưng em cảm thấy nãy giờ anh nói rất nhiều, mà chưa thấy điểm ăn tiền ấy ở đâu!

Chàng: Tất nhiên! Tao có phải là mày đâu, tao làm sao biết tình hình cụ thể của mày nó ra làm sao, quan trọng vẫn là tự bản thân mày phải làm sao liên hệ thực tế đi tư duy và phân tích, chứ mày cứ lãng đãng thế này thì đến 30 tuổi vẫn cứ thế này thôi! Ôi, đã sống là phải có kế hoạch! Như tao đây này, ba năm trước tao cũng lang bạt đầu đường xó chợ (thực ra có phải đâu), thế mà giờ tao ngồi trong văn phòng cực rộng, biết vì sao không? Vì hồi đó tao lăn lộn ở ngoài đường, tao tự bảo mình, tao không thể sống thế này cả đời được, làm gì cũng phải làm cho đạt mức độ tốt nhất, có là gà thì tao cũng phải là loại gà chiến nhất! (Thấy nick của gái không động tĩnh gì, nghĩ chắc nó đang chăm chú đọc mình type, uống một ngụm nước rồi gõ tiếp). Nhưng mày bây giờ có khi nghĩ thứ lý tưởng gì cũng là vứt đi, chi bằng kiếm vài thằng khách bẫm lại hay, nhưng đến lúc mày ngồi chổng mông mà chẳng có thằng khách hàng nào, lúc đó mày mới hối hận, chắc chắn rồi sẽ có một ngày như thế!

Gái: (nick đã đen ngòm từ lúc nào)

Chàng: Đâu rồi? Đứt mạng à, hay mất điện? Tao còn chưa nói đến trọng tâm vấn đề đâu! Nhưng hôm nay tao nói cái gì mày phải nhớ cái nấy! (Chờ mãi, vẫn không thấy nick của gái online trở lại), thôi kệ, lần sau tiếp tục nhé!

Gái: (Nghĩ thầm: Mẹ, lần sau ở đâu ra, lần sau nhất định trước khi lộ hàng thì phải hỏi có phải thằng khách là Xử Nữ không đã!)
Thiên Bình (24/9 -23/10)

Gái: Anh ơi, anh có cần em… phục vụ không?

Chàng: Có bao phòng luôn không? Khách sạn năm sao nhé?

Gái: Em toàn đến tận nhà phục vụ.

Chàng: (không hào hứng nữa, nhưng vẫn lịch thiệp) Ồ, thế à! Thế ảnh em là chụp ở ảnh viện nào thế? Chất lượng ảnh không được tốt lắm! Thấy nét mặt em cũng được, nhưng đứa trang điểm thì tay nghề hàng chợ lắm, mà quần áo em không bộc lộ được hết nét đẹp của em!

Gái: Ơ… (đang nghĩ không biết nên nói gì để tiếp thị bản thân)

Chàng: Xin lỗi nhé, giờ anh đang hơi bận, sắp phải đi Shangri-la họp hội nghị cao cấp rồi, lần sau chat tiếp nhé, Sayonara! (nghĩa là tạm biệt, tiếng Nhật)

Gái: Ớ, em có phải tên là Sayonara đâu. Mà Shangri-la thì ở xa quá nhỉ, thôi, bỏ qua mối này.
Bò Cạp (24/10-22/11)

Gái: Anh ơi, anh cần dịch vụ của em không?

Chàng: Trong ảnh không phải là mày thì phải?

Gái: Là em đấy, thật mà! Anh gặp em là anh biết liền à!

Chàng: Ảnh chụp buổi sáng hay buổi chiều đấy?

Gái: Người ta quên mất rồi, hình như buổi chiều thì phải!

Chàng: Mày bao nhiêu tuổi?

Gái: Người ta vừa qua tuổi mười tám, sắp tròn hai mươi!

Chàng: (rất lâu không reply)

Gái: Anh giai, thế anh có cần em không?

Chàng: Mày vừa bảo là ảnh chụp buổi chiều, nhưng nhìn từ chiếu xạ của ánh nắng lẫn chiết xạ từ góc bóng người thì rõ ràng là chụp buổi sáng, mà mày vừa bảo là 20 tuổi, nhưng phóng to ảnh lên 100 lần nhìn kỹ Frame thì thấy da mày chắc chắn đã già hơn số tuổi đó! Mà mày cố tình cứ chat cái kiểu như gái mới lớn, không phù hợp với lứa tuổi của mày đâu! Chắc chắn mày không phải người trong ảnh này, mày chắc là ma cô tú ông cho bọn cave chứ gì? Đảm bảo mày là thằng đực rựa chính hiệu!

Gái: (toát mồ hôi… không biết mình là nó hay nó là mình đây…)

Nhân Mã (23/11-21/12)

Gái: Anh, anh cần em phục vụ không?

Chàng: Gọi cô thì có ưu đãi gì không?

Gái: Thì… thì em sẽ phục vụ tận tình! Rồi anh cũng qua đó giúp đỡ được em trai em nữa, em sẽ thay nó cảm tạ anh nhé!

Chàng: Xời, ý tôi là có cái gì khuyến mãi thêm ở ngoài không?

