Trangha's Blog

Đàn bà đích thực

Nhà thơ Hữu Thỉnh lại lỡ hẹn với Festival Thơ Đài Bắc 26/11/2009

Chuyên mục: tin tức — trangha @ 17:03

Ngày 20/11/2009, Festival Thơ Đài Bắc 2009 đã khai mạc tại Thánh đường sách Eslite tại Đài Bắc, vắng mặt đại biểu Việt Nam là nhà thơ Hữu Thỉnh.

Trong chương trình giao lưu của nhà thơ đại diện Việt Nam với các nhà thơ quốc tế và độc giả Đài Bắc được tổ chức vào chiều tối hai ngày 21 và 22/11 tại Làng nghệ thuật Quốc tế Đài Bắc, phần thơ Việt Nam đã bị bỏ trống.

Trong buổi giao lưu các nhà thơ quốc tế “Năm khúc biến tấu của thơ” ngày chủ nhật 22/11/2009 tại Đài Bắc, cũng như chương trình của hai nhà thơ đương đại nổi tiếng nhất châu Á là Tịch Mộ Dung và Trịnh Thu Vũ, Hữu Thỉnh cũng vắng mặt. Đặc biệt, tối qua 25/11 chương trình thơ do Ban tổ chức Festival thơ Đài Bắc 2009 dành riêng cho Hữu Thỉnh tại Đại học Đông Ngô (Đài Loan) đã phá sản.

Nhà thơ Hữu Thỉnh đã nhận thư mời và nhận lời Ban tổ chức, nhưng sát ngày khai mạc đã từ chối tham dự Festival thơ Đài Bắc 2009 vì nhiều lý do khách quan. Không phải vì lý do từ thi ca, từ cá nhân ông hoặc từ phía Đài Loan.

Được biết, Festival Thơ Đài Bắc được tổ chức bắt đầu từ năm 2000, đến nay đã trở thành lễ hội thi ca có quy mô lớn nhất thế giới của người Hoa toàn cầu, có lịch sử lâu dài nhất và cũng là lễ hội mang tính tiêu biểu nhất của Thơ, mỗi năm đều mời những nhà thơ quốc tế ưu tú nhất và những nhân sĩ kiệt xuất của văn đàn thế giới tới tham gia, thu hút được sự quan tâm sâu sắc của số đông cư dân thành thị, đồng thời cũng được độc giả quan tâm mật thiết và nồng nhiệt chào đón.

Năm nay, Festival Thơ Đài Bắc lấy ý tưởng tượng trưng “Thơ là bóng cây che dọc những nẻo đường thành phố”, trong đó chọn chủ đề cụ thể “Thơ và cuộc sống lý tưởng”, để thể hiện ra được quan hệ gắn bó giữa cuộc sống và sáng tạo thi ca, hy vọng thơ sẽ như bóng cây che dọc những con đường trong những thành phố lớn, làm cuộc sống trong thành phố thăng hoa, những biểu trưng chỉ như rễ cây tạp loạn hướng xuống đất, còn trên cành lá sẽ trổ những nhánh tư duy phong phú, và sáng tạo thơ sẽ đi cùng sự hưng thịnh lớn mạnh của đô thị.

Nhà thơ La Chí Thành, trưởng Ban tổ chức Festival thơ Đài Bắc 2009 cho phóng viên biết, ông rất lấy làm tiếc vì sự vắng mặt vào phút cuối của nhà thơ đại diện Việt Nam. Ông cho biết, khách mời của Festival thơ Đài Bắc từng là những nhà thơ nổi tiếng thế giới, như nhà thơ đoạt giải Nobel Văn học 1992 Derek Walcott cùng nhiều đề cử Nobel Văn học cũng đã từng đến tham gia Festival thơ Đài Bắc.

Theo Ban tổ chức, nhà thơ Hữu Thỉnh được giới thiệu bởi Trang Hạ (Việt Nam) và Trần Lê (Đài Loan), cũng là đồng dịch giả mười bài thơ của nhà thơ Hữu Thỉnh gửi tới Festival thơ Đài Bắc 2009. Ban tổ chức rất lấy làm tiếc vì đây là cơ hội hiếm hoi mà phía Đài Loan muốn Hữu Thỉnh “danh chính ngôn thuận” cho những tác phẩm thơ của ông, bị thuổng tên từ Festival 2001 bởi bà Đào Kim Hoa.