Gái: Khuyến mãi nữa? Chả lẽ anh định mua một tặng một? Hay anh định bảo là 3P?

Chàng: Xời, cái gì cái gì? Thực ra tôi thiếu gì bạn gái, nhưng lại đang thiếu một thằng đi học thuê, thế em trai cô mấy tuổi rồi? Hay gọi nó bảo đi học thế chỗ điểm danh hộ tôi, vừa vặn nhé, giúp nó kiếm tiền mà lại giúp cô đỡ phải bán trôn nuôi miệng nhé!

Gái: %*#(_(&$

Ma Kết (22/12-20/1)

Gái: Anh, anh có cần em phục vụ không?

Chàng không hồi đáp, file gửi sang luôn dừng ở trạng thái “Chờ nhận”…

Rồi sau đó, nick của chàng luôn hiển thị status là “Busy” cho đến khi gái rời khỏi mạng, bỏ cuộc.

Bảo Bình (21/1-19/2)

Gái: Anh có cần em phục vụ không?

Chàng: Phục vụ những nội dung gì?

Gái: Thì anh biết rồi còn gì… còn các kiểu mát-xa nữa…

Chàng: Mát xa? Các kiểu?

Gái: Vâng, có kiểu Tàu, kiểu Thái, kiểu Pháp…

Chàng: (Hóa ra mát-xa cũng lắm loại thế này kia nhỉ!) Thế cô tổng kết cụ thể các đặc điểm khác biệt và cảm giác của mỗi loại cho tôi nghe xem thử !

Gái: ^&))Y#)#)&%

Song Ngư (20/2-20/3)

Gái: Anh ơi, anh cần phục vụ không?

Chàng: Cô, cô nói gì nhỉ? (Chết cha, không lẽ mình gặp đúng loại này rồi, bọn trên mạng hay đồn là có cave trên mạng ấy!)

Gái:  Thì phục vụ ấy, hí hí!

Chàng: Thôi không, tôi không có hứng! (Không biết có phải con này là cave hay không, thấy hơi sờ sợ)

Gái: Thật ư? Anh làm em buồn quá! Anh ơi, sao anh nỡ làm tổn thương em, lẽ nào anh không muốn giúp đỡ em trai em?

Chàng: Ôi cô đừng nói thế! Tôi thật sự có định làm cô buồn đâu! (Ôi không biết nó có lừa mình không)

Gái: Thế sao anh cự tuyệt lạnh lùng thế, em thấy buồn tủi thân lắm!

Chàng: Thực ra tôi đang định đi xem phim 2012, hay là cô đi xem phim 2o12 cùng tôi?

Gái: Ặc… thần kinh à?

quyền được làm phụ nữ

Tình tay ba

Tình tay ba

Thằng anh ho suốt đêm và thường nửa tiếng dậy một lần gọi mẹ.

Thằng em thường bị những cơn ho của anh đánh thức dậy, la bai bải khi bị kéo ra khỏi giấc mơ đẹp. Ở độ tuổi một của chàng, mới mọc mấy cái răng sữa, thì chắc giấc mơ đẹp là được mẹ ôm chặt rồi nhấc bổng lên thật cao, cười khanh khách. Gần đây, chàng đã biết đứng vững, chàng thường hì hục trèo lên một chiếc ghế lũn chũn rồi dang cánh tay ra, rồi nóng nảy kêu a, kêu ca, kêu ga ga, kêu ba ba, để gọi mẹ, và khi mẹ nhìn chàng, chàng bèn thả người cho rơi tự do.

Vì chàng biết là mẹ sẽ cuống quýt đỡ. Hoặc, chàng sẽ ủn cái ghế đến gần mẹ, cách thật gần, sao cho chàng sẽ ngã thẳng vào lưng mẹ, vào lòng mẹ, vào cánh tay mẹ. (Mẹ nghĩ, chàng em sau này sẽ giỏi toán, hoặc sẽ là dân bay chính hiệu?)

Trong vòng tay mẹ - cảm ơn bác Người buôn Gió chộp đúng lúc

Buổi sáng mẹ đang túi bụi phơi đám chăn màn dọn dẹp nhà cửa, chàng em luẩn quẩn tự chơi một mình. Mỗi khi thấy mẹ ngồi xuống, nhìn hắn, hắn bèn nhìn lại, rồi tiến tới, hôn không chớp mắt, rồi mỉm cười. Rồi chàng bước đi lẫm chẫm vài bước, nếu quay lại thấy mẹ vẫn đang nhìn mình, chàng sẽ tiếp tục tiến tới hôn, và mỉm cười. Chàng cứ bỏ đi rồi lại ngoái nhìn, rồi lại quay lại hôn. Cho đến lúc mẹ buộc phải đứng lên vì sợ những cái hôn không chớp mắt sẽ khiến cậu em lác mắt! Cậu chỉ cần hôn thôi, cậu không cần sờ ti.

Thằng anh chực chờ em ngủ say, là lại bắt đầu ho khù khụ. Thằng anh rất gian xảo, chỉ ho khi ăn sáng để đi học, hoặc khi phải ngủ mà không được mẹ ôm. Chàng anh nghiện sờ ti mẹ, và để đỡ cơn nghiền, chàng rình lúc em trai đã rời tay mẹ, để xách gối – có lúc là hai giờ sáng, có lúc là bốn giờ sáng – tới đòi mẹ vừa ngồi gõ máy tính vừa bế chàng.

Những bình minh sáu giờ sáng, chàng anh mà thức giấc thì kiểu gì cũng phải đứng lên, ôm gối, đi sang giường mẹ, đứng nghiêm như chào cờ và nói với vẻ cầu khẩn:

- Mẹ ơi, con xin phép mẹ cho con nằm cạnh mẹ!

Khi mẹ bảo ừ, chàng ba tuổi mới sung sướng chun vào chăn và tay cào cào khe khẽ như mèo trên áo mẹ.

Nếu so sánh, thằng em là một người đàn ông lãng mạn, nghĩ ra mọi thủ pháp lãng mạn và độc đáo nhất để được vòng ôm của mẹ. Còn thằng anh là một người đàn ông thực dụng, xông thẳng vào cái nó muốn mà không cần rào đón, thậm chí còn lợi dụng cả sự ủy mị, sự cả nể và sự thương hại của mẹ, miễn sao nó đạt được thứ nó muốn.

Bị cả hai cậu chàng tấn công, mẹ làm sao chống đỡ được?

Thỉnh thoảng mẹ muốn được ai ôm, mẹ cũng từng sử dụng cả vẻ ủy mị lẫn sự lãng mạn độc đáo.

Nhưng thường thất bại.

Không phải người đàn ông nào cũng tin rằng, mẹ đang thực sự cần họ.

Mối tình đầu

Mối tình đầu

Phòng khám sản khoa bệnh viện lớn, ở tầng 2, nằm ở cuối một hàng lang rộng, lan-can trước cửa phòng khám vừa tầm ngang người (cao 1m) nhìn ra một sân bệnh viện có nhiều cây xanh cổ thụ chìa cành lá vào gần lan-can. Xấp sổ khám bệnh và bệnh án xếp chồng lên nhau trong chiếc khay đựng bệnh án gắn ở cạnh cửa phòng khám.

Một tấm biển chỉ dẫn ở đầu cầu thang:

“Hiếm muộn, vô sinh: rẽ trái.

Nạo thai: rẽ phải”

Có mươi bệnh nhân ngồi chờ ở hàng ghế dọc hành lang trước cửa phòng khám, đều là phụ nữ trẻ, chờ khám để xin nạo thai. Họ mặc quần áo công sở hoặc bình dân, sinh viên.

Yên tĩnh, mọi người ngồi yên, không ai nói chuyện. Họ cũng không nhìn nhau. Vọng ở ngoài vào tiếng lao xao của người chung quanh, tiếng chuông điện thoại, gọi nhau, tiếng va chạm của các dụng cụ, còi xe xa xa.

Cô sinh viên tóc dài ngang vai, mặc quần bò cũ, áo sơ mi sẫm màu, dáng vẻ buồn bã, ôm túi xách che bụng, ngồi khép chân ở góc trong cùng của hành lang. Trong tay cô nắm chặt một cuốn sổ khám.

Anh sinh viên là nam giới duy nhất trong đám bệnh nhân ngồi chờ, quần kaki áo sơ mi trắng giản dị, ngồi bên cạnh, lúc nhìn cô sinh viên, lúc nhìn ra ngoài. Anh ngồi chắn giữa cô và những người còn lại.

Cô sinh viên không nhìn anh, chỉ nhìn xuống đất. Rồi ngẩng mặt lên thở dài, quả quyết dở cuốn sổ khám bệnh ra, lấy cây bút trên túi áo anh sinh viên, đặt bút viết lên tờ giấy.

Tờ giấy có dòng chữ đầu đề: “Cam kết của sản phụ”

Phía dưới là vài dòng form thông tin cá nhân bỏ trống. Dưới cùng bệnh nhân điền vào dòng chữ: “Xin phá thai”. Rồi ký tên xuống dưới cùng.

Y tá nữ bước ra khỏi phòng, nhìn một lượt đám bệnh nhân, nhấc xếp giấy tờ cạnh cửa. Anh sinh viên vội vã cầm giấy của cô sinh viên đưa tới cho nữ y tá.

Y tá nhìn lướt qua giấy, nhìn anh sinh viên ánh mắt dò hỏi. Anh sinh viên ngoái nhìn sang cô sinh viên ở cuối phòng.

Cô sinh viên cắn môi, gần khóc, đứng dậy băng qua những người bệnh nhân đang ngồi chờ, lúc đi qua anh sinh viên, cô giận dữ ấn cây bút máy vào tay anh.

Y tá và anh sinh viên nhìn theo cô gái, rồi y tá phẩy tay, cầm giấy tờ đi vào. Anh sinh viên luống cuống nhìn xung quanh vẻ sợ sệt ngại ngùng với mọi người, rồi đuổi theo cô gái về phía cầu thang. Vừa đi vừa cài cây bút máy lên túi áo ngực.

Đầu cầu thang, một phụ nữ trung niên đứng trước cửa phòng khám gắn biển “Hiếm muộn, vô sinh” bĩu môi nhìn hai thanh niên lần lượt đi qua.