Hơn 50 nhà thơ đến từ Trung Quốc, Nhật Bản, Pháp, Mỹ, Nam Mỹ, Hongkong, Đài Loan đang tham dự Festival thơ Đài Bắc 2009. Năm 2007, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều của Việt Nam cũng đã sang Đài Loan tham dự Festival này.

 

đạo diễn Việt Linh 18/11/2009

Chuyên mục: tạp bút — trangha @ 12:30
—– Original Message —–
From: trang ha
To: vietlinh
Sent: Wednesday, March 12, 2008 5:59 PM
Subject: Re: Chao em
Chào chị Việt Linh, em nhận được thư chị trong một lúc đang rất chán mà buộc phải tìm cách viết nên một cái gì đó lấp vào blog vì blog em đã bán quảng cáo rồi ạ. Nhà quảng cáo yêu cầu đúng ngày giờ phải có bài mới update để lôi kéo bạn đọc vào xem.

1. Năm 1994 ở Bệnh viện Nhi Thuỵ Điển còn có một vụ thương tâm tương tự, một ông bố dắt đứa con gái bé ra Hà Nội khám bệnh ở Viện Nhi. Khi biết bé bị bệnh tim, nan y, chung thân, tốn nhiều tiền, người cha vì không đủ tiền chữa bệnh cho con lúc đó và biết là sẽ chả có đủ tiền chữa bệnh cho con sau này, trong lúc tuyệt vọng đã nhảy từ tầng năm của toà nhà xuống sân tự tử. Một bác sĩ ở đó có kể là, sân xi măng rất cứng nên răng của người chết văng tứ tung. Bỏ lại đứa con bơ vơ trong viện. Vụ này tất nhiên chẳng báo nào viết.

Xã hội ta còn quá nhiều nỗi đau đớn với các thân phận các số mệnh khác nhau. Không thể chỉ nói rằng đó là số phận được. Mà điều gì đã xúi giục số phận luôn tàn nhẫn với người Việt Nam bao nhiêu thế hệ nay?

Em luôn cảm nhận xã hội mình thiếu một cái tâm, chữ thiện, chữ tâm trong sáng chứ không phải chữ Tâm treo tường hay vào cho tiền bệnh nhân thì chụp thêm vài chục cái ảnh quảng cáo, một cách đánh dấu tấm lòng theo kiểu chú chó Jim nhà hàng xóm, đi qua đâu ghếch chân ở đó, ý nói ta đã đến đây, ta đã làm việc này, thế là đủ (đủ tư cách làm người sống trên đời này).

Nhưng cũng không thể chạy theo đau đớn với từng thân phận người đời, bởi ta chỉ có một cuộc đời, ta không thể cứ chạy theo vá cái chỗ rách rưới của xã hội được. Ta may mắn có được trí tuệ, sức khoẻ, năng lực, ta phải làm gì lớn hơn cho đời chứ không thể phí thời gian công sức vào những người nghèo người rủi ro.

Tuy nhiên cũng không bao giờ quay lưng được bởi vì như chị nói là, những nỗi niềm ở trong đời sống này nó ảm ảnh ghê gớm.

2. Cô dâu Việt Nam chết nhiều lắm, nhưng sống khổ cũng nhiều vô số. Một số nhiều hơn gấp mấy lần thì sống rất sung sướng (theo tiêu chuẩn của họ) như chồng cho tiền gửi về nhà, được mua sắm, đẻ xong con là hoàn thành nghĩa vụ với nhà chồng, ngoài hai mươi bắt đầu bỏ nhà chồng ra thành phố ăn chơi, tự do, hưởng thụ. Trong mắt em cái sung sướng của họ cũng vẫn là một thứ đáng thương hại.