~ ~ ~ ~ ~
Sân bệnh viện có hai gốc cây lớn. Mỗi gốc cây có một chiếc ghế đá bỏ trống.

Dưới bóng cây to thứ nhất, anh sinh viên giữ cô gái lại, cô ôm mặt lặng lẽ vài giây rồi bỏ ra, quả quyết đi về hướng cổng bệnh viện.

Anh sinh viên đứng yên, bất động, nhìn theo cô gái.

Cô gái đi được mươi bước chân, đến sát gốc cây thứ hai, dừng lại, ngoái nhìn anh con trai. Rồi quay hẳn người lại, đứng nhìn anh con trai trân trân. Tay lại co lên xách túi che bụng.

Anh con trai tiến đến trước mặt cô gái. Rồi đút hai tay vào trong túi quần. Anh con trai rút ví ra, bày toàn bộ mọi thứ có trong ví lên trên mặt chiếc ghế đá cạnh đó:

- Một chiếc thẻ sinh viên cũ nhàu nát.

- Một thẻ xe bus tháng đã đánh dấu gần hết.

- Một vài tờ tiền lẻ nhàu nát, một tờ 100 nghìn, 1 tờ 50 nghìn, vài tờ năm trăm rách.

- Một tờ giấy mỏng gấp tư, mở ra là thông báo của khoa Kinh tế cho sinh viên Nguyễn Văn Thanh thi lại hai môn. Bên dưới thông báo có dòng chữ viết tay rất to: “Đề nghị sinh viên NV Thanh nộp hết học phí còn thiếu, mới được thi lại!”

- Một tấm ảnh cô sinh viên và anh sinh viên chụp chung, mỉm cười hạnh phúc.

Cô gái nhìn trân trối vào những thứ trước mắt.

Anh sinh viên chậm rãi cất lại tất cả vào trong ví, cất vào túi quần, rồi cầm tay cô sinh viên, quay lại phòng nạo thai. Cô sinh viên ngoan ngoãn đi theo, không còn biểu lộ cảm xúc gì.

~ ~ ~ ~ ~
Hai người nắm tay nhau quay lại, lại đi qua trước mặt những bệnh nhân nữ đang chờ trước cửa.

Họ vừa đi đến cửa phòng khám, thì cửa phòng bật mở. Y tá nữ hoảng hốt chạy ra, không nói một lời nào, nhìn quanh rồi lao xuống cầu thang.

Phía ngoài vang lên tiếng chuông khẩn cấp, hai bác sĩ từ ngoài vội vã đi thẳng vào phòng khám, hai y tá đẩy xe cáng vội vã theo sau.

Mọi bệnh nhân cùng hai anh chị sinh viên đều xúm vào cửa phòng khám ngó vào trong theo dõi. Rồi lại dãn hết ra nhường đường cho chiếc xe cáng chở bệnh nhân đi ra vội vã.

Bệnh nhân được phủ vải trắng kín.

Một vài giọt máu từ trên xe cáng cấp cứu rơi xuống dọc hành lang.

Mọi bệnh nhân nhìn nhau lo âu. Cô gái co rúm lại, anh sinh viên nắm chặt cánh tay người yêu.

Cô gái vừa nhìn vết máu vừa lùi lại, lùi từ cửa phòng khám tới khi lưng chạm lan-can, khựng lại. Cô gái quay người không nhìn vết máu, nhìn ra ngoài trời xanh cây lá.

Cây lá xanh tươi trong veo trong nắng sớm, gió hiu hiu dập dờn nhẹ nhàng, thời tiết đẹp và khung cảnh thiên nhiên đẹp.

Tán lá cây màu xanh ngọc, phía xa hơn tán lá cây là một con đường nhỏ sau lưng bệnh viện ít người đi, tiếp đến là mặt hồ nước phẳng lặng.

Anh sinh viên đứng cạnh, ngắt một nhánh lá non, xoay xoay, uốn tròn.

Có tiếng gọi tên bệnh nhân của nữ y tá: “Nguyễn Thị Nga”

Cô gái giật mình quay lại, thảng thốt đau đớn, nhìn người bạn trai, rồi mắt rất nhanh chóng đẫm nước mắt. Cô gái hít sâu một hơi thở, rồi vứt chiếc túi xách vẫn che bụng xuống đất, thõng tay đi về phía nữ y tá.

Anh sinh viên vội vã chạy theo, chắn trước cô sinh viên và cô y tá, quỳ xuống cả hai chân, tay ôm  lấy chân cô sinh viên, rồi vội vàng đưa ra một chiếc nhẫn vừa kết bằng lá cây xanh non.

Tất cả bệnh nhân ồ lên.

Cô sinh viên đứng lại nhìn chằm chằm, anh sinh viên vội vàng đeo nhẫn vào ngón tay áp út của tay trái của cô gái. Rồi ôm lấy bàn tay ấy hôn, rồi giữ bàn tay ấp trước ngực.

Cô gái rút tay ra, đưa tay lên nhìn chiếc nhẫn chăm chú.

Trong lúc ấy, anh sinh viên đứng lên, quay lại lấy túi xách hộ bạn gái, đeo vào người mình, rồi hùng dũng thẳng lưng hiên ngang đi ra, cầm tay cô bạn dắt đi, nhân tiện lúc đi ngang, anh lấy luôn cuốn sổ khám bệnh trên tay nữ y tá.

Nữ y tá tỏ vẻ ngạc nhiên, bực bội.

Mọi bệnh nhân ngồi chờ hai bên đứng lên vỗ tay khi hai người đi qua.

Bà trung niên hiếm muộn đứng chống nạnh ở đầu cầu thang, vẫn bĩu môi chứng kiến cả hoạt cảnh.

Anh sinh viên vội vã đưa cô sinh viên đi qua chỗ bà trung niên.

Cô gái đứng lại, gỡ tay người yêu ra, và bây giờ, đến lượt cô gái nhìn bà hiếm muộn, bĩu môi, rồi mới quay đi.

Bà hiếm muộn há hốc mồm.

~ ~ ~ ~ ~
Hai người đi dưới tán cây xanh cổ thụ, dừng lại hôn nhau, rồi bước đi tiếp.

Chú thích không liên quan đến bài: Trên bàn là tách cà phê Cappuccino tuyệt vời của tớ, không phải tô phở đâu ạ!

為什麼我不問路?

為什麼我不問路?

為什麼我不問路?

說來話長!請看照片:

2007

那是我越野車,算是輕型重車!

我比較喜歡檔車,一個人十幾年來換幾台,都是越野車,檔車,比較象野狼或者 Suzuki, Honda 那種男性的輕型重車。

抓離合器,打檔,檔煞,跑長途去出差去海岸是很正常的,我年輕時偶爾也摔尾,起孤輪。

不過現在我老了,所以比較喜歡 RV 跑。最近輪胎都不換新的,所以過灣時特別謹慎。

來台半年了,因為有人送我一款非常漂亮的全罩安全帽,所以我動了心去買新的越野車。

(最近男友送我衛星導行,希望克制我迷路的小毛病,那我會不會因此而買汽車呢,我不知道。)

我上拍賣網,打算先找個二手重型機車來完成一個人環島自助旅行計畫,接下來找個 “二手” 的男人來愛。那是我自己幽默並謙虛而已,自己說自己是 “二手”的女人所以只配 “二手” 男人而已。不過,不少台灣人都當真,然後罵我花痴﹗

然後我買了那台 KTR。

從此我的惡夢開始了,讓我越來越疏離人生!更不敢問路!

我每次騎小K出路,站在街頭等公車的人都立即把目光掃過我那邊,連車帶人都成為人家焦點。每次停紅綠燈,起步時一定一兩臺摩托車從我背後衝上來,邊跟著我旁邊邊看我面貌如何,是女的是男的?之前我每禮拜都跑去桃園玩,有次從桃園閒跑回台北,走進中興路加油站,服務生看到我就異口同聲地兔然大聲哄起來,讓在場的所有等著加油的司機都回頭看我。我好尷尬又很丟臉,很害怕地匆匆茫茫騎車衝出去,不敢加油了。

難道台彎人沒看過穿短褲騎鐵馬的女騎士嗎?騎擋車有什麼了不起呢?究竟小K只是一種交通工具而已。

我男友以前非常喜歡我騎車載他逛街,他一路上都笑個不停,甚至大聲笑。我問其理由,他答︰

- 妳都沒觀察路旁的人嗎?他們都張大眼睛很驚訝很好奇地看著你喔,甚至心拙口夯發呆似的。看他們表情我禁不住的笑起來。

他肯定︰

- 如果帶照相機,我會拍下來給妳看﹗

那為何不敢問路呢?

就是這樣︰

- 你好,不好意思,請問回台北怎麼走?

- 哎呀,妳會騎這種車嗎?帥 ﹗

- 還好,謝謝,請問回台北往哪裡走?

- 那是妳的車嗎?

- 對﹗

- 那妳有駕照嗎?

- 我有﹗(我有點不愉快,你不是警察,幹麻問我駕照呢?)

- 哎呀,妳是外地人啊?

- 我是越南人,那回台北往哪裡走?

- 啊,好像你們越南人都騎擋車,所以女人也會騎,對不對?你們都戴斗笠騎機車對不對?

我有點生氣了﹗你在諷刺我們越南人嗎?我直接︰

- 不是,擋車是我嗜好﹗在越南跑長途人家也戴安全帽的﹗我想問路的﹗﹗﹗

- 那妳從越南帶這台車來台彎的嗎?

我無奈︰

- 這種車是台彎生產的﹗我騎到這邊不知道路,所以。。。

等不到我說完,那人一定會馬上搶我的話︰

- 你怎麼能騎車從台北下來?好遠喔﹗妳真猛﹗

我受不了了,我只想問路,不得已被本地人採訪。進而,每次聽到 “妳真猛﹗” 這詞我心情都很差,因為似乎你剛聽到 “你性能力很強﹗” 那種稱讚的 (為何我這樣詮釋,下篇我會再說明﹗)

我氣匆匆離開,不理那個路人了。再找別的問好了。

- 你好,不好意思,請問回台北怎麼走?

- 妳回台北?那麼遠?妳是外地來的嗎?