Ở đây các ông chồng ĐL vẫn thảo luận về việc về Việt Nam được xem mắt hàng chục cô khoả thân một lúc. Đó là chiêu bài của môi giới, má mì, mẹ nuôi tại TPHCM để hút khách. Giấy chứng nhận trinh tiết cũng là trò của môi giới, chứ người ĐL họ không cần trinh tiết càng không cần xem khoả thân, rất nhiều người vẫn nghĩ đó là tập quán của người VN, và còn hỏi vặn lại em, nếu không tại sao các cô lại sẵn sàng xếp hàng khỏa thân cho người lạ chọn?

Có rất nhiều dấu hỏi trong xã hội này không thể nào có đáp án được chị ạ.

Nếu các cô đó có những sự lựa chọn tốt hơn, làm gì có ai chọn chồng kiểu đó.

Nếu cái tâm cái thiện không có trong xã hội thì cái ác mới tinh tế đến thế, tới mức độ mà chị nói ở cái câu cuối bài đó.

Em sau vụ đó rất nhiều khó khăn, cuốn sách mới ra không báo nào dám nhắc, bài các báo bị huỷ, các talk show trên truyền hình phỏng vấn em bị huỷ, có báo vào phút cuối còn lược bỏ các câu trong bài báo có nhắc đến em, có câu em nói.

Ví dụ gần nhất, hôm kia, Thể Thao Văn Hoá chỉ vỏn vẹn một cái tin 250 chữ về việc em tổ chức kỷ niệm Hội bút Hương Đầu Mùa tròn 15 năm thành lập, nơi em tổ chức và cầm chịch suốt bao năm, có đủ tên mọi người, Nguyễn Thị Châu Giang, Phan Hồn Nhiên, Hải Miên, Hoàng Dạ Thi v.v… nhưng xoá cái tên em.

Các báo Lao Động, VTV, VTC v.v… còn cư xử thế, nói gì báo TP ạ.

Em vài hôm nữa sang Đài Loan.

 

Hãy nói cảm ơn với sex 12/11/2009

Chuyên mục: tin tức — trangha @ 13:20

Mối tình đầu có khi trong trắng tới mức, ta không hề nghĩ đến tình dục. Nhưng khi bạn quá trẻ và bạn quá yêu nồng nàn, bạn sẽ hiểu ra rằng nên nói cảm ơn với sex. Giống như nhân vật chính không tên trong tiểu thuyết “Lỡ tay chạm ngực con gái”, một tác phẩm văn học mạng nổi tiếng tại Đài Loan đã chinh phục blogger Việt Nam với 25 triệu lượt đọc suốt ba năm qua trên blog Trang Hạ, cái điều chàng trai ấy nói với mối tình đầu là lời cảm ơn, từ những gì trong trẻo và thiêng liêng nhất mà sex mang lại trong tâm hồn cậu:

- Sex cũng phải học: Nếu chỉ bằng bản năng, thiếu kinh nghiệm, mối tình đầu thường sẽ chỉ để lại dư âm vụng về của nụ hôn đầu và những vuốt ve đơn thuần là da thịt. Nhưng “người yêu – người chị” học trên cậu ấy một khoá đã dạy cho cậu cảm nhận những rung động lớn lao hơn sự va chạm của thể xác. Cho đến lúc, cậu ấy thật sự không dám chạm vào người con gái đang nằm trên giường, trước mặt cậu, thì đó chính là giây phút cậu đã thực sự nhận ra tình yêu của một người đàn ông trưởng thành thực thụ là gì.

Nếu không hiểu biết, không yêu thương, sex chỉ là sex.

- Tại sao lại không yêu “chị ấy”? Thật đáng tiếc khi mối tình đầu của cậu sinh viên mười tám tuổi lại không phải mối tình đầu của “chị ấy”. Thế nhưng sự chênh lệch tuổi tác và sự từng trải không hề làm phai dư vị của tình yêu. Khởi đầu bằng những ám thị về sex không có nghĩa rằng, tình yêu ấy được duy trì bằng sex. Trân trọng một cô gái không có nghĩa là đặt cô trong tủ kính nâng niu. Và vuốt ve cô ấy không có nghĩa rằng chỉ ham muốn vuốt ve. Có những dấu hỏi của mối tình đầu mà người con gái mãi mãi không trả lời, tuy vậy, “chị ấy” là sự lựa chọn hoàn hảo nhất để dạy chàng trai mười tám hiểu rằng, bằng những gì chị ấy trải qua, yêu thương có thể mang lại cho ta những đụng chạm da thịt sự thiêng liêng nhường nào.