- 我是從越南來的。請問怎麼走?

- 妳是越南新娘嗎?

- 不,我是學生。

- 那妳家一定很有錢,才能給你出國留學。

我家有沒有錢跟你有什麼關係呢?我問路而已,你竟然問我個人資料耶。。。

- 不,我家小康。

- 小康?怎麼能送妳來台灣留學?那妳爸媽一定是越南大官﹗

我有點失意,你這樣說,是否意思是我爸媽當官,然後貪污,或者找關係送我來?不但污蔑我雙親還否定我所有努力和懷疑我自己的能力?

- 我媽逝世了,謝謝﹗

我不問他了,說謝謝之後我拉轉油門馬上走。就去找別的問路。但是,每況愈下,這是更慘,我跟人家吵架起來︰

- 你好,不好意思,請問回台北怎麼走?

- 哎呀,妳不是台灣人?

我就知道你會這樣問的~

- 對,我是越南人﹗

- 妳是越南新娘嗎?

我就知道你會這樣問的~

- 不,我不是越南新娘,我是學生﹗

- 那妳畢業之後也會嫁台灣人嗎?

我生氣﹗

- 你們台灣人怎麼都以為越南女人一定將會嫁台灣老公呢?那你以為越南女人除了做愛之外沒有其他能力嗎?

說了就走,怒氣沖天。

我討厭看我的路人。

我討厭在台的越女身分。

我討厭要自己獨自去反抗那種”台灣社會對越女的歧視”。

我討厭自己胡裡胡塗常常迷路的特點。買了幾十張地圖還是找不出路的方向。

我討厭這種孤單旅途,沒依靠的路,沒溫馨的傍晚,冷落的城市。

我也討厭我夢想,我自由,我自尊,喜歡做自己的我。

為了避免打擾,我很少幾乎沒問路。

反正,今天回家了,就是準備明天迷路的而已。

Vầng hào quang hạnh phúc

Vầng hào quang hạnh phúc

1. Cuối mùa hè 2007, bạn bè hồi học đại học bỗng gặp lại nhau sau hơn mười lăm năm, tôi và hai cô bạn cùng tuổi kéo nhau vào quán trà trong khu chợ đêm Đại học Sư phạm Đài Loan. Ở nơi đất khách quê người, khoảng cách hàng nghìn cây số và mười mấy năm đã khiến chúng tôi thay đổi từ thân phận tới địa vị. Gặp được nhau đã thật là điều kỳ diệu.

Hỏi thăm qua, được biết, cô bạn xinh xắn nhất vẫn chưa từng kết hôn lần nào, nhưng bù lại, có tiền của, có nhà có xe, và đang đi sang Đài Bắc bằng tiền của một doanh nghiệp chi trả, một trong số những doanh nghiệp đang dưới quyền quản lý của cơ quan cô. Tôi phát ghen với sự phởn phơ và thoải mái của bạn, dù bạn cứ luôn mồm than vãn về tình duyên ế ẩm của bản thân. Cô thứ hai học giỏi nhất thời đó, sau khi kết hôn đã an phận với vị trí một giảng viên đại học, đã du học đủ Tây Tàu, có bằng tiến sĩ, hai con ngoan giỏi, chồng trẻ và yêu. Cô sang Đài Loan tiến tu một thời gian và khi về dự kiến sẽ lên chức phó trưởng khoa đại học.

Còn lại tôi, tiền kiếm nhanh thì cũng hết càng nhanh, tình trạng hôn nhân không rõ ràng, nghề nghiệp cũng không rõ ràng, và sắp bị bà chủ nhà trọ đuổi ra khỏi cửa, vào cuối tuần này. Thực ra là tôi tự đi, sau khi bị ông chồng ngồi xe lăn của bà lén tới xoa mông. Thật thê thảm!

Hàn huyên mới hơn một tiếng, thì một ông giáo sư quen biết tới bàn chuyện với tôi, theo hẹn trước. Vì công việc, nên tôi chia tay hai người bạn gái cũ, hẹn gặp nhau tại Hà Nội cuối năm.

Thuận miệng, tôi hỏi ông giáo sư trước lúc vào việc:

- Anh thử đoán xem, trong ba chúng tôi có một người ế chồng. Một người gia đình đầm ấm hạnh phúc và công việc thăng tiến, mỹ mãn mọi bề. Một người lận đận không nghề không tiền cũng không nhà. Anh nói thử xem ai là ai?

Người đàn ông ngẫm nghĩ rồi nói:

- Tôi đoán cái cô xinh đẹp mặt nhăn nhó kia là người lận đận, lông bông không nghề, không tiền, không nhà. Cái cô xấu xí béo ị chậm chạp còn lại là người ế duyên. Còn cô hẳn là người hạnh phúc.

Tôi cười lớn và nói, nhầm hoàn toàn, anh ơi. Họ mới là người hạnh phúc, hơn tôi về tất cả mọi mặt.

Người đàn ông nghiêm túc nói:

- Vậy ư, thế mà sao tôi không hề nhận ra hào quang hạnh phúc từ hai người phụ nữ kia? Không thấy họ vui sướng, chỉ thấy mặt họ nặng trĩu hoặc nghĩ ngợi?

Tôi bảo, một người nhớ con và thèm chồng, còn người kia là quan chức nhiều trọng trách lại đang đi công vụ, làm sao thảnh thơi tự tại như tôi?

Ông giáo sư nói:

- Vậy tại sao cái người nhớ con thèm chồng là bạn cô, rất rảnh thời gian ở đây, mà vừa rồi lại từ chối việc tới Viện nghiên cứu của tôi thực tập thêm nâng cao trình độ? Trong khi người như cô nếu đang cần tiền thì sao lại sẵn sàng lao ngay vào việc này không có thù lao? Nên tôi cứ tưởng, cái cô kia cần phải có thời gian để đi kiếm người yêu!

Tôi cũng không hiểu vì sao! Nhưng tôi cũng cảm nhận thấy những gánh nặng đời sống khi trò chuyện cùng những bạn bè ấy. Từ tâm trạng, từ cách lo lắng khi nói về hiện tại, về sự nuối tiếc khi chúng tôi cùng nhắc đến quá khứ.

Những ngày sau đó, tôi luôn băn khoăn tự hỏi, vậy hào quang nào của một phụ nữ nói lên rằng cô ấy đang hạnh phúc?

2. Có những phụ nữ vừa gặp đã khiến ta choáng ngợp bởi phục sức đắt tiền sang trọng, hoặc vẻ xinh đẹp sành điệu, kiểu tóc thời trang và son phấn nặng mặt nhưng vẫn ưa nhìn. Có những phụ nữ mới gặp đã thấy lạc mốt và khó tính. Cũng có những người phụ nữ khiến ta ngay lập tức thiện cảm và nghĩ có thể trò chuyện như bạn. Cũng có những phụ nữ, gặp mặt thật nhiều lần ta vẫn không muốn bắt chuyện.

Và tất nhiên, cũng có những phụ nữ sau khi gặp mặt lần đầu đàn ông đã muốn yêu đương, dù không nhiều.

Tính tình, tố chất và cá tính của một người phụ nữ đa số sẽ quyết định cuộc sống của cô ấy, người cô ấy gặp, thái độ người ta cư xử với nàng, chứ hoàn toàn không phải là vì gặp những người thế này mà tính cách khí chất của người phụ nữ trở nên như thế kia. Đôi khi chúng ta đã quá dựa vào hoàn cảnh để tìm kiếm cớ cho mình. Ví dụ như, lấy cớ người yêu không cho phép làm công việc này, không cho sang thành phố kia sống, để nàng thanh minh cho một lựa chọn đời mình. Thực ra là bởi bạn đã lựa chọn yêu “một chàng trai không cho phép người yêu làm trái ý mình” hoặc đã lựa chọn một ông chồng “quyết định cuộc đời của vợ” mà thôi. Bạn đã chọn người chỉ huy đời bạn, đâu phải lỗi tại người kia muốn chỉ huy đời bạn?

Ngày rời trường đại học, trong số bạn bè tôi, rất nhiều người đã lựa chọn cách sống an toàn, quanh quẩn ở quê nhà, lựa chọn ở Việt Nam, với lý do gia đình. Nhưng thực tế, tất cả chúng ta đều đang có gia đình, có anh chị em ruột, có người đang yêu hoặc người ta đang yêu tha thiết. Đúng không? Vậy sao có người phụ nữ làm được những việc mà người phụ nữ khác không làm được?

Và phải chăng, cuộc đời ta được xây lên từ những lựa chọn của chính ta, chứ đâu phải vì ta gặp hoàn cảnh này, gặp khó khăn kia cản bước? Và mỗi lựa chọn ấy lại khoác lên cho người phụ nữ một hào quang vô hình: Can đảm, yên phận, táo tợn, quả quyết, nhu nhược, thành công, tầm tầm, năng nổ…

Không cần một người đàn ông xem bói nhan sắc, tự phụ nữ chắc chắn nhận ra bản thân mình đang được bao bọc bởi hình ảnh gì. Những bóng dáng tính cách ấy phản chiếu lên cuộc sống thành niềm vui và lo âu, và trở thành tâm trạng lâu dài. Nên nếu bạn không bao giờ hài lòng với cuộc sống, đừng hỏi vì sao bạn mỉm cười cũng vẫn buồn bã. Nếu bạn luôn lo âu về gánh nặng, thấy mọi điều trong cuộc sống đều bất an, thì dù ngồi trên đống tiền bạn vẫn lo âu y như một kẻ nghèo đói.

Và vì thế, ở khoảnh khắc ấy, tôi được nhìn thấy như một kẻ vô ưu thảnh thơi, là bởi, tôi đang sống với giây phút hiện tại. Tôi không lo âu về tương lai và tôi không bị gánh nặng quá khứ đè lên tâm trí. Và tôi cũng không nghĩ đến những gánh nặng, dù tôi vẫn đang trên hành trình giải quyết và thỏa hiệp với những gánh nặng của đời sống, y như hai cô bạn tôi, khác gì đâu!

Và tôi nhìn người đàn ông đối diện bằng niềm vui sống trong tim tôi, chứ không phải đặt những vấn đề của cuộc sống riêng tôi vào trong bầu không khí giữa hai người.