Yêu, đâu phải vì xứng tuổi vừa lứa? Tại sao không nghĩ rằng ta sẽ học được cách sống cao thượng và chia sẻ, bao dung từ mối tình đầu với một người con gái từng trải hơn?

- Những giá trị đích thực của tình yêu luôn còn lại: Một người con gái khoả thân trong phòng con trai, nằm trên giường con trai, mặc quần áo của người con trai ấy, tắm trong phòng con trai, qua đêm và để rơi nước mắt trong căn phòng con trai ấy, thì liệu có phải là một cô gái lả lơi buông thả? Tại sao một entry có thật một trăm phần trăm, từ chuyên mục “Tám về sex” của bọn nam sinh Đài Loan bỗng dưng được cả một thế hệ bạn đọc trẻ yêu thích và công nhận là tiểu thuyết văn học mạng xuất sắc? Tại sao khi xin giấy phép xuất bản, biên tập viên NXB Văn Học lắc đầu quầy quậy “đuổi khéo” Trang Hạ ngay rằng: “Chúng tôi không xuất bản những sách bậy bạ!” Thế nhưng đọc xong bản thảo thì đã đồng ý cấp phép ngay lập tức để “Lỡ tay chạm ngực con gái” được xuất bản tại Việt Nam?

Không phải vì Trang Hạ dịch rất hay, hoặc Trang Hạ mang tới cho bạn trẻ Việt Nam một câu chuyện thời sự nóng bỏng của giới trẻ đang yêu: “sex hay là không sex”, mà bởi những giá trị đích thực và trong trắng của mối tình đầu đã chinh phục tất cả người đọc.

- Nếu thời gian quay trở lại: Cũng như mối tình đầu, thời gian không bao giờ quay trở lại trả ta những gì ta yêu. Thế nhưng thời gian cho ta sự trải nghiệm về tình yêu thương, thù hận, về rung cảm cả thể xác lẫn tâm hồn. Mối tình đầu làm ta trưởng thành, kể cả trưởng thành từ ngay trong nỗi đau. Điều tuyệt vời nhất là bạn cứ nghĩ đôi tình nhân sẽ ngay lập tức làm tình, chỉ ngay sau trang này thôi, và chờ mãi…

Có người nói, yêu tức là không phải nói hối tiếc!

TrangHa LoTayChamNgucConGai

Ảnh: Bìa sách “Lỡ tay chạm ngực con gái” – Oni – Trang Hạ dịch – Công ty sách Đinh Tị và NXB Văn Học ra mắt 4/11/2009

Blog Trang Hạ: http://trangha.wordpress.com

Website sách Đinh Tị: http://dinhdibooks.com.vn

 

 

Thôi nôi 08/11/2009

Chuyên mục: tin tức — trangha @ 04:17

1240374151-hr-22961

Chuột Ú là kết quả của chiến dịch xuống đường tuần hành phản đối Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa.
Bố của Chuột Ú thỉnh thoảng tủm tỉm và tâm đắc: “Phải dùng cả một lực lượng công an mới lùa được Trang Hạ lên giường!”
Bạn bè cắc cớ thắc mắc, sao không đặt tên là Công An, hở?
:D
Hôm rồi bác Hoàng Việt ra Hà Nội, có đùa là, vụ biểu tình có mình em lãi nhất! Và doạ, cuối năm nay lại xuống đường nữa đó em! (tính sao thì tính!) 
 

diễn vai đời 30/10/2009

Chuyên mục: tạp bút — trangha @ 10:09

(Trích vài câu trong vở kịch đầu tay, sẽ công diễn trên sân khấu Hoà Bình TPHCM cuối năm nay.)