3. Có nhiều cô gái hễ mở miệng là than thở về nhược điểm bản thân. Tôi có một chị đồng nghiệp, luôn mặc váy ngắn và áo hở nách ở mọi nơi mọi lúc, lựa màu trang phục như một teen-girl nhí nhảnh. Song chị lại luôn miệng than thở về tuổi gần năm mươi của mình, rằng mình đã già, đã xấu xí. Và tất thảy mọi người sẽ an ủi: “Không, chị vẫn trẻ đẹp lắm!” hoặc khen ngay: “Chị mặc bộ này thật đẹp, màu váy này thật mốt!”.

Bạn tôi hôm vừa rồi ngồi cà phê, cứ than về những nếp nhăn quanh khóe mắt của tuổi gần bốn mươi, mặc dù nói thật là tôi chẳng hề nhìn thấy, mà nếu bạn không nói ra, tôi chẳng hề biết. Cô bé thực tập ở phòng tôi thỉnh thoảng lại rên lên: “Tháng này em lại lên hai ký rồi, ôi giời ơi béo quá!”. Kể ra nếu cô bé không nói đi nói lại, chắc chả ai nhận ra, vẫn thấy cô thật xinh xắn đầy sức sống.

Có quá nhiều những người phụ nữ đủ mọi lứa tuổi mà tôi gặp, luôn mang nhược điểm của bản thân ra để than thở. Không phải họ muốn bôi nhọ bản thân. Chẳng qua phụ nữ chỉ muốn được nghe thấy người đối diện nói: “Không, bạn rất đẹp, bạn rất tuyệt, bạn thế này vẫn rất hoàn hảo!”. Nhất là những đức ông chồng, phát chán vì vợ than thở rằng béo, eo to, áo cũ, chồng đành phải thường trực ở đầu môi những lời đại loại: “Không, béo thế này mới đẹp, anh thích em thế này!”

Hài hước nhất là những cô bé than thở với người bạn trai mới gặp, rằng mình chán ghét bản thân vì thấy mình lùn quá, gầy quá, không được như mong ước. Nếu bạn tự thấy không thích bản thân, vậy bạn làm sao có thể khiến cho người khác yêu thích bản thân bạn?

Vì sao người phụ nữ thường tìm lấy sự tự tin cho mình bằng cách, bắt người đối diện phải khẳng định rằng, cô không có nhược điểm? Bằng cách, cô bắt người khác chú ý tới nhược điểm ấy của cô?

Nhưng những lời tán tụng tức thời ấy có làm bạn tự tin lên không? Có cải thiện được gì không? Tôi nghĩ là không. Trái lại, nó làm cho người ta nhận ra một cách sâu sắc những nhược điểm của người phụ nữ trước mặt. Họ buột ra lời khen chỉ để yên lòng bạn, như một cách lịch thiệp, chứ sự thật thì họ không hề nghĩ thế trong đầu!

Và một cách vô tình, những mối bận tâm nhỏ nhoi ấy của phụ nữ thường khiến họ mất đi ánh hào quang tự tại, vui sống quanh mình. Đừng để người khác phải bận tâm rằng bạn đã già, đã bụng to lưng còng, đã phiền muộn bởi chồng con, tóc đã bắt đầu vài sợi bạc, hoặc chiều cao chưa đủ như bạn mong ước v.v… Chúng ta ngồi trước mặt nhau vì công việc hoặc vì tâm đầu ý hợp, không phải đến gặp nhau để giải quyết những vấn đề nhan sắc của bạn.

Tôi không rõ đàn ông nghĩ gì khi phụ nữ than thở. Nhưng tôi tin rằng than thở làm phụ nữ đánh mất sức hấp dẫn, dù bạn được bao bọc bởi một vẻ ngoài hấp dẫn giới tính.

4. Tôi từng hỏi một cô vợ nhà người quen, rằng, sao mới sinh có một con, đang là gái “một con trông mòn con mắt” mà đã nặng tám mươi chín kg trong chiều cao mét sáu? Sao không tập thể thao, giảm đồ ăn dư ca-lo, hay tìm lấy một cách gì đó cải thiện ngoại hình vốn trước đây thon thả đáng yêu năm mươi mấy ký?

Cô ấy buồn buồn đáp:

- Chồng em bảo, anh thích em béo, béo mới đẹp. Mấy bà gầy trông ghê bỏ xừ. Đàn ông có phải là chó đâu mà chạy theo khúc xương? Và mỗi khi em định làm gì đó, anh ấy lại phẩy tay bảo, em xấu đẹp béo gầy gì anh cũng yêu, ở nhà mà nấu cơm, tập tành gì!

Ôi trời! Thì ra những lời an ủi, vỗ về, lịch sự của những người xung quanh đã khiến bạn đánh mất động lực để cải thiện mình một cách thực sự! Và không quyết tâm làm điều mà bạn muốn làm.

Vậy đừng hỏi vì sao mình không có vầng hào quanh hạnh phúc bao phủ, không có cảm giác vui sống tỏa ra từ tận trong đáy lòng và tâm trạng. Hãy tự hỏi từ lúc nào vầng hào quang ấy đã mất đi?