Nhân vật nữ: (đứng lại sân khấu, diễn một mình, tắt hết mọi ánh sáng, chỉ để 1 ngọn đèn chụp từ trên xuống chỗ cô đang đứng, để nổi bật lên sự cô độc, lẻ loi, tan vỡ của cô, nổi lên bóng tối trên từng góc cạnh khuôn mặt cô sao cho bóng tối có vẻ biểu cảm nhất.).

Tôi là ai? Tôi từ đâu tới? Tôi sẽ đi về đâu? Sao đêm đen phủ kín quanh tôi ngay giữa ban ngày? Ai sẽ đi mãi cùng tôi suốt dọc cuộc đời, gánh giùm tôi cây thập ác của một người đàn bà đẹp? Ai sẽ chỉ là người khách lên tàu thoáng chốc trong đời rồi xuống ngay ở ga kế bên? Anh, anh có ở lại với em không, anh sẽ ở lại chứ? Hay anh sẽ xuống sau khi biết gã đàn ông đó là ai trong đời em? Và em là ai trong đời anh?

Sao tôi luôn gặp những người đàn ông tàn nhẫn, mà tàn nhẫn nhất là người làm tôi yêu, dùng tình yêu để sát thương tôi? Sao tôi phải gặp người đàn ông tự trọng, mà họ dùng tự trọng của họ để giày xéo đời tôi. Vì sao kẻ tham gặp tôi tham hơn, kẻ ác gặp tôi lại ác hơn? Vì sao nhan sắc là của cải nhưng nó không làm tôi giàu có? Ai sẽ trả lời tôi, ai sẽ cởi những nút thắt của số phận? Ai sẽ nắm tay cùng tôi chờ bình minh? Ai sẽ cùng tôi lao vào bóng đêm, hay khi đêm tối, mình tôi phải đối diện bóng đen đời mình?

(để tay xuống bụng, có vẻ lo lắng) Con, mẹ mong con là một chàng trai tử tế. Con đừng là phận nữ, con sẽ phải đau nỗi đau của tất thảy đàn bà khi trở thành đàn bà. Cái đau ấy sẽ ám ảnh suốt đời con. Bởi trong xã hội đàn ông tôn thờ trinh tiết này, đàn bà chỉ có một cơ hội trinh tiết nhưng buộc phải đi tìm nhiều cơ hội hạnh phúc. Ai nói được lần yêu đầu tiên ta được thuộc về người ta yêu dài lâu trọn đời? Mà đàn ông, họ không dám thú nhận rằng, họ đam mê trinh tiết vẹn nguyên chỉ bởi, đàn ông sinh ra đã tan hoang? Và họ chiếm lấy đàn bà như để chiếm đoạt được một giá trị cho mình?

(Quay, sờ lên tóc, lên gương mặt, lên chính thân thể mình như thể một người xa lạ) Tôi đã từng lên toa tầu hạnh phúc, khi ấy có mẹ, có tuổi thơ, có quán chè bác Ba, có những người bạn khu ổ chuột không bao giờ giả dối. Sau đó tôi không có thêm người bạn nào nữa, chỉ có thêm ký ức.

Những người đi qua tôi toàn những gương mặt khát thèm.

Những toa tầu tôi đi qua đều đòi tôi trả giá.

Những hành khách vội vã đi lên chuyến tàu đời tôi chỉ coi tôi chính là hành khách vội vã của đời họ.

Cái chết, cái chết không làm tôi sợ hãi, vì ở đấy tôi đã có mẹ tôi chờ, vòng tay mẹ êm ái! (nhắm mắt, có tiếng ru khe khẽ vọng lên như từ ký ức, rồi giật mình thức dậy!) Không, nhưng con tôi đã bước vào đời tôi. Con là hành khách trọn đời, con yêu dấu ơi, mẹ làm sao có thể đánh cắp mẹ khỏi cuộc đời của con? Mẹ phải sống tốt hơn để xứng đáng là mẹ của con, mẹ phải hát cho con bài hát ấy, à ơi… con nghe không? Mẹ sẽ hát, chỉ đêm nay thôi, mẹ sẽ trả nợ hết quá khứ, rồi mẹ sẽ có bến bình yên, mẹ sẽ cho con một người cha tốt, mẹ sẽ tìm về cho con một thiên đường thơ ấu